TU TIÊN ĐỆ NHẤT PHẢN DIỆN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Cuộc chiến của 2 bá chủ đã đến hồi gay cấn, Hồ Sinh đã bị bạch hổ đánh cho trọng thương, máu chảy khắp người. Lục phủ ngũ tạng cũng bị trong thương không nhẹ. So về thực lực và kinh nghiệm chiến đấu Bạch Hổ đều cao hơn nó nhiều.

 

Hồ Sinh đã bắt đầu thở dốc, cơ thể suy nhược vì mất máu quá nhiều. Bạch hổ trên thân vết thương tuy nhẹ hơn Hồ Sinh nhưng cũng làm cho nó bộc phát cơn khát máu. Nó không để cho Hồ Sinh kịp phản ứng lập tức lao lên há to miệng nhắm ngay cổ Hồ Sinh mà cắn tới.

 

Khi Bạch Hổ chỉ còn cách Hồ Sinh chỉ có mấy mét thì từ phía mặt đất 1 bóng người vọt thẳng lên, tốc độ cực nhanh. Khi Bạch Hổ nhận ra ra bóng người đã sượt qua mặt nó, 1 cơn đau nhói nơi mắt phải bùng lên có vật gì đó đâm vào mắt nó. Bạch hổ vì cơn đau bất chợt vội vã ngừng tấn công lùi về sau. Sau đó dùng móng vuốt cố gắp vật trong mắt nó ra.

 

Nhưng chưa để nó làm được thì bóng người ở trên cao bắt đầu thi triển võ kỹ. Bóng người đó chính là Lâm Dạ. Chỉ thấy hắn giơ 2 tay sang 2 bên, nếu có người có thể ở bên cạnh nhìn hắn thì có thể nhìn thấy hàng vạn cây kim nhỏ từ trong nhận trữ vật của hắn bay ra. Những cây kim này chỉ nhỏ bằng những cây kim bình thường. Nhưng đều được luyện bằng lôi kim thạch. Vật liệu chuyên dùng để luyện chế binh khí hệ lôi.

 

Sau khi triệu tập xong số cây kim này ra, hắn lại từ trong nhẫn trữ vật tút ra 12 lá bùa lôi pháp màu tím ra. Ném lên tời, sau đó lấy cờ hô mưa gọi gió ra. Rất nhanh trên bầu trờ đã xuất hiện mây đen bao trùm. Sấm sét liên hồi.

 

Bạch Hổ khi nhìn thấy cảnh này liền biết không ổn, muốn tránh đi thì Hồ Sinh lao tới chắn đường không cho nó đi. Bạch Hổ thấy thế liền phóng móng vuốt về phía nó. Khi Hồ Sinh chuẩn bị tinh thần đón nhận đòn tấn công mãnh liệt từ Bạch hổ thì liền cảm thấy đòn thế khá nhẹ. Không bằng 3 phần sức mạnh bình thường của Bạch Hổ.

 

Cảm thấy kỳ lạ, Hồ Sinh nhìn về phía Bạch hổ thì thấy con mắt phải của nó đã xuất hiện từng vệt màu tím lòng trắng, mà điểm xuất phát chính là vết thương mà lúc nãy Lâm Dạ tấn công. Hồ Sinh liền biết Bạch Hổ là trúng độc, nhưng loại độc gì có thể khiến 1 hùng thú cấp 8 như Bạch hổ cũng không chịu nổi. Hồ Sinh nhìn kỹ thì thấy rõ đó là răng nanh của Rắn Đầu Đỏ mà lúc trước hắn đưa cho Lâm Dạ. Chiếc răng nanh mang theo độc của Rắn Đầu Đỏ, 1 trong 3 con hung thú nắm giữ độc mạnh nhất thiên hạ. Nếu như Bạch Hổ không nhanh chóng rời đi tìm chỗ ép độc ra thì nó chết chắc.

 

Hiểu được vấn đề Hồ Sinh lại càng quyết tâm giữ chân Bạch Hổ. Nó lao về phía Bạch hổ tung móng vuốt về phía Bạch hổ xé mở các vết thương của Bạch Hổ. Bạch Hổ gầm lên vì đau đớn nhưng đòn tấn công không dủ hiệu quả. Cơ thể của nó đang suy yếu dần, độc đang ngày càng ngấm sâu vào cơ thể nó.

 

Hắc Vân từ trên cao hét lên:”Hồ Sinh.”

 

Hồ Sinh nghe thấy hắn gọi liền nhìn lên, thì thấy Lâm Dạ đang giơ 1 tay lên cao khống chế toàn bộ số kim châm kia , tay kia cầm cờ triệu hồi gió mưa . hiểu ý nó liền nhanh chóng tránh xa Bạch hổ ra.

 

Khi thấy Hồ Sinh đã chạy đi, lâm Dạ lập tức hạ tay xuống dùng linh lực phóng hàng vạn mũi kim về phía Bạch hổ, những mũi kim sắc nhọn được rèn luyện cực kỳ cứng rắn và sắc nhọn bay xuống. Chúng cắm thẳng vào người Bạch Hổ. Chúng xuyên qua kẽ hở của lớp lông sắn chắc của nó, đâm xuyên qua da thịt của Bạch Hổ. Chúng không gây ra nhiều đau đớn nhưng số kim này đã biến Bạch hổ trở thành 1 cột thu lôi di động khổng lồ.

 

Khi tất cả số kim đã nằm trọn trong người Bạch hổ. Lâm Dạ lập tức niệm pháp quyết, sau đó 2 tay giơ cờ gọi gió mưa ra, sấm sét càng ngày càng mạnh, những tia sét dài hàng cây số lóe lên, chúng bắt đầu đánh vào lá cờ, khi Lâm Dạ cảm thấy lá cờ càng ngày càng nặng. Hắn liền biến lá cờ nhỏ cầm gọn trong lòng bàn tay thành 1 cây cờ lớn.

 

Sau đó hắn nắm lấy thân cờ bằng tay phải, sau dó hắn vươn tay ra sau, toàn thân kéo căng như động tác ném lao. Sau khi kéo căng hét cỡ. Hắn nhắm thẳng bạch Hổ mà ném lá cờ đi. Lá cờ như 1 mũi lao xé gió bay về phía Bạch Hổ, toàn bộ thân lao chứa đầy lôi điện.

 

Khi lá cờ đụng vào người Bạch Hổ toàn bộ dòng diện tích lũy bên trong truyền khắp toàn thân Bạch Hổ. Chúng len qua các vết thương do số kim châm tạo ra luồn lách vào trong cơ thể Bạch Hổ. Khi chúng đụng trúng những cây kim, những cây kim lập tức phát ra từng đợt tiếng nổ nhỏ với vết thương cũng rất hề nhỏ nhưng vì chúng phân bố khắp cơ thể Bạch Hổ và cơ thể nó vốn đã suy yếu. Lôi điện xé nát và đốt cháy toàn bộ kinh mạch bên trong của Bạch Hổ.

 

1 cơn đau đớn khủng khiếp lan ra toàn thân của nó, không chỉ là vết thương da thịt mà là cơn đau đến tận Xương, tận lục phủ ngũ tạng, đến tận trong oác. Toàn thân nó trở nên uể oải mềm yếu bất lực.

 

Nhìn thấy cảnh này Hồ Sinh không do dự lao thẳng lên nhắm ngay cổ bạch Hổ mà cắn tới. Toàn bộ miệng nó ngoạm chặt cổ Bạch Hổ, máu từ cổ bạch Hổ bắn ra.Bạch Hổ gầm lên vì đau đớn móng vuốt vung lung tung cào rách cơ thể Hồ Sinh. Hồ Sinh liền dùng 9 cái đuôi quấn chặt toàn thân Bạch Hổ. Móng vuốt cũng bám chặt vào người nó. Giống như 1 con trăn đang tìm cách quấn chết con mồi vậy.

 

Nhưng vì dục vọng cầu sinh Bạch hổ vẫn vũng vẫy rất mạnh, mặt đất rung chuyển dữ dội.

 

Từ trên cao Lâm Dạ thấy cảnh này liền hết len:”Tất cả cùng lên đi.”

 

Đàn cáo hiểu ý đồng loạt lao lên như đàn kiến đang bu bám vào thân con mồi vậy. Những con cảnh giới cao thì dùng cơ thể cố gắng giữ chặt Bạch Hổ. Những con yếu hơn thì cố gắng cắn xé làm cho máu của Bạch Hổ chảy ra nhiều hơn.

 

Lâm Dạ thì bay đến trước mặt bạch hổ rút ra thanh đao dàu bên hông sau đó truyền tàn bộ linh lực vào thân kiếm sau đó chém ngang 1 nhát sau đó là chém dọc 1 nhát đồng thời hét to:”Hủy thiên, Diệt địa.”

 

2 chiêu kiếm chém mù 2 mắt của Bạch Hổ và chém đứt mũi nó. Máu tràn ra xối xả.

 

Bạch hổ lại gầm lên. Vận dụng thời cơ Lâm Dạ tung liên hoàn trảm nhắm ngay lưỡi của nó. Cái lưỡi bị chém thành mất nhát, máu từ miệng nó tràn ra không ngừng. Đến đây thì lâm Dạ cũng không còn sức, chỉ có thể bay xuống chỗ Vân My để hồi sức. Cả 2 cùng nhìn cuộc vật lộn dai dẳng giữa Bạch Hổ và đàn cáo.

 

Sau 2 tiếng vùng vẫy, Bạch hổ đã không còn sức nữa. Hồ Sinh chớp thời cơ cắn mạnh sau đó vung miệng ra xé nát cuống họng của Bạch Hổ. Máu từ cổ họng tràn ra. Bạch Hổ nằm vật xuống đất. Khí tuyệt thân vong.

 

Nhìn thấy cảnh này không 1 người hay cáo nào reo hò mừng thắng lợi. 1 phần vì tất cả đều mệt mỏi, 1 phần vì nhìn thấy 1 bá chủ vẫn lạc mà cẩm khái.

 

Cái chết của Bạch hổ và đàn hổ cấp cao khiến cho cán cân trong rừng cáo yêu có biến chuyển lớn. Đàn Hổ lập tức trở nên suy yếu nhanh chóng bị 3 tộc còn lại đánh đuổi. Từ 5 bá chủ chỉ còn 4 bá chủ.

 

Sau cuộc chiến Lâm Dạ và Vân My ở lại chỗ đàn cao yêu tĩnh dưỡng 10 ngày. Trong thời gian đó đàn cao tiếp đón 2 người rất là nhiệt tình.

 

Lâm Dạ cũng lấy đi xác của Bạch Hổ và của 1 số con hổ cấp thấp. Còn số con hổ cao cấp thì để lại cho đàn cáo.

 

Sau khi rời khỏi động cao cả 2 liền tiến về phía nam để ra khỏi khu rừng.

 

Khi cả 2 rời đi không có con yêu thú hoặc hung thủ nào truy đuổi. Bởi vì diễn biến của trận chiến đã được 1 số con yêu thú nhìn thấy và thuật lại. Vì vậy chúng cảm thấy e ngại không muốn đối đầu. Mà Hồ Sinh cũng ban lệnh dừng truy sát con người. Lòi của kẻ vừa diệt bạch hổ, kẻ nào dám không theo thế là cả 2 thuận lợi rời khỏi khu rừng sau 10 ngày.

 

Khi đã đi ra khỏi khu rừng. Cả 2 không khỏi hồi tưởng lại thời gian vừa qua trải qua không biết bao nhiêu là chuyện.

 

Vân My Nhìn về phía Lâm Dạ mà hỏi:”chúng ta còn có cơ hội gặp lại nhau chứ?”

 

Lâm Dạ:”Có duyên thì sẽ gặp lại.”

 

Vân My:”Ngươi nhà ở đâu? Có cơ hội ta sẽ tìm ngươi.”

 

Lâm Dạ nhìn về phía vân My, sau đó từ từ tiến tới, khi Vân my còn chưa biết hắn định làm gì thì lâm Dạ đã vươn tay tới vòng qua eo nàng sau đó nhẹ nhàng kéo nàng vào trong ngực. Vân My bất ngờ trước hành động của hắn nhưng chỉ khẻ đưa tay ra đẩy.

 

Hắn nhìn vào mắt nàng sau đó hôn xuống, nàng hơi kháng cự 1 chút nhưng dần dần buông bỏ mà hưởng thụ nụ hôn của hắn. Môi 2 người chạm vào nhau, sau đó là đến lưỡi. Lưỡi hắn tiến vò miệng nàng, quấn lấy lưỡi nàng. Sau đó là đến nàng. Cả 2 triền miên đến khi cả 2 đều khó thở mới buông ra. Nhưng hắn vẫn ôm nàng, còn nàng thì để 2 tay vòng qua cổ hắn. Ngực nagf ép vào ngực hắn. Cả 2 nhìn nhau không nói gì 1 lúc lâu như muốn nhơ mãi khoảnh khắc này.

 

Lâm Dạ lên tiếng phá vỡ im lặng:”Ta là Hắc Vân. Là con trai thứ 9 của gia chủ Hắc gia ở kinh đô Tần quốc. Nàng như muốn tìm ta cứ hỏi sẽ có người chỉ cho nàng.”

 

Vân My:”Còn ta là Vân Vận. Trưởng lão của Thiên Vân tông. Sau này như chàng có thời gian cũng đến tham ta nhé.”

 

Hắc Vân:”Được.”

 

Vân Vận:”Chàng không muốn biết ta đã bao nhiêu tuổi sao?”

 

Hắc Vân:”Cái này quan trong sao?”

 

Vân Vận:”Đúng thế, không có gì quan trọng.”

 

Cả 2 nhìn nhau cười sau đó lại hôn lên. Sau 1 lúc lâu cả 2 mới lại tách ra. Sau đó cả 2 trao đổi ngọc truyền âm. Cuối cùng mỗi người 1 ngã.

 

Hắc Vân đi về phía nam hướng kinh đô Tần quốc. Còn Vân Vận đi về phía đông nơi tọa lạc của Thiên Vân tông.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết