3 ngày sau Hắc Vân mặc bộ đồ quan ngự sử màu xanh lá đi tới ngự sử đài.
Quan chế tần triều phân cấp phẩm hàm theo màu sắ từ thấp đến cấp là xanh lá, trắng, đỏ, tím, đen. Trong đó xanh lá là quan cấp 8, 9. Trắng là cấp 6, 7. đỏ là cấp 4,5. tím là cấp 2, 3. đen là cấp 1, chỉ có người hàng cấp tể tưởng, lục bộ đứng đầu, hoặc trưởng ngự sử mới có thể mặc. Hắc Vân là mới nhậm chức ngự sử cho nên chỉ có thể là cấp 9.
Khi hắn đi tới ngự sử đài thì đã có hơn 20 chục tân ngự sử mới tới nhậm chức trong đó có 1 nữa đều là những người Hắc Vân quen biết đều là nhũng con em của các thế gia khác hoặc con cháu quan viên trong triều, 1 nữa còn lại là các sĩ tử vừa vượt qua kỳ ân khoa vừa rồi.
Tại thế giới này tuy tu đạo nắm vị trí chủ chốt nhưng vẫn có các hệ phái tu đạo khác như phật tu, nho tu,v.v... Trong đó nho tu là được các hoàng triều sủng ái nhất, vì đa phần nho tu đều là xuất thân bình dân ít liên hẹ với quý tộc, hơn nữa nho tu tu là hạo nhiên chính khí, thực lực dựa vào khí vận của triều đình vì vậy người theo nho tu phải có phẩm chất đoan chính lại phải có cống hiến với quốc gia mới được khí vận quốc gia gia trì. Vì vậy lợi ích và quyền lực của nho tu là gắn với hoàng triều, với hoàng gia. Vì vậy nho tu là dốc hết sức củng cố quốc gia làm trọng, hoàng gia tại thượng, đả phá các thế gia tu tiên và các thế lực tông môn vì vậy thế lực nho tu trong triều không hề nhỏ. Tại Tần quốc số quan viên nho tu chiếm 1 nữa số quan viên triều đình.
Hắc Vân đi đến chào hỏi với các con em thế gia và quan lại mà hắn quen biết. Nhưng các con em thế gia khác cũng chỉ lãnh đạm mà chào hỏi hắn. Còn những ngự sử xuất thân sĩ tử thì chỉ nhìn qua chỗ hắn rồi tiếp tục trò truyện với người họ quen. Ngự sử chỉ là công việc tam thời hắn giúp gia tộc giũ lấy cho nên hắn cũng không quan tâm lắm.
1 lúc sau thì trưởng quan Ngự sử đài là Ngụy Chính xuất hiện nói vài lời động viên các tan ngự sử, giảng giải trách nhiệm, quyền hạn của ngự sử đài.Sau đó giao việc cho 1 viên quan ngự sử mặc áo quan phẩm màu đỏ là quan viên cấp 4 dẫn các ngự sử mới đi làm quen với bố cục của ngự sử đài.
Ngự sử đài bao gồm các phòng trưởng và phó Ngự sử đài, phong nghị sự nằm ở gian nhà giữa của ngự sử đài. Gian nhà bên trái là các phòng ban của ngự sử đài. Gian nhà bên phải là phòng hồ sơ, phòng tạm giam và nhà ăn. Trung tâm là 1 khoảng sân rộng thường để dùng để ban bố nhiệm vụ cho toàn bộ ngự sử đài, hoặc tiếp nhận chiếu chỉ của nhà vua.
Sau đó viên ngự sử này giao nhiệm vụ cho các ngự sử đài mới.
Nhiệm vụ đầu tiên là quét dọn toàn bộ phòng hồ sơ, nhiệm vụ này vốn do các ngự sử cấp hàm kém nhất đảm nhiệm hàng tháng dọn dẹp 1 lần. Các ngự sử là con em thế gia và quan lại mới vốn không quen việc này nên tìm cách nói với viên ngự sử giám sát để được làm việc nhẹ. Còn việc nặng được giao cho các ngự sử sĩ tử. Hắc vân vốn cũng không phải là kẻ chê công việc chân tay hay bẩn thỉu vì vậy hắn không cùng làm việc với đám con em quan lại, thế gia.
Mà làm cùng với đám ngự sử sĩ tử. Việc này khiến cho đám ngự sử thế gia, quan lại khinh thường. Còn đám ngự sử sĩ tử thì cam thấy lạ lẫm nhưng cũng không nói gì, thêm 1 người thêm 1 phần sức. Hơn nữa người ta muốn làm ai lại cản được đâu.
Đến chiều phòng hồ sơ cũng được dọn dẹp xong.
Lúc này trưởng ngự sử là Ngụy Chính đi đến chỗ phòng hồ sơ. Ý định là khen thưởng đám tân ngự sử để cỗ vũ sĩ khí đám ngự sử này. Sau này đều là người chung 1 nhà không thể lãnh đạm.
Khi Ngụy Chính vừa mới đưa ra lời khen xong liền hỏi trong đám ngự sử có gì thắc mắc hay không. Không ai đáp lại.
Nhưng Hắc Vân bước lên trước như có lời muốn nói.
Nhìn thấy Hắc Vân tiến tới . Ngụy Chính hỏi:”Ngươi có việc gì sao?”
Hắc Vân:”Hạ quan chỉ muốn hỏi phẩm tính bắt buộc của 1 ngự sử là gì?”
Ngụy Chính:”Ngươi là muốn hỏi cái này a. là cương trực, công chính, không xu phụ quyền thế, tất cả vì công.”
Hắc Vân:”Vậy xin hỏi như có ngự xử xu phụ quyền thế, làm việc bất công gây mất đoàn kết trong ngự sử đài. Làm xấu tập tục trong ngự sử đài thì sẽ bị xử trí như thế nào?”
Ngụy Chính:”Như gây tập tục xấu thì có thể bị khiển trách, phạt bổng lộc. Như làm việc bất công, xu phụ quyền thế mà nói nhẹ có thể bị giáng cấp, nặng có thể bị tước đoạt chức quan, thậm chí bị giam ngục hoặc lưu đày.Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?”
Hắc Vân:”Hạ quan chỉ là muốn cáo 1 người xu phụ quyền thế, làm việc bất công, ảnh hưởng đến công bình, công chính trong ngự sử đài.”
Ngụy Chính:”Ngươi muốn nói đến ai?”
Hắc Vân nhìn về phía viên quan phụ trách trông coi tân ngự sử nở 1 nụ cười . sau đó hướng về phía Ngụy Chính nói:”Bản quan cáo quan ngự sử Ngụy Trung xu phụ quyền thế, làm việc bất công, gây ảnh hưởng xấu đến tập tục của ngự sử đài.”
Lời này vừa ra cả Ngụy Trung và đám tấn ngự sử đều kinh ngạc không ngờ Hắc vân lại cáo thượng quan.
Ngụy Chính:”Lời này ngươi nói là thật.”
Hắc Vân:”thật sự, ta có lưu ảnh ngọc ghi chép làm bằng chứng.”
Ngụy Trung gấp gáp hét lên:”Ngươi đánh rắm, ai cũng biết ta đây làm việc là theo lẽ công bằng. Chưa từng ăn hối lộ. Ngươi đây sao có thể vu hãm ta. Đại nhânkhông thể nghe hắn nói bậy. Người này chỉ vì muốn nổi danh không tiếc buông lời bịa đặt hãm hại đồng nghiệp, không xứng làm ngư xử. Hạ quan kính xin đại nhân đuổi hắn ra khỏi ngự sử đài.”
Lời Ngụy Trung vừa nói ra khiến cả hiện trường xôn xao. Không ngờ mới ngày đầu tiên đã thấy 2 ngự sử đấu đấ nhau rồi.
Ngụy Chính nghe Ngụy Trung nói xong liền quay sang Hắc Vân hỏi:”Ngươi đưa bằng chứng cho ta xem.”
Hắc Vân liền đưa lưu ảnh ngọc cho Ngụy Chính xem. Hình ảnh công việc của các tân ngự sử từ sáng đến giờ được chiếu ra. Xem xong cả Ngụy Chính và các ngự sử khác vẫn không hiểu những thú này có ý nghĩa gì.
Ngụy Chính:”Đây là bằng chứng của ngươi sao?”
Hắc Vân:”Đúng vậy.”
Ngụy Chính:”Nhưng ta thấy cũng là bình thường làm việc a.”
Hắc Vân:”Đại nhân tuy nhìn hình ảnh nhưng ngài không quen mặt những người trong nhóm tân ngự sử đài nên không biết. Những người làm công việc nhẹ đều là con em thế gia, quan lại. Còn những người làm việc nặng đều là các sĩ tử.”
Ngụy Chính:”Cái này thì cho thấy cái gì?”
Hắc Vân:”Điều này cho thấy ngự sử Ngụy Trung làm việc thiên tư thiếu công bằng..”
Ngụy Trung:”Ngươi nói cái rắm ăn đâu, nếu ta làm không công bằng vậy sao ngươi cũng làm cũng sĩ tử.”
Hắc Vân:”Đó là bở vì ta không đến nói với Ngụy ngự sử. Như ta nói thì cũng được đưa đến chỗ việc nhẹ rồi. Nhưng ta đây không phải kẻ lười biếng. Cũng không phải là kẻ muốn hưởng đặc quyền hay nịnh bợ cấp trên gì mà phải xin xỏ. Ngươi nói ngươi làm việc công bằng. Vậy ta hỏi ngươi tại sao trong các sĩ tử có người nhìn là đã biết sức khỏe yếu ngươi lại để ngươi đó làm công việc nặng, như xảy ra chuyện gì ngươi phụ trách được sao. Còn đối với đám con em thế gia, quan lại đều là kẻ khỏe mạnh ngươi lại sắp xếp việc nhẹ nhàng làm 1 buổi sáng là xong rồi, buổi chiều thì ngồi chơi đến giờ. Ngươi dám nói ngươi làm việc công bằng , không ốc ý a dua ninh hót thế gia, quý tộc sao.”
Ngụy Trung:”Ngươi...ngươi...”
Hắc Vân quay sang Ngụy Chính nói :”Ngụy trung ngự sử đây là muốn đánh tín hiệu cho các tân ngự sử rằng hắn là thượng quan, chỉ cần các tân ngự sử biết điều với hắn thì có thể được ưu đãi, kẻ không theo thì bị đối xử bất công. Về lâu về dài chính là truyền cho các tân ngự sử 1 thông điệp, chỉ cần xu phụ quyền thế có được chỗ tốt, mà không xu phụ sẽ bị làm khó. Như vậy Ngự sử đài còn có thể nói mấy từ như cương trực, công chính, không xu phụ quyền thế, tất cả vì công sao. Chẳng phải trở thành đám a dua ninh hót”
Ngụy Chính:”Ngươi nói cũng có phần đúng.”
Hắc Vân:”Vậy hạ quan không biết đại nhân định xử lý Ngụy ngự sử như thế nào? Đúng, ta cũng biết Ngụy ngự sử là bà con với Ngụy trưởng sử như có làm việc thiên tư, trái pháp luậ hạ quan chỉ có thể cáo lên hoàng thượng. Dù sao quy định của ngự sử đài bất cứ cấp ngự sử nào đều có quyền cáo trực tiếp lên hoàng thượng.”
Ngụy Chinh cũng cảm thấy khó chơi. Thằng hóc này đúng là miệng độc a.Hắn liền chần chờ mà suy nghĩ.
Ngụy trung thấy Ngụy Chính đang suy nghĩ. Biết rằng Ngụy Chính cũng không bảo vệ nổi hắn liền rất thất vọng và thấy sợ sệt. Bất chợt hắn liền nhận thấy miếng nhọc trên tay Ngụy Chính. Hắn liều mạng lao lên chộp lấy miếng ngọc. Khi tất cả còn chưa phản ứng thì Ngụy Trung đã dùng sức bóp nát miếng ngoc. Hủy diệt bằng chứng.
Ngụy Chính:”Ngụy Trung. Ngươi dám hủy bằng chứng.”
Ngụy Trung:”Ta hủy thì thế nào. Bây giờ đã không có bằng chứng như ngươi dám xử phạt ta, ta sẽ cáo ngươi tội hãm hại đồng nghiệp. Ta xem lúc đó ai nghe ngươi.”
Ngụy Chính:”Ngươi ....”
Hắc Vân đứng 1 bên không khỏi vỗ tay, bật cười:”2 vị Ngụy đại nhân quả là diễn ra 1 màn hài địch đặc sắc a.”
Ngụy Chính:”Ngươi nói cái gì diễn kịch. Rõ ràng là hắn cướp miếng lưu ảnh ngọc khỏi tay ta. Ta chưa kịp phản ứng đã mất.”
Hắc Vân:”Ta chỉ tin vào những gì mà ta nhìn thấy mà thôi. Đúng ta còn 1 miếng ngọc lưu ảnh nữa.”
Ngụy Chính:”Ngươi còn 1 miếng nữa?”
Hắc Vân:”Đúng vậy nhưng miếng này không chỉ lưu lại ảnh lúc trước còn lưu lại diễn biến ở đây từ nãy đến giờ, kể cả việc vừa rồi. Bây giờ ta cáo thêm 1 tội cho Ngụy Trung là tội hủy hoại chứng cứ. Còn Ngụy đại nhân như làm việc không công bằng ta cáo ngài tội bao che, cùng tội đồng lõa hủy hoại chứng cứ. Dù sao miếng nhọc này có đày đủ hình ảnh vừa rồi.
Tất cả đều bị đính trụ. Mẹ nó đây là việc người có thể làm được sao.
Ngụy Chính do dự phút chốc, sau đó quay mặt ra phía ngoài cổng hét lên:”Người đâu, áp tải Ngụy Trung vào ngục ngự sử đài, đợi thẩm tra. Trước hết tước bỏ quan bào, chức vụ của hắn.”
2 tên cảnh vệ của ngự sử đài nghe tiếng liền đi vào áp Ngụy Trung đi. Ngụy trung kêu gào xin tha nhưng vô dụng.
Ngụy Chính:”Ngươi có thể đưa bằng chứng cho ta bảo quản. Ta sẽ không để mất nữa.”
Hắc Vân:”Được nhưng ta hi vọng đại nhân sẽ không làm mất. Nếu không miếng lưu ảnh ngọc thứ 3 của ta sẽ không ở chỗ ta hay ngài nữa mà sẽ ở chỗ hoàng thượng.”
Ngụy Chính cà đám tân ngự sử trong lòng hét lên, mẹ nó còn miếng thứ 3. Ngươi đây là muốn đưa luôn Ngụy trưởng sử vào ngục sao. Ngụy Chính tinh thần phúc tạp nhìn về phía Hắc vân, sau đó nhân miếng ngọc từ tay hắn cho vào nhẫn trữ vật.
Ngụy Chính:”được rồi. Các ngươi có thể trở về nhà. Ngày mai tiếp tục đến làm việc.”
Hắc Vân:”Ngụy đại nhan. Sự việc còn chưa xong.”
Ngụy Chính:”ngươi còn muốn nói gì nữa.”
Hắc Vân:”Ngụy ngự sử đã bị xử phạt nhưng những ngự sử khác vi phạm vẫn chưa bị xử phạt. Như ngài không làm gì chẳng phải sẽ có Ngụy trung thứ 2.”
Ngụy Chính:”Ngươi muốn nói ai.”
Hắc Vân:”Ta muốn nói tất cả các tân ngự sử trừ ta ra.”
Ngụy Chính cùng đám tân ngự sử đều phá phòng ngự. Mẹ nó ngươi đây là muốn 1 lần khó nhọc cả đời nhàn nhã a.
1 tân ngự sử là con em thế gia hét lên:”Mẹ nó, Hắc vân. Ngươi ngậm máu phun người gì đây. Việc này liên quan gì đến chúng ta.”
Ngụy Chính cùng đám tân ngự sử không khỏi gật đầu tán thành.
Hắc Vân:”Không thể nói như vậy. Các ngự sử là con em thế gia và quan lại tại sao có thể khiến Ngụy Trung bỏ đi sự công bằng công chính mà bao che các ngươi không phải vì các ngươi lấy thân phận ra để nói chuyện với hắn. Nếu không xử lý các ngươi , để các ngươi ở lại ngự sử đài lâu dài chẳng phải là dung dưỡng 1đám xu phụ quyền thế, lấy thế đè người sao. Còn các ngự sử là sĩ tử biết rằng việc phân chia của Ngụy Trung là bất công nhưng cũng không phản bác, cứ thế mà làm thôi. Ngay cả khi Ngụy Chính đại nhân tới cũng không nói. Các ngươi có phải hay không sau này cũng là sợ kẻ quyền thế, không dám nói thật, không dám chống lại kẻ quyền thế. Ngự sử là tai mắt của hoàng thượng, của triều đình, là miệng lưỡi của nhân dân. Các ngươi là muốn hoàng thượng và tiều đình trở đên mù điếc, nhân dân thành câm sao. Ta nói cho các ngươi biết lúc đó các ngươi chỉ có 1 kết cục, đó là ngũ xe phanh thây. Kết cục của Hàng Chính tháng trước các ngươi chẳng lẽ quên rồi sao. Ta ngày hôm nay nói với Ngụy Chính đại nhân những lời này không phải muốn hại cá ngươi, là muốn bảo vệ các ngươi. Các ngươi không hiểu ý tốt thì chớ còn dám mắng ta.”
Nhũng lời này khiến Ngụy Chính và đám tân ngự sử sửng sờ. Chưa thấy kẻ nào hại người lại ăn nói quang minh chính đại như vậy. Nhưng không thể phản bác, không lẽ nói hoàng thượng và triều đình mù điếc, nhân dân thành câm cũng không sao. Nói xong không những bị cắt chức, có khi bị xử phạt nặng hơn.
Ngụy Chính:”Vậy theo ngươi nên sử phạt như thế nào?”
Hắc Vân:”theo hạ quan thấy đối với các ngự xử quý tộc quan lại lại bắt xử phạt lao động nặng,. đẻ bớt tính kiêu căng, lấy thế ép người còn các ngự sử là sĩ tử nên bắt phạt nội quy ngự sử đài để họ hiểu bổn phận của ngự sử là gì.”
Ngụy Chính:”Ngươi quả thật là chu đáo.”
Hắc Vân:”Đại nhân quá khen.”
Ngụy Chính quay sang đám tân ngự sử nói:”các ngươi đã nghe Hắc Vân nói rồi đấy. Từ ngày mai các ngự sử là con em thế gia, quý tộc từ ngày mai dọn dẹp chuồng ngựa của ngự sử đài 1 tháng. Còn các ngự sử là sĩ tử về chép 100 lần nội quy của ngự sử đài sau đó nộp cho ta.”
Cá ngự sử nghe xong đều cảm thấy uể oải nhưng không thể nói gì hơn. Xử phạt xong Ngụy Chính quay trở về văn phòng.
Các ngự sử ở lại nhìn Hắc Vân với ánh mắt bất thiện.
Hắc Vân chẳng thèm để ý, bước thẳng ra khỏi ngự sử đài về nhà.
Tin tức Hắc vân mới ngày đầu đi làm đã vặn ngã Ngụy Trung, xử phạt tất cả các tân ngự sử nhanh chóng lẩn. Toàn bộ dân chúng đế đô xôn xao, có người nói tốt, có người nói xấu nhưng đều có chung nhận thức ngự sử đài đã xuất hiẹn 1 cây đao cực kỳ sắc bén, có thể chém bất cứ kẻ nào.
Khi tin tức này truyện tới Hắc Gia. Các trưởng lão là cười vang không thôi.
Hắc Thiên Minh:”Thằng nhóc này quả là cây gậy quấy phân heo đỉnh cấp a.”
Các trưởng lão khác lại càng cười to.