Sau vụ việc trong ngày đầu làm ngự sử, Hắc Vân vẫn đi làm như bình thường nhưng không mấy ai muốn nói chuyện với hắn. Hắn chỉ được giao công việc sắp xếp các hồ sơ có trong phòng hồ sơ và sao chép các hồ sơ để giao cho những người khác. Nhưng hắn cũng không có ý kiến gì vì công việc này cũng khá nhàn tản và hắn có nhiều thời gian hơn để tu luyện.
Đến ngày thứ 10, 1 quan ngự sử cấp 3 tên là Trần Chí gọi hắn đi cùng để đứng hầu hoàng thượng trong lúc đọc tấu sớ. Đây là 1 trong những trách nhiệm của ngự sử đài nhằm có thể ghi chép lại những vụ việc mà hoàng đế muốn tra. Nhiệm vụ chính của hắc vân là ghi chép lại mệnh lệnh của hoàng đế.
Cả 2 đi vào trong hoàng thành, sau khi thông qua mấy lớp bảo vệ và bị kiểm tra kỹ, ngay cả nhẫn trữ vật cũng bị tịch thu. Cả 2 đi tới ngự thư phòng của hoàng đế. Là nơi hoàng đế làm việc, phê duyệt tấu chương do các quan lại trình lên. Khi hắc Vân đi tới nơi đã thấy 6 vị quan mặc áo bào tím đứng chờ. Đây là các phó bộ trưởng của 6 bộ ở đây nhằm giải đáp các thắc mắc của hoàng đế về công việc của lục bộ. Mỗi bộ có 3 phó bộ trưởng vì vậy 3 người này luân phiên nhau làm việc này.
Khi Trần Chí và Hắc vân đi tới, cả 2 vái chào các phó bộ trưởng sau đó đi tới vị trí của mình mà không nói gì thêm. Ngự sử đài đôi với các quan lại khác vốn là trời đinh tử địch, cho nên chẳng mấy quan lại muốn kết thân. Cho nên có người nói làm ngự sử chính là là phải làm cô thần.
Tất cả đợi 1 lúc thì hoàng đế đi vào. Đây là lần đầu tiên hắc Vân gặp được hoàng đế Chu Vệ, nên hiệu Gia Minh. Chu Vệ vốn không phải con trưởng không có quyền kế thừa vương vị nhưng dựa vào 1 số thế gia trong đó có Hắc gia mà lật đổ được hoàng đế tiền nhiệm, lên ngôi hoàng đế. Nhưng cũng chính vì vậy mà Chu vệ bị các thế gia kiềm chế gắt gao, không có bao nhiêu quyền lực. Trong mắt người dân bình thường Chu Vệ là 1 hoàng đế yếu đuối, có 1 chút hơn quân và bạo quân. Xử trí công việc nhiều khi phạm sai lầm rồi để các đại thần giải quyết hậu quả. Nhưng ở người biết chuyện thì đều biết rằng tất cả là do Chu Vệ không nắm được quá nhiều quyền lực, làm việc vẫn còn có chỗ cố kỵ. Chu Vệ không thể đối với các đại thần ra tay quá nặng vì các phiên vương vẫn còn tồn tại và luôn nhăm nhe ngai vàng.
Sau khi Chu Vệ đi tới ngự thư phòng các quan lại đều vái chào tung hô vạn tuế. Chu Vệ nói bình thân sau đó ai vào chỗ nấy, các quan tham gia phục vụ buổi phê tấu chương của hoàng đế đều có bàn riêng, chỉ khi có việc mới đứng ra trả lời.
Hoàng đế trong lúc làm việc liền hỏi han tình hình trong lục bộ, các phó bộ trưởng đứng ra đáp lời. Đồng thời cũng giáo cho ngự xử đài tra xét 1 số vụ việc.
Bất chợt Chu Vệ cầm 1 bản tấu 2 mắt chứa đầy sát khí, 2 tay run rẩy, các quan lại đều biết đại sự không ổn. Chu vệ cầm lấy bản tấu chương ném thẳng xuống đất, các quan và Hắc Vân cũng vội mà quỳ xuống xin tha, Hắc van cũng là làm theo số đông cho xong, chứ không hề muốn quỳ.
Chu Vệ nhìn thấy đám người quỳ xuống hét to:”Các ngươi nhìn xem bản tấu này.Tri phủ Thiên Hà, Hà Châu. Tham ô nhận hối lộ hơn 3 vạn lượng bạc xây dựng đê điều, khiến cho đê sông Hoàng Hà bị vỡ mấy vạn bách tính bị lũ cuốn trôi. Mấy chục vạn dân chúng tha hương khắp nơi, bệnh dịch hoành hành khắp nơi. Các ngươi nói rõ cho ta biết là ta quá nhân từ cho nên đám quan lại các ngươi đều dám ăn chặn của triều đình, lừa dối ta sao.”
Chu Vệ tuy là bị kiềm chế nhưng trong tay vẫn nắm giữ 1 phần quân đội, vẫn có quyền xử quyết các quan lại làm ác, khiến người người căm phẫn chứ vẫn chưa đến mức bị giá không.
Trần Chí vội nói:”Hoàng thượng bớt giận.”
Chu vệ:”Ngươi kêu ta bớt giận. Ngươi còn dám nói câu này. Cá ngươi ngự sử đài trách nhiệm chính là tra xét bách quan, thế mà tham quan là càng ngày càng nhiều. Nói thật cho ta biết có phải hay không ngự sử đài các ngươi cấu kết với bọn chúng, cùng nhau làm bậy.”
Trần Chí:”Hoàng thượng minh xét. Bọn ta tuyệt không dám cấu kết làm bậy a. chúng ta đều là hết lòng vì hoàng thượng vì triều đình a.”
Chu Vệ:”Nếu các ngươi đã không cấu kết với bọn tham quan đó vậy mà vẫn không phát hiện được. Điều này chứng tỏ ngự sử đài đã trở nên vô dụng rồi. Như các ngươi đã vô dụng vậy thì ta cũng không cần đến ngự sử đài nữa. Ta chỉ cần dùng cẩm y vệ, đông xưởng là có thể tra xét được hết đám tham quan này. Còn ngự sử đài theo ta thấy các ngươi chỉ biết ăn không biết làm vậy thì ngự sử đài đã không còn cần thiết tồn tại nữa.”
Tin này như xét đánh khiến Trần Chí ngu ngơ, không ngờ chỉ vì việc này mà ngự sử đài cũng sắp mất.
Các quan lại khác cũng khó coi, tuy họ căm ghét ngự sử đài nhưng lại càng sợ cẩm y vệ, cùng đông xưởng. Ngự sử đài tuy giám sát bách quan, thường tìm chỗ sai của người mà cáo lên nhưng ít nhất còn có thể nói lý. Còn như cẩm y vệ cùng đông xưởng chỉ phụ trách với hoàng đế, bọn này vì thành sự việc gì cũng có thể làm, vu oan , giá họa không gì không làm. Như mọi việc đều do 2 cơ quan này di tra, quan lại há còn có cuộc sống tốt.
Các phó bộ trưởng đều nhao nhao kêu lên,
“Hoàng thượng không thể a, như không có ngự sử đài. Bách quan há lại chịu làm việc cho triều đình. Các ngự sử hiểu việc quan lại , biết cách làm việc. Còn cảm y vệ và đông xưởng chỉ biết bắt bớ, tra khảo như dùng các quan lại há không lo sợ.”
“Đúng vậy a hoàng thượng. Tuyệt không thể xóa bỏ ngự sử đài.”
“...”
Chu Vệ:”Được lắm vậy thì các ngươi nói cho ta biết nên làm như thế nào để ngăn chặn, đám tham quan này. Như nói không ra vậy thì các ngươi chuẩn bị tinh thần ngự sử đài bị xóa đi.”
Các quan lại phía dưới á khẩu không trả lời được.
Sau đó Chu vệ hướng về phía ngoài hét lên:”Người đâu kêu tất cả các quan lại của ngự sử đài từ cấp 5 trở lên đến đây cho ta. Để cho bọn hắn nói cho ta biết là có nên giữ bọn chúng lại không.”
Thái giám nhận mệnh lập tức đi truyền khẩu dụ của Chu Vệ.
1 lúc sau Ngụy Chính cùng hơn 100 viên quan ngự sử đài từ cấp 5 trở lên chạy tới. Khi tất cả tới nơi liền lập tức quỳ xuống miệng hô vạn tuế.
Chu vệ cũng không nói nhiều lệnh cho Trần Chí nói lại sự việc vừa rồi. Trần Chí phụng mệnh kể lại mọi việc cho Ngụy Chính và các ngự sử khác nghe. Đám người Ngụy Chính cuối cùng cũng hiểu rõ sự việc. Liền trầm tư mà suy nghĩ kế sách.
Qua 1 lúc, Chu Vệ hỏi:”các ngươi rốt cuộc là có biện pháp gì?”
1 viên phó ngự sử đài liền lên tiếng:”Theo thần chúng ta nên tăng mạnh hình phạt để xử trí quan tham. Như vậy quan tham sẽ sợ hãi mf không dám tham nữa.”
Chu Vệ:”Tăng hình phạt sao. Thời thái tổ dùng cực hình lột da để trị tham quan trải qua mấy đời, đến như hình phạt lăng trì, ngũ xe phanh thấy cũng được dùng rồi. Nhưng quan tham vẫn còn. Ngươi đây là muốn đề xuất 1 loại cực hình mới tàn khốc hơn sao.”
Viên ngự sử liền ngậm miệng. Hắn như dám nói, đám quan lại không đào mộ tổ hắn lên mới là lạ.
1 viên ngự sử khác liền tấu:”Theo thần, triêu đình nên tăng bổng lộc của quan lại lên. Quan lại tiền bạc dư dả cũng sẽ không tham nữa.”
Chu Vệ:”Cái này cũng là ý hay. Tuy nhiên là nên tăng lên bao nhiêu đây, quốc khố hiện nay tài chính là không dư dả, không còn tiền để tăng thêm. Hay là trẫm bãi bỏ ngự sử đài, lấy tiền hằng năm cấp cho ngự sử đài để tăng lương cho các quan lại. Dù sao thì nếu kế này thật sự có hiệu quả thì cũng chẳng cần ngự sử đài làm gì nữa. Du sao quan lại đã không còn tham nữa.”
Viên ngự sử này cũng ngậm miệng. Không dám nói tiếp. Cái này là liên quan đến chén cơm a.
Các ngự sử khác cũng không dám nói tiếp. Ngụy Chính cũng không có lời bàn cao hơn.
Chu Vê:”Vô dụng. Các ngươi quả thật là đám vô dụng. Người đâu. Lột bỏ tất cả quan phục của ngự sử. Niêm phong ngự sử đài. Kể từ hôm nay ngự sử...”
Trong 1 khoảnh khắc trước khi Chu Vệ kịp nói 2 chữ xóa bỏ, Hắc vân chợt thét lên:”Khoan đã.”
Chu Vệ tiếng nói bị cắt đứt. Chu Vệ nộ trừng về phía Hắc Vân như muốn ăn tươi nuốt sống. Ngươi đây cũng dám chặn miệng ta.
Ngụy Chính thấy Hắc Vân to gan như vậy cũng vội hét lên:”Hắc Vân. Ngươi đây là làm gì. Dám chặn miệng hoàng thượng. Còn không mau dập đầu tạ tội.”
Hắc Vân không hề sợ hãi đi tới chính giữa thư phòng vái Chu Vệ sau đó nói:”Thần có cách trị tham quan. Nhưng kế này cực kỳ âm độc. Thần sợ hoàng thượng nhân từ với bách quan, không dám dùng.”
Chu vệ:”Ngươi làm ta cảm tháy hứng thú. Vậy ngươi nói xem là cách gì?”
Hắc vân chưa nói ngay mà nhìn về phía quan lại xung quanh. Chu Vệ hiểu ý ra lệnh cho tất cả lui ra ngoài sân trước ngự thư phòng quỳ đợi. Chỉ còn lại hắn, Ngụy Chính, Hắc Vân cùng thái giám trưởng ấn Lưu Ân ở lại. Ngoài ra còn mở ra kết giới cách âm để ngăn chặn có kẻ nghe lén. Hắn cũng không sợ Hắc vân dám ám sát hắn là cao thủ phân thần cảnh, hắn không tin 1 kẻ như Hắc vân có thể ám sát hắn. Nhưng nếu hắn biết Hắc vân ngay cả Bạch Hổ cũng có thể giết cũng không dám làm thế.
Chu Vệ:”Bây giờ ngươi có thể nói ra cho ta nghe rồi chứ.”
Hắc Vân gật đầu sau đó nói:”Thần đề xuất hoàng thượng sử dụng các quan lại thế gia vào các vị trí béo bở, còn các vị trí không kiếm được tiền thì để cho các quan lại xuất thân nho gia đảm nhiệm.”
Chu Vệ, Lưu Ân và Ngụy Chính choáng váng, đây là cái chủ ý ngu ngốc gì. Làm vậy chẳng phải là để các thế gia lớn mạnh hơn hay sao. Mà tên nhóc này cũng là người của thế gia a. hắn đây là muốn trợ giúp các thế gia sao.
Chu Vệ quát lên:”To gan. Ngươi đây là đùa nghịch trẫm. Công khai trợ giúp thế gia sao.”
Ngụy Chính:”Ngươi như không có kế cũng không nên nói bậy a.”
Hắc Vân:” hoàng thượng, thần không nói bậy. Xin hoàng thượng nghe hết lời thần nói.”
Chu Vệ:” được ta vậy thì nghe xem ngươi có thể nói ra được lời gì?”
Hắc Vân:”Hoàng thượng, quan lại sở dĩ muốn làm quan vậy thì chỉ vì danh và lợi. Mà chủ yếu nhiều nhất là vì lợi, còn kẻ làm việc vì danh như Ngụy Chính đại nhân lại là sốt ít. Vậy thì chúng ta dựa vào chỗ này để thao tác. Hiện nay Tần quốc ta nội ưu, ngoại hoạn, dân chúng lầm than, như triều đình không có đối sách phát triển vậy thì sớm muộn cũng xảy ra bất chắc. Vì vậy theo thần nên chia ra quan lại xuất thân nho gia và quan lại xuất thân thế gia ra làm 2.”
“Quan lại thế gia vốn là xuất thân từ thế gia, mà các thế gia đều là chú tâm vào việc tu luyện đi đến con đường phi thăng lên tiên giới. Mà muốn đạt được điều này dễ dàng hơn 1 chút chính là dựa vào khí vận và công đức của gia tộc để bảo vệ khi độ kiếp. Như cáC quan lại thế gia dám tham ô vậy thì 1 khi bị bộc quang ra chính là gây tiếng xấu cho gia tộc, khiến cho khí vận và công đức của gia tộc giảm sút, dẫn tới việc phi thăng trở nên vô vọng. Cứ như thế mãi thì gia tộc sẽ sa sút, chẳng mấy mà gia tộc này sẽ không còn là thế gia nữa. Hơn nữa thế gia lại không thiếu tiền có thể cung cấp tiền bạc cho quan lại thế gia tiêu xài. Như vậy việc quan lại thế gia sẽ giảm bớt vì thiếu tiền mà tham ô.”
“Còn như các quan lại xuất thân nho gia vốn là tu luyện theo hạo nhiên chính khí, cho dù vào vị trí không béo bở cũng không dám nói. Chẳng lẽ họ lại dám nói làm quan không vì thiên hạ, không vì bách tính sao, như vậy thì căn cơ mất hết. Mà 1 khi mất hết tu vi, căn cơ vậy thì là xác định được viên quan này có vấn đề có thể tập trung tra xét xử phạt. Làm như vậy triều đình vừa không lo quan tham hoành hành mà triều đình lại vận hành trơn tru hơn lên, thiên hạ sẽ ngày càng tốt hơn.”
Chu Vệ, Lưu Ân, Ngụy Chính nghe xong những lời này xong ngơ ngác mà nhìn hắn, chưa kịp định thần. Mẹ nó còn có thể làm như vậy. Thật là học phế đi a. những lời này mới thật là đại học vấn a.
Chu Vệ:”Tốt. Kế này quả nhiên cay độc. Vừa trị quan tham vừa làm yếu thế gia và các thế lực trong triều. Mà không kẻ nào dám nói gì.”
Ngụy Chính:”nhưng hoàng thượng. Như theo kế này thế gia chẳng phải càng ngày càng mạnh lên sao. Dù sao Hắc Ngự sử cũng nói thế gia không thiếu tiền cho quan lại thế gia, vậy thì công đức, khí vận càng nhiều, sau nay các thế gia lại càng mạnh hơn a.”
Chu Vệ:”Cũng đúng a.”
Hắc Vân:”Việc này thần cũng đã nghĩ tới. Tuy thế gia có thể cấp cho các quan lại tiền bạc tiêu sài nhưng những kẻ có tiền để tiêu sài vậy thì sẽ tiêu tiền vào đâu, chính là chỗ ăn chơi đàn điếm, dùng cho đàn bà. Trong luật pháp nước ta có ghi quan lại không được phép cưới kỹ nữ, không được dùng thuốc phiện. Nhưng hoàng thượng cho rằng tất cả quan viên thế gia đều sẽ không dính vào những thứ này sao. Chỉ cần 1 kẻ phạm sai hoàng thượng lập tức bắt nhốt xử phạt, công cáo thiên hạ. Sau đó lấy đây làm đề khiến cho thế gia cũng dính vết nhơ, bách tính không hiểu mọi chuyện, chỉ nhìn bằng chứng, kẻ này phạm tội như thế, vậy thì thế gia đó có phải hay không cũng như vậy. Việc tra ra những thứ này đối với cẩm y vệ và đông xưởng chỉ là việc nhỏ so với việc tra ra tham quan. Cứ làm như vậy thì thế gia cũng bị kiềm chế.”
Chu Vệ:”Cao. Chiêu này quả thật là cao minh a.”
Hắc Vân:”Ngoài ra hoàng thượng còn có thể lợi dụng cách này để phân ly 2 thế lực thế gia và nho gia. Như thế gia có tiền tiêu thì sẽ coi khinh nho gia, không đi cùng. Nho gia vì thẹn cũng sẽ không cùng thế gia qua lại. Thậm chí nhìn chằm chằm thế gia mà bóc trần sai phạm. Hoàng thượng có thể từ đó mà trưởng khống triều đình. Ngoài ra con em thế gia làm quan vốn ít, phân nữa là trưởng quản binh quyền. Hoàng thượng có thể lấy đây làm cớ, nói với các thế gia hiện tại quan lại xuất thân nho gia tham ô làm hại triều đình, cần có con em thé gia trợ giúp ổn định triều cục. Từ đó đưa bớt 1 số con em thế gia ra khỏi quân đội, 1 kẻ an nhàn mà được lợi sẽ khiến tâm tư đám con em thế gia không còn trú tâm vào quân đội nữa. Hoàng thượng có thể từ đó trưởng không binh quyền.”
Chu Vệ đập bàn tán dương:”Còn hơn đọc sách 10 năm. Ngươi quả thật là đại tài. Nhưng ngươi làm vậy không sợ ảnh hưởng đến gia tộc ngươi sao”
Hắc Vân:”Thần trung với hoàng thượng thì trước hết phải nghĩ cho hoàng thượng trước hết. Còn trong Hắc gia những kẻ tham lam, không nghĩ đến quốc gia, gia tộc cũng cần phải chỉnh đốn lại. Thần địa vị trong nhà thấp không thể làm gì nhiều, nay như hoàng thượng như làm thần 2 tay tán thành. Như thần chỉ nghĩ vì gia tộc há lại đưa cho bệ hạ kế này.”
Chu Vệ:”Khanh quả thật là trung thành. Khanh hiện tại mới nhậm chúc chắc mới là quan lại cấp 9 a. nay ta thăng quan cho khanh lên làm ngự sử cáp 7.”
Hắc Vân:”Thần tạ ơn hoàng thượng.”
Chu Vệ:”Được ngươi ở lại đây viết lại những gì ngươi vừa nói cho ta. Còn về Ngụy Chính.”
Ngụy Chính:”Có thần.”
Chu Vệ:”Ngự sử đài cần phải chấn chỉnh lại. Ngươi cho đám ngự sử ngoài kia tất cả về chép nội quy ngự sử đài. Tăng cường tra xét đám quan lại cho ta. Còn về tên ngự sử phụ trách phủ Thiên hà, Hà châu tra rõ cho ta, như dám ăn hối lộ trái pháp luật. Lột da.”
Ngụy Chính:”Tuân mệnh hoàng thượng.”
Hắc Vân ở lại ngồi chép lại những lời vừa rồi. Sau đó đưa cho Chu Vệ. Chu vệ hài lòng cho phép hắn cùng Ngụy Chính trở về ngự sử đài. Ngụy Chính trở về ngự sử đài liền chấn chỉnh lại công việc.
Việc ngày hôm đó truyền ra ngoài. Tuy không biết Hắc Vân đã nói gì. Nhưng việc hắn mới làm 10 ngày đã thăng 2 cấp cũng liền biểu thị mưu kế hắn rất được lòng Chu Vệ, tất cả nín thở chờ đợi phản ứng của Chu vệ.