Trong giấc mơ nữ nhân lại mơ thấy mình đang giao chiến với con hung thứ nhưng lần không có ai đến cứu nàng, con hổ đánh thẳng vào đầu nàng kiến nàng rơi thẳng xuống phía dưới. Sau đó con hung thổ nhắm thẳng cổ nàng mà vồ tới.
Đúng lúc này nàng bật dậy hét lên 1 tiếng: “Không.”
Nàng ánh mắt vẫn còn sợ hãi, như thể giấc mơ là sự thật chứ không phải mơ. Nhưng vết thương ở ngực lại nhói lên khiến nàng nhăn mặt, liền đưa tay lên sờ ngực thì sờ thấy 4 vết sẹo trên ngực như nhắc nhở nàng đã thoát ra khỏi nguy hiểm. Nàng nhìn lấy chiếc áo choàng đang khoác trên người mình. Như ý thức được điều gì nàng ngước mắt lên nhìn thì thấy người thanh niên đã cứu mình đang ngồi trước 1 nồi nước đang sôi, trên tay cầm 1 lọ nhỏ, đang quay lưng lại với nàng, nhưng mặt lại ngoái lại nhìn nàng.
Nàng nhìn thấy hắn nhìn mình, như nhận ra phần thân trên bị lộ ra. Nàng vội lấy áo choàng che lại. Thanh niên thấy động tác của nàng. Hắn nhìn nàng thêm vài giây sau đó quay lại với nồi nước rắc 1 ít bột trong lọ vào nồi sau đó cất nồi đi. Tiếp theo hắn lấy 1 cái muôi quấy bên trong nồi. Rồi múc 1 ít nước trong nồi đưa lên miệng nhấm nháp, hắn hơi gật đầu như thể thứ trong nồi đã hợp với ý hắn.
Sau 1 phút hắn liền lấy muôi múc 1 ít nước trong nồi chan vào trong 1cais chén nhỏ. Sau đó đứng dậy đưa tới trước mặt nàng.
Thanh niên lên tiếng:”Uống đi canh này có tác dụng bồi bổ khí huyết, phù hợp với người bị mất máu nhiều như cô đấy.”
Nữ nhận nhận lấy chén nhưng nhìn lấy thứ nước trong chén, hơi do dự mà chưa uống.”
Thanh niên như hiểu nàng đang do dự cái gì liền lên tiếng:”Ta chưa tới mức hạ dược 1 nữ nhân bị thương đâu. Nhất là 1 nữ nhân có 1 vết sẹo lớn trên ngực. Ta không phải kẻ không có tố chất như vây.”
Nàng nghe vậy 2 má đỏ bừng, hơi xấu hổ. Sau đó từ từ đưa chén canh lên miệng uống từ từ. Khi nước canh đi vào trong cơ thể nàng 1 cỗ nhiệt lưu từ trong chén đi vào trong miệng nàng. Khi nó đi qua lưỡi 1 cỗ ngọt ngào, thêm chút vị mặn chảy qua. Sau đó dòng nước ấm chảy xuống dạ dày, 1 cỗ nhiệt lưu tán phát ra dưới bụng nàng, sau đó lan tỏa toàn thân. Nhất là ở 2 ngực nàng, nơi vết thương vừa mới được khâu đang âm ỉ đau bị hòa dịu 1 chút. Cảm giác thoải mái lan khắp cơ thể.
Khi nàng uống xong, khi nhìn thấy nước canh trong chén đã hết. Nàng ngước lên nhìn về phía thanh niên vẫn còn đứng đ Nói:”Có thể cho ta thêm 1 chén nữa không?”
Thanh niên liền dùng thuật pháp lấy từ trong nồi 1 ít nước canh sau đó đổ vào trong chén của nàng. Khi đã đổ xong thanh niên lên tiếng:”Ngươi cứ chậm chậm mà dùng. Lúc này cơ thể của ngươi yếu chỉ có thể dùng 2 chén canh mà thôi.”
Nữ nhân gật đầu.
Thanh niên xoay người lại đi tới trước nồi rồi ngồi xuống. Sau đó lấy thức ăn trong nồi ra rồi ăn ngấu nghiến. Nàng có thể nhìn rõ trong nồi là 1 ít thịt và rau. Nàng cũng từ từ uống hết nước canh trong chén.
Sau khi thanh niên ăn xong liền thu lấy chén trong tay nàng rồi mang mọi thứ đi ra ngoài rửa.
Sau 1 lúc hắn quay lại hang động. Sau đó từ nhẫn trữ vật hắn lấy ra xác của con hổ ban sáng ra. Nữ nhân có thể nhìn thấy xác con hổ cùng với cái đầu bị cắt rời khỏi con hổ nằm dưới nền động. Thanh niên từ nhẫn trữ vật lấy ra 1 khối đá to bằng bàn tay. Sau đó đưa về phía sác con hổ. Thanh niên đưa viên đá rà khắp cơ thể con hổ.
Nữ nhân nhìn thấy hiếu kỳ hỏi:”Ngươi đang làm gì vây?”
Thanh niên:”Ta đang dò rút lấy mấy cây kim trong con hổ này. Sau này có thể tái sử dụng.”
Nữ nhân:”Lúc trước ngươi dùng cách gì để hạ nó?”
Thanh niên vẫn tiếp tục quay lưng lại mà tiếp tục công việc. Nhưng hắn cũng đáp lại lời nàng:”Với lọi hung thứ này cứng đối cứng chỉ thiệt thân. Lúc đó ta chỉ ném 1 lọ bột thuốc ngủ cực mạnh làm cho con hổ tinh thần yếu đi, cơ thể mệt mỏi. Sau đó ném mấy trăm cây kim đặc chế về phía nó. Mấy cây kim này đủ để xuyên qua lớp da phá vỡ kinh mạnh của nó khiến nó di chuyển khó khăn. Cuối cùng chính là đòn kết liễu.”
Qua những lời hắn kể nữ nhân có thể nhận ra thanh niên này tình tình thận trọng, lại quả quyết cũng không sợ nàng. Hắn đem bí mật của mình nói cho nàng chứng tỏ đối với hắn nàng không có uy hiếp gì.Nhưng nàng nhận ra thanh niên này cũng chỉ mới 18 đến 20 mà thôi. Mới chỉ đến đệ nhị cảnh Luyện khí mà thôi. Vậy mà tâm tư kín đáo, hành động thận trọng và quả quyết như thể mấy kẻ cao tuổi già đời vậy.
Cảnh giới tại Thanh Vân đại lục chia thành luyện thể, luyện khí, Luyện hồn, trúc cơ, kim đan, phân thân, xuất khiếu, dung hợp, hóa dư, địa nguyên, thiên nguyên, độ kiếp. 12 cấp cảnh giới.
Mà nàng là 1 cao thủ trúc cơ vậy mà cảm thấy như mình là đối thủ của thanh niên này cũng khó chiếm tiện nghi. Nhất là thanh niên này lại còn nhìn thấy cơ thể nàng. Từ khi hiểu chuyện đến này chưa có nam nhân nào lại nhìn chằm chằm thân trần của nàng như hắn. Nghĩ đến đây nàng lại thấy mặt mình hơi đỏ vội rúc người vào áo choàng lại như che dấu sự xấu hổ.
Nữ nhân lại lên tiếng:”Ngươi tên gọi là gì a?”
Thanh niên hơi quay đầu lại nhìn nàng sau đó lại quay về phía xác con hổ:”Ngươi có thể gọi ta là lâm Dạ.”
Nữ nhân:”Ngươi có thể gọi ta là Vân My.”
Thanh niên ừm 1 tiếng.
Vân My: ”Ngươi không cảm thấy cái tên này của ta như thế nào sao?”
Lâm Dạ:”Chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau thôi. Khi ra khỏi cánh rừng này chưa chắc còn có thể gặp nhau lần nữa. Xoắn xuyết cái tên làm gì.”
Nghe hắn trả lời như vậy khiến nàng hơi thất vọng, vì theo câu trả lời cảu hắn. Nàng cảm thấy hắn không hề có chút gì để ý đến mình.
Vân My:”Ngươi đến rừng yêu hồ này làm gì để lấy hỏa thiết thạch ở đây để rèn luyện vũ khí sao?”
Hỏa thiết Thạch là 1 kim loại tương đối quý thường được dùng để rèn ra các danh kiếm, là mục tiêu theo đuổi của các võ giả. Nhưng nơi có khoáng thạch này lại bị 1 đàn hỏa long là hung thú cấp 7 dùng làm nơi trú ngụ cho nên không phải cao thủ xuất khiếu trở lên mà xâm nhập nơi đó tỉ lệ chết rất cao. Nhưng vẫn có nhiều người đi tới hòng chế tác 1 món binh khí đủ mạnh để tăng thực lực.
Mà Vân My nàng cũng chính vì hỏa thiết thạch mà tới. Không ngờ còn chưa tới nơi vậy mà đã bị 1 con hung thú cấp 4 đánh cho trọng thương, không có Lâm Dạ xuất hiện nàng cũng khó sống.
Lâm Dạ:”1 trong các lý do thôi.”
Vân My:”Vậy ngươi với ta cùng lập tổ đội, như thế có thể chiếu ứng lẫn nhau, lại có thể tăng khả năng lấy được hỏa thiết thạch.”
Lâm Dạ đứng dậy đi về phía trước mặt nàng, sau đó nhìn xuống nàng rồi nói:”Vậy ngươi định lấy gì để trả công cho ta?”
Vân My:”Trả công?”
Lâm Dạ:”Đúng vậy. Ngươi yếu như vậy mới gặp con hung thú cấp 4 đã chật vật như vậy nếu như gặp hung thú cấp 7 ngươi còn mạng sao. Kiểu gì ta cũng phải chiếu cố ngươi. Trên đời có ai làm không công cho ai bao giờ, nhất là chúng ta không thân chẳng quen, sao ta phải giúp ngươi không công.”
Vân My nghe vậy sửng sốt, nhưng nghỉ lại lại đúng như lời hắn nói 2 người không thân chẳng quen mà hắn lại còn cứu mạng nàng. Bây giờ có thể cho hắn cái gì, cái tên này có nhiều pháp bảo và thủ đoạn như vậy nên cho được hắn cái gì đây. Chẳng lẽ chỉ có thể... Nhưng như vậy cũng quá xấu hổ đi. Nàng vẫn còn....
Lâm Dạ lại lên tiếng:”Ngươi có linh thạch sao?”
Vân My:”Có 1 ít.”
Lâm Dạ:”Bao nhiêu?”
Vân My:”Chừng 5000 trung phẩm linh thạch.”
Lâm Dạ:”Được vậy thì đưa cho ta 4000 linh thạch.”
Vân My:”Ngươi định làm gì?”
Lâm Dạ:”1000 để trả công cứu mạng. 1000 là trị vết thương. 1000 là giúp ngươi trị thần hồn, như với tình trạng bây giờ của ngươi đi đến chỗ đó chết chắc. 1000 là phí ta hỗ trợ ngươi.”
Vân My:”Ngươi quả thật biết làm ăn.”
Lâm Dạ:” Trên đời có gì so với linh thạch có ý nghĩa hơn chứ. Thế nào?”
Vân My:”Được ta cho.”
Nàng ném 4000 trung phẩm linh thạch về phía hắn. Ở Thanh Vân đại lục linh thạch là 1 loại đá có chứa linh khí thích hợp cho người tu luyện và cũng là tiền tệ để trao đổi trong giới tu tiên. Với tu sĩ bình thường 1 linh thạch hạ phẩm có thể hỗ trợ 1 ngày tu luyện. 100 hạ phẩm linh thạch bằng 1 linh trạch trung phẩm, 100 linh thạch trung phẩm bằng 1 linh thạch thượng phẩm. Số linh thạch nàng đưa hắn đủ để 400.000 người tu luyện trong 1 ngày. Không phải con số nhỏ. Nếu không phải nàng có thân phận cũng không đưa ra được.
Lâm Dạ:”Tốt. Bây giờ ngươi nghỉ ngơi đi sáng mai sẽ bắt đầu chữa trị thần hồn. Cơ thể không đủ mạnh thì việc chữa trị cũng vô dụng.”
Sau đó hắn lấy trong nhẫn trữ vật 1 cái lọ màu đ, từ trong lọ lấy ra 1 viên thuốc màu đen có hoa văn ánh đỏ. Sau đó đưa về phía nàng.
Lâm Dạ:”Đây là hồi huyết đan có thể tăng cường việc hồi máu và liền vết thương. Ngươi dùng xong viên này thì đến sáng mai có đủ sức để chữa trị thần hồn rồi.”
Vân My nhận lấy viên thuốc. Chần trừ vài giâu sau dó đưa nó vào miệng. Khi viên thuốc trôi xuống bụ 1 cố nhiệt khí nóng bỏng từ bụng lan ra khắp toàn thân mà nhất là nơi vết thương của nàng. Khiến cho cơ thể như muốn mất khống chế, miệng sắp sửa thốt ra tiếng kêu xấu hổ. Nàng cố kìm lại nhưng nhiệt lượng trong cơ thể như 1 nồi nước sôi bị đậy kín nắp, muốn phá nắp mà thoát ra ngoài. Khi nàng sắp không chịu nổi mà phát ra tiếng kêu thì bất chợt 3 cây cắm thẳng vào 3 vị trí xung quanh vết thương của nàng.
Lâm Dạ:”Mau vận dụng công pháp điều chuyển dòng nhiệt lưu đi quanh khắp cơ thể . Làm như vậy lặp đi lặp lại 1 tiếng. Nhiệt lượng sẽ thông qua 3 cây kim từ từ phát ra ngoài.”
Nàng vội làm theo lời hắn vận chuyển dòng khí nóng chạt quanh khắp cơ thể thông qua mạch máu, dòng khí nóng cũng dần dần thoát ra ngoài.
1 tiếng sau khi dòng khí nóng thoát ra ngoài hết thì nàng dừng vận dụng công pháp. Cơ thể cũng thấy khỏe hơn nhưng toàn thân cũng ướt đẫm rất khó chịu.
Lúc này Lâm Dạ đưa tới 1 cái chậu nhỏ và 1 cái khăn, nói nàng lau người. Sau đó dùng 1mieengs vải đen lớn treo xung quanh chỗ nàng nằm. Sau đó hắn đi ra khỏi động.
Khi nhận thấy hắn đã đi ra ngoài và không có dấu hiệu dùng thủ đoạn dò xét nàng. Lúc này nàng mới từ từ cởi xiêm y. khi tất cả xiêm y rơi xuống. Lúc này toàn bộ thân hình tuyệt mỹ của nàng hiện ra. Có thể nói là hoàn hảo, ngay cả vết thương ở ngực cũng đã mờ dần. Nàng nhẹ nhàng lấy khăn lau khắp người, sau đó lấy ra 1 bộ đồ mới từ nhẫn trữ vật mặc vào. Bộ đồ màu trăng càng tôn thêm vẻ đẹp của nàng như ánh trăng đêm rằm. Còn bộ đồ cũ thì nàng cất trong nhẫn trữ vật, không thể để cho lâm Dạ thấy.
1 tiếng sau hắn đi vào, lấy cái chậu và khăn đi. Còn miếng vải thì vẫn đẻ lại. Hắn dặn nàng nghỉ ngơi sớm. Sáng mai sẽ bắt đầu chữa trị. Nàng đáp ứng.
Hắn chưa ngủ ngay mà đi tới tảng đá lúc trước đặt nàng lên để chữa trị. Hắn lấy 1 số thứ ra. Nàng có thể thỉnh thoảng nghe thấy tiếng lạch cạch khá nhỏ, xem ra là đang sửa chữa gì đó.
Thông qua cả ngày nay tiếp xúc nàng có thể xác định hắn ít nhất không chỉ là tu sĩ thông thường mà còn biết luyện đan, y thuật, luyện pháp bảo và ẩm thực. 1 người sao có thể biết nhiều như vậy, mà tuổi của hắn còn trẻ như vậy.
Khi còn đang suy nghĩ miên man thì nàng chìm vào giấc ngủ.
Đến sáng hôm sau nàng dần đần tỉnh dậy chợt cảm nhận có cái gì đó đặt lên trên bụng mình. Nàng từ từ mở mắt, nhưng khi nàng nhìn thấy thứ trước mặt. Nàng vội hét lên.
“A.”