TU TIÊN ĐỆ NHẤT PHẢN DIỆN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Trong lúc Hắc quỷ vệ bắt đầu tấn công triệu gia., động tĩnh cực kỳ lớn, cả đế đô đều có thể nghe thấy.

 

Bên trong Hắc gia cũng có thể nhận thấy các cao thủ cũng nghe thấy, tất cả đều thức dậy nhìn về phía dinh thự triệu gia. Các trưởng lão cũng nghe thấy vội vã chuẩn bị tiến tới chỗ triệu gia xem xét thì 1 viên thị vệ vội vã chạy tới trước mặt mấy vị trưởng lão, thần sắc hột hoảng.

 

Nhìn thấy cảnh này đại trưởng lão lên tiếng:”Có chuyện gì?”

 

Thị vệ:”Báo cáo các vị trưởng lão, vừa rồi Hắc Vân công tử dẫn mấy trăm người tiến vào trong Hắc gia, sau đó tiến hành bao vây chỗ ở của Triệu phu nhân. Hiện tai đang giao chiến.”

 

Nhị trưởng lão:”Ngươi nói cái gì? Hắc vân hắn dám dẫn người xâm nhập vào trong Hắc gia. Các ngươi tại sao không báo cáo cho bọn ta ngay.”

 

Thị vệ:”Báo cáo các vị trưởng lão đám người đi theo công tử thật là quá mạnh, có cả cao thủ cấp 7. bọn ta chưa kịp báo động đã bị chấn áp. Sau khi đoàn người tiến vào trong hết rồi mới thả bọn ta ra. Ta ngay lập tức chạy tới đây báo cho các vị.”

 

Đại trưởng lão:”Hắc Vân hắn đây là muốn làm gì. Muốn gia tộc nội đấu, làm trò cười cho thế gia khác sao.”

 

Thất trưởng lão:”Giờ không phải nói chuyện này. Việc bây giờ chúng ta cần đi tới chỗ Triệu phu nhân. 2 người vốn có xích mích, không tốt có thể xảy ra xung đột. Lúc đó không còn có thể cứu vãn nữa.”

 

Đai trưởng lão:”Ngươi nói đúng. Tất cả máu tiến tới. Điều động toàn bộ thị vệ cà cao thủ trong gia tộc tiến tới chỗ Triệu phu nhân.”

 

Thế là tất cả các trưởng lão, cao thủ trong gia tộc và thị vệ lũ lượt tiến đến chỗ ở của triệu Uyển Như. Tất cả đều quăng vụ việc ở Triệu gia ra sau đầu. Khi cả đám đi tới nơi đã có không ít người tự tập, nhưng chỉ đứng ở xa mà nhìn chứ không tiến vào. Trong đó có cả Lâm Hi Nguyệt và mẹ của hắc Vân, cùng mấy anh chị em ruột và cùng mẹ khác cha.

 

Các trưởng lão có thể thấy rõ 1 đám người mang mặt nạ quỷ mặc giáp đen đang tạo thành 1 bức tường người ngăn chặn tất cả kẻ nào dám tiến tới, thực lực của những kẻ này không hề yếu, nếu muốn vượt qua cũng phải chịu không ít đau khổ, nhất là tên cao thủ dẫn đầu đạt đến cảnh giới cấp 7 đỉnh phong, trong khi đại trưởng lão chỉ là cảnh giới cấp 7 trung kỳ. Ngau như gia chủ Hắc gia, Hắc Tuấn cũng chỉ là cao thủ cấp 8 sơ kỳ. Nếu giờ đối đầu đại trưởng lão hoàn toàn không có ưu thế, trừ phi tất cả trưởng lão cùng lên, như phía sau hắn còn có mấy chục cao thủ cấp 6 khác và mấy trăm cao thủ cấp 5 và cấp 4. nếu đối cứng hôm nay Hắc gia cũng phải chịu thương vong lớn.

 

Tất cả những người ở ngoài nhìn đều có thể thấy được rằng Triệu Uyển Như và mấy đứa còn, cùng mấy chục thị vệ đang chật vật chống đỡ sự công kích của đám người của hắc Vân. Số lượng và thực lực đều áp đảo so với phe của Triệu Uyển Như. Triệu Uyển Như chỉ là cao thủ cấp 5, Hắc Chính chỉ là cấp 4 sơ kỳ, còn đám con cháu và thị vệ chỉ từ cấp 3 trở xuống. Từng tên thị vệ bị giết chết, từng đứa con của Triệu Uyển như bị bắt lấy.

 

Đại trưởng lão trong lòng gấp, vội kêu lên. Hắc Vân:”ngươi mau dừng tay, đó là mẹ hai của ngươi a. ngươi tính làm loạn sao?”

 

Nhưng không có ai trả lời.

 

Đám trưởng lão còn lại cũng phụ họa theo khuyên bảo.

 

Kể cả Lý Gia Anh và Lâm Hi Nguyệt cũng lên tiếng.

 

“Tiểu Cân có gì từ từ thương lượng Không càn phải động thủ như vậy.”

 

“Đúng vậy a. Tiểu Vân. Nghe mẹ cả 1 lời dừng tay lại a.”

 

Các anh chị em khác của Hắc Vân và những người còn lại của Hắc gia đều không dám nói chuyện gì. Vì bản thân Triệu Uyển Như đối với người trong Hắc gia là vị chủ mẫu không tốt. Hơn nữa đứng trước đám thuộc hạ sát khí kinh khủng phía trước. Không ai dám ho he 1 tiếng.

 

Vẫn không có gì xảy ra.

 

Lúc này giao tranh đang bắt đầu kết thúc. Các con và thị vệ của Triệu Uyển Như đều đã bị đánh bại. Chỉ còn 1 mình bà ta dang ra sức chống cự trước sức công kích của 3 cao thủ cấp 5. bà ta chỉ có thể liên tục giơ tay phòng thủ, nhưng đòn tấn công của 3 người liên miên như là thác nước, lại là phối hợp vô cùng ăn ý.

 

Triệu Uyến Như lúc này đang giơ 2 tay chống đỡ lấy từng cú đấm mạnh hàng trăm cần từ tên cao thủ trước mặt, mỗi đấm quyền quyền đến thịt, nặng tựa 1000 cân. Khóe miệng bắt đầu ứa ra máu. 1 người vòng sang bên dùng nắm đấm đánh vào eo bà ta. Bà ta đau đớn thét lên. 1 giây lơ là khiến thế phòng thủ bị phá, 1 cú đấm đạp thẳng vào mặt khiến bà ta ngã ra sau. Người thứ 3 lập tức vòng ra sau bà ta, sau đó dùng 2 tay nắm lấy cổ tay bà ta sau đó bóp mạnh, 2 tiếng rắc vang giòn vang lên cộng với tiếng thét đau đớn của bà ta. Mọi người khe tháy đều hiểu bà ta đã bị bẻ gãy xương tay. Xương cốt của cao thủ cấp 5 rắn như thép, không phải cấp bấc binh khí cấp 5 trở lên không thể đánh gãy, vạy mà lại bị 1 người cùng cấp bẽ gãy dễ dàng. Đủ thấy đám người này biến thái thế nào.

 

Triệu Uyển Như lúc này vô lực phản kháng, thân thể chịu trọng thương, 2 tay bị bẻ gãy, linh lực cũng hao hết. Bà ta bị 2 người áo đen, mỗi người cầm 1 tay kéo lê đến chỗ Hắc Vân.

 

Khi đám trưởng lão và cao thủ gia tộc nhìn thấy người này cũng phải ứa mồ hôi lạnh. Triệu phu nhan như có gặp bất trắc gì. Gia chủ trở về chẳng phải là trách phạt tất cả. Dù sao 2 người là thanh mai trúc mã.

 

Lúc này có 1 người đi ra hướng về đám người mà nói:”Mời các vị trưởng lão và 2 vị phu nhân, cùng các vị công tử tiểu thư tiến tới. Công tử có việc muốn nói.”

 

Cả đám người lưỡng lự. Đi hay không đi.

 

Lý Gia Ngọc tiến lên trước:”Ta là mẹ nó, không tin nó dám làm gì ta.”sau đó hùng hổ mà đi tới.

 

Lâm Hi Nguyệt:”Tam muội nói đúng. Ta cũng không có việc gì phải sợ Vân nhi cả. Ta tới.” liền cùng với mấy đưa con tiến vào.

 

Đại trưởng lão nhìn mấy vị trưởng lão xung quanh sau đó nói:”Chúng ta cũng tiến vào. Xem hắn nói gì?”

 

Các trưởng lão nhìn nhau gật đầu sau đó cùng tiến vào. Đám người mặc giáp đen tranh ra nhường đường cho đám người tiến vào. Sau đó lại đóng lối đi lại.

 

Khi đám người đi vào trong thì nhìn thấy Hắc Vân đang ngồi trên 1 chiếc ghế dựa. Hắn lúc này đã bỏ mặt nạ, 2 mắt nhắm nghiền, người dựa vào lưng ghế, 1 tay đặt trên tay vịn, 1 tay đặt trên thanh kiếm được đặt ngang trên 2 tay vịn ghế, 1 chân khoang lại đặt trên mặt ghế, 1 chân buông thõng chạm đất.

 

Trước mặt hắn là 5 mẹ con triệu Uyển Như đang quỳ gối, dáng vẻ vô cùng chật vật. Nhất là triệu Uyển Như, bà ta lúc này mặt đầy vét máu, quần áo rối bời, tóc bị buông thả xuống như ăn mày, 2 tay bị gãy cố chống đỡ thân người không ngã. Phía sau 5 người là mười mấy hắc Quỷ vệ đứng ở phía sau, 1 tay buông thỏng, tay còn lại thì đặt trên thanh kiếm bên hông tùy thời có thể rút ra chém người bất cứ lúc nào.

 

Hình ảnh này làm cho mọi người cảm thấy phúc tạp. Triệu Uyển Như mới ban ngày còn phong quang vô hạn chỉ tay năm ngón , ra lệnh cho người trong gia tộc, ngay cả các trưởng lão cũng không mấy nể mặt. Vậy mà bây giờ lại quỳ trước mặt hắc vân. Còn Hắc vân bình thường làm việc có chỗ bá dạo, cay nghiệt những vẫn giữ lễ, đối với anh chị em trong nhà kể cả con của Triệu Uyển Như cũng không tỏ thái độ hà khắc gì, thậm chí cho đồ cũng không ít. Vậy mà nay lại bất thình lĩnh dẫn người đến vây bắt.

 

Đại trưởng lão tiến tới phía trước hỏi:”Hắc Vân, ngươi sao lại làm vậy. Ngươi là muốn gia tộc gặp họ nồi da xáo thịt , huynh đệ tương tàn sao?”

 

Hắc vân vẫn không đáp lại. Không khí trở nen yên tĩnh như chết. Không ai dám nói tiếng nào vì đều cảm nhận được sát khí từ đám người xung quanh và cái sự im lặng đáng sợ của Hắc Vân. Cho tất cả có 1 cảm giác như là 1 con ác thú đang say ngủ, chỉ cần nó tỉnh dậy nó sẽ ăn sông nuốt tươi tất cả thứ gì trước mắt.

 

Thời gian trôi quan 1 phút. Hắc Vân hắn bắt đầu động, cái động của hắn nhẹ như tiếng muỗi kêu ngày hè. Nhưng trông không khí yên tĩnh như chết và trong cảm thụ của các cao thủ, nó lại cho cảm giác như thể dã thú đang vào tư thế chuẩn bị săn mồi.

 

Hắc Vân vẫn giữ nguyên tư thế, 2 mắt vẫn nhắm. Nhưng hắn lên tiếng:” Đại trưởng lảo hỏi thật hay. Vậy thì phải hỏi người mẹ 2 này của ta đã làm gì để ta phải ra tay a.”

 

Tất cả ngẩn người, hóa ra là Triệu Uyển Như ra tay trước.

 

Đại trưởng lão nhìn về phía bà ta hỏi:”Triệu uyển Như. Ngươi đã làm gì?”

 

Triệu Uyển Như chật vật nhìn về đám người cố hết sức mà lên tiếng:”Ta...ta đây không làm... gì cả. Là hắn căm ghét ta...muốn giết chét ta. Muốn giết con ta. Hắn đây là vì chức gia chủ mà động thủ. Các vị trưởng lão cứu ta. Nếu không...nếu không gia chủ trở vệ tất trị tội các ngươi. Triệu gia ta cũng sẽ không bỏ qua chuyện này.

 

Mọi người cảm thấy phức tạp. Hắc vân thật là vì chức gia chủ mà ra tay sao.

 

Hắc Vân bỗng nhiên cười lên 2 tiếng, sau đó mở mắt ra nhìn về phía bà ta nói:”Ngươi quả nhiên là kẻ không biết hối cải. Ngươi nói ta muốn làm gia chủ, với thực lực bây giờ ta tự lập môn hộ còn được cần phải vì chức gia chủ giết anh em sao. Ngươi đã muốn mọi người biết rõ chân tướng từ miệng ta vậy thì ta hỏi ngươi, ngươi là từ lúc nào sắp đặt việc thuê 3 đại sát thủ của Huyết Tinh điện đến giết ta. Là từ lúc ta mới trở về hay là sớm hơn?”

 

Cái gì. Mua hung giết Hắc vân. Bà ta là điên rồi hay sao.

 

Lý Gia Ngọc nghe xong vội vã chạy tới chỗ Hắc Vân, không ai dám cản vì đó là mẹ của hắc Vân.

 

Lý Gia Ngọc chạy tới 1 bên nắm lấy 1 cánh tay nhìn ngó cơ thể của Hắc vân sau đó hỏi:”Vân nhi ngươi không sao chứ. Có bị vết thương nào nặng hay không.”

 

Hắc Vân nhìn mẹ mình mỉm cười lớn:”Mạng con còn tốt, đa phần là vết thương nhỏ. Chỉ gãy mấy cái xương sườn.”

 

Nghe vậy Lý Gia Ngọc tức điên, đi tới chỗ Triệu Uyển Như dùng toán lực đá vào thân ngươi bà ta 1 cái, khiến cho bà ta ta văng ra mấy chục mét, máu lại từ miệng hộc ra. 1 cước này đá vỡ lục phủ ngũ tạng của bà ta. Máy tên hắc Quỷ vệ lại lôi bà ta trở lại vị trí trước.

 

Lý Gia Ngọc chỉ vào mặt bà ta mà mắng:”Đồ độc phụ, dám hại con ta.”

 

Đại trưởng lão lại lên tiếng:”Hắc Vân, ngươi có bằng chứng nào là bà ta làm sao. Có phải hay không là có kẻ hãm hại bà ta.”

 

Hắc vân nhìn về phía đại trưởng lão, ánh mắt băng lãnh. Nói:”Ngài cho rằng như không có bằng chứng ta lại khi không cho người diệt triệu gia sao.”

 

Cái gì, việc xảy ra ở bên ngoài là do Hắc Vân làm. Mẹ nó cái này cũng quá điên đi.

 

Đại trưởng lão:”Ngươi làm vậy có thể trở thành công địch của thế gia và triều đình.”

 

Hắc Vân:” Vậy được a. để bọn chúng trở thành công địch của ta. Ta 1 mẻ diệt hết. Khi không còn kẻ sống, ai sẽ là kẻ địch của ta. Trong thiên hạ này bao nhiêu kẻ sẽ vì 1 độc phụ như vậy đi trách ta chứ, người đời sẽ thóa mạ ả đàn bà này vì tư tâm mưu sát con chồng, tội kỳ nên giết.”

 

Đại trưởng lão:”Vậy ngươi tính làm gì tiếp theo?”

 

Hắc Vân:” triệu gia đã diệt. Ta không thể để người của Triệu gia còn sống. Kể cả kẻ mang nữa dòng máu Triệu gia.

 

Đại trưởng lão:”Ngươi định giết luôn mấy anh chị em kia của ngươi. Đó là ruột thịt của ngươi a”

 

Hắc Vân:” Nếu có trách thì trách họ chọn nhàm mẹ để xuất sinh thôi.”

 

Đại trưởng lão:”Cha ngươi sẽ trách phạt chuyện này.”

 

Hắc Vân:” Vậy thì càng tốt hơn. Nếu ông ta có ý kiến gì về chuyện này, thì cứ đến trước mặt ta mà đối chất. Cục diện hôm nay là do 1 tay ông ta tạo ra. Là gia chủ, không quản không hỏi để cho ả đàn bà này tác oai tác phúc. Gây họa khắp nơi.”

 

Đại trưởng lão:”Ngươi không sợ bọn ta ngắn cản ngươi sao?”

 

Hắc Vân:” Không sợ. Các vị như muốn ra tay đã ngay lập tức ra tay rồi. Nhưng các vị là những kẻ biết lo cho gia tộc, sẽ không vì 1 ả đàn bà đã mất đi tất cả mà đem tất cả con cháu mình vào chỗ chết đâu.”

 

Đại trưởng lão trầm mặc. Những người phía sau cũng im lặng.

 

Đại trưởng lão thở dài:”Tùy ngươi.”

 

Hắc Chính nghe vậy vội gào lên:”Đại trưởng lão. Cứu ta. Ta không muốn chết. Tất cả là do mẹ ta gay ra ta không liên quan. Mau cứu ta a.”

 

Những kẻ còn lại cũng kêu khóc không thôi.

 

Nhưng không ai đáp lại.

 

Hắc Vân giơ chân đạp hắn 1 cái khiến hắn ngã ra sau.

 

Hắc Vân:”Ngươi như vậy cũng đòi làm gia chủ. Mất mặt.”

 

Hắc Chính vội vùng dậy nắm lấy chân của hắc vân, sau đó 1 màn không ai tưởng tượng được diễn ra. Hắc Chính liên tục hôn vào giày của Hắc vân, hắn hôn chừng nửa phút. Cảnh này khiến không ít người cảm thấy ác tâm. Kẻ như vậy lại muốn thành gia chủ.

 

Hắc Chính ngước mặt lên khóc lóc:”Cửu đệ. Tha cho ta a. ta nguyện làm chó cho đệ. Chỉ cần đệ tha cho ta 1 mạng. Ta van xin đệ.”

 

Hắc Vân nhìn xuống hắn nói:”ngươi như vậy ta sao lại có thể tha cho ngươi đây. Để ngươi sống chẳng phải có ngày ngươi đâm lén ta sao. Chúng ta đều biết là không thể nào.”

 

Nghe vậy. Khi Hắc Chính lại định nhào lên lần nữa thì đã bị 2 Hắc Quỷ vệ ngăn lại.

Hắc Vân vẫn ngồi trên ghế. Sau đó từ nhãn trữ vật lấy ra 1 cái bình màu trắng. Sau đó lấy 1 viên đan dược bắn vào miệng của triệu Uyển Như khiến cho cơ thể bà ta tốt hơn 1 chút, 2 cánh tay cũng bình phục. Nhìn thấy cảnh này mọi người không hiểu Hắc Vân hắn đây là muốn làm gì.

 

Hắc Vân ngồi thẳng người, sau đó nhìn về phía Triệu Uyển Như. Sau đó rút kiếm ném xuống trước mặt bà ta, thanh kiếm cắm phập xuống đất, chỉ cách bà ta 1 bước chân.

 

Hắc Vân:”Ta cho bà 2 lựa chọn 1 là bà tự tay giết con mình sau đó tự sát. 2 là lợt chuồng bà và các con sau đó đóng đinh trên thập giá, rồi đem ra cắm ở chợ trung tâm cho vạn người chiêm ngưỡng phong thái của con cháu Triệu gia. Sau đó từ từ mất máu mà chết. Ngươi có 1 phút lựa chọn.”

 

Tất cả kinh hãi. Để cho mẹ giết con, nếu không thì sống không bằng chết mà chết đi. Mẹ nó, độc ác như vậy mà cũng nghĩ ra được. Sau này không thể chọc giận hắn nếu không sẽ chết rất thảm.

 

Nghe xong lời này Triệu uyển Như khuôn mặt thất thần, ánh mắt van xin mà nhìn về phía Hắc Vân. Nhưng kẻ trước mặt khuôn mặt hờ hững. Bà ta biết đã không còn đường khác, nàng hối hận tại sao lại không ra tay sớm hơn, để đến nỗi này. Bà ta nắm lấy chuôi kiếm sau đó vận sức từ từ đứng đậ. Nhổ thanh kiếm ra khỏi mặt đất. Sau đó từ từ đi tới chỗ hắc Chính.

 

Nhìn thấy mẹ mình từ từ tiến đến hắn khóc lóc van xin.

 

Triệu Uyển Như từ từ giơ kiếm lên nói khẽ:”Có kiếp sau. Đừng là con ta.” sau đó chém xuống, hắc Chính đứt cổ, máu bắn đầy trên thân Triệu uyển Như, hắn gục xuống kêu khẽ vài tiếng rồi tắt thở.

 

Sau đó bà ta đi tới chỗ những đưa con còn lại. Từ từ giơ đao vung xuống. Có kẻ van xin có kẻ chấp nhận.

 

Không ít kẻ quay đi không nhìn cảnh này. Quá kinh khủng.

 

Sau khi làm xong triệu Uyển Như đưa kiếm lên cổ chuẩn bị tự vẫn. Bà ta nhìn về phía Hắc Vân thốt lên:”Ta nguyền rủa ngươi...”

 

Nhưng chưa kịp nói xong đã bị Hắc Vân dùng 2 nhón tay chập lại làm kiếm quét ngang. 1 luồng kiếm khí bay ra chém đứt đầu bà ta. Thân thể bà ta ngã vật xuống đất.

 

Hắc Vân ra lệnh cho Hắc Quỷ vệ::”Đem tất cả ném vào chuồng thú.”

 

Đây là 1 mẫu xương cũng không muốn lưu lại. Nhưng không ai dám ngăn. Đám Hắc Quỷ vệ nhanh chóng thi hành.

 

Sau đó Hắc Vân đứng dậy thu chiếc ghế dựa vào nhẫn trữ vật sau đó hướng về đám người đang nhìn hắn, 1 số người cúi đầu xuống không dám nhìn thẳng.

 

Hắc Vân:”Kể từ này mọi việc trong nhà do mẹ cả của ta quản lý. Gia chủ tiếp theo của Hắc gia chính là đại ca ta, Hắc Vinh. Kẻ nào còn dám có mơ tưởng không thực tế vậy thì đi bồi mẹ con Triệu gia.”

 

Nói xong hắn cùng mẹ mình trở về chỗ ở. hắc Quỷ vệ cũng rút khỏi Hắc gia.

 

Tuy mọi việc đã kết thúc . Nhưng Hắc gia đêm nay lại là 1 đêm không ngủ. Đêm nay gây ra rung động quá lớn.  

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết