THIÊN HẠ ĐẠI CHIẾN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ


Chiều tối.

 

Tại bộ tổng chỉ huy mặt trận Trung Đô.

 

Võ Giang, tổng tư lệnh mặt trận lúc này đang nhìn tình hình của toàn mặt trận. Lúc này các phòng tuyến đã đẩy lui thêm 1 đợt tấn công nữa của kẻ địch. Nhưng càu Vạn Hà đã bị đánh sập để ngăn chặn địch. Hắn không biết còn có thể trụ vững được bao lâu nữa.

 

1 viên sĩ quan bước đến bên hắn, tay cầm theo ông nghe điện thoại.

 

Viên sĩ quan:”Tổng tư lệnh, có điện từ phòng tuyến cầu Vạn hà điện tới.”

 

Võ Giang:”An Vân, hắn có chuyện gì cần báo sao?”

 

Viên sĩ quan ngập ngừng nói:”không phải An sư trưởng.”

 

Võ Giang nghi hoặc cầm lấy điện thoại, nói:”Tôi là Võ Giang, có chuyện gì xảy ra?”

 

Hắc vân:”Báo cáo tổng tư lệnh, tôi là Hắc Vân quyền lữ trưởng . hiện tại có 1 vấn đề cần báo cáo, An Sư trưởng và ban chỉ huy sư đoàn 25 đều đã hy sinh. Hiện tại tôi là người có cấp bậc cao nhất ở đây. Xin chỉ thị của tổng tư lệnh.”

 

Võ Giang hét lên:”Cái gì. An Vân và ban chỉ huy đều đã hy sinh.”

 

Hắc Vân:”Đúng vậy . An sư trưởng dẫn phần còn lại của sư đoàn đến chi viện cho chúng tôi. Kết quả địch quân tổ chức pháo kích tiêu diệt. An sư trưởng cùng nhiều người hy sinh.”

 

Võ Giang cố chấn định lại, sau đó nói vào ống nghe:”Hiện tại chỗ ngươi còn bao nhiêu người còn có thể chiến đấu?”

 

Hắc Vân:”Báo cáo, theo ước tính còn khoảng 800 người.”

 

Võ Giang:”Được rồi. Ta sẽ điều 1 đơn vị khác đến thay vị trí của ngươi . Còn ngươi thì dẫn toàn đơn vị quay trở về tuyến sau. Sau đó đến chỗ bộ chỉ huy gặp tôi.”

 

Hắc Vân:”Rõ.”

 

Võ Giang cúp điện thoại. Sau đó nhìn về phía bản đồ cố tìm ra 1 vị trí để đột phá tình hình bế tắc.

 

3 tiếng sau. Sau khi bàn giao trận địa cho lực lượng thay thế và dẫn quân trở về tuyến sau. Hắc Vân có mặt tại bộ tổng chỉ huy mặt trận Trung Đô.

 

Võ Giang lúc này nhìn kỹ Hắc vân, lúc này không còn dáng vẻ chưa hiểu sinh tử lúc trước, mà đã có vài phần thiết huyết chiến trường, bộ quân áo trên người nhuộm đỏ vết máu, càng tỏ rõ vẻ sát khí. Nhất là đôi mắt như muốn ăn hết tất cả địch nhân.

 

Võ Giang ra hiệu cho Hắc Vân tiến tới, sau đó chỉ lên tấm bản đồ sau đó nói:”Nhìn bản đồ này cậu có ý kiến gì?”

 

Hắc Vân:”Báo cáo, chúng ta bị vây quá chặt, nếu cứ để yên như thế sớm muộn Trung Đô cũng mất. Phải tìm cách phá cục diện này.”

 

Võ Giang:”Vậy theo ngươi nên tổ chức tấn công ở đâu để phá cục?”

 

Hắc Vân chỉ vào 1 vị trí nằm ở phía nam cầu Vạn Hà 5 km.

 

Hắc Vân:” Địch quân tác chiến ở cầu vạn Hà có hỏa lực pháo binh rất mạnh, thêm vào đó là ưu thế áp đảo trên không. Lúc này chỉ có thể điều 1 đơn vị quân chừng 1 lữ đoàn từ vị trí này vượt sông. Sau đó xâm nhập sâu vào khu vực địch đóng giữ, phá hủy sân bay hoặc kho đạn pháo binh. Như vậy áp lực có thể giảm nhẹ 1 chút.”

 

Võ Giang:”Ngươi cho rằng sân bay và kho đạn pháo binh của chúng ở đâu?”

 

Hắc Vân:”Tôi cho rằng vị trí của sân bay địch có lẽ nằm tại vị trí đông nam cầu Vạn Hà, cách chừng 20 km. Ở đó có 1 đồng bằng khá rộng, phù hợp cho việc thiết lập 1 sân bay dã chiến tạm thời. Còn kho đạn pháo binh tôi cho rằng nó chỉ nằm cách cầu Vạn Hà trong vòng bán kính chừng 10km. nó có thể nằm trên con đường nối từ Giang Châu đi đến Trung Đô. Tại Giang Châu có 1 xưởng sản xuất đạn pháo của ta bị địch chiếm giữ. Đạn pháo có thể vận chuyển từ Giang Hà đến đây thì kho đạn chỉ có thể nằm trên con đường này thôi.”

 

Võ Giang:”Tốt. Nhãn lực không tệ. Tin tình báo của ta đạt được cũng cho rằng vị trí sân bay và kho đạn trùng khớp với quan sát của ngươi. Nhưng ta có thể đính chính vị trí 1 chút. Kho đạn pháo nằm cách cầu vạn Hà chỉ chừng 8km về phía đông nam, còn sân bay thì đúng ở vị trí ngươi nói.”

 

Hắc Vân:”Vậy nhiệm vụ của tôi là gì? Chắc ngài không gọi tôi đến đây chỉ để hỏi về việc này a?”

 

Võ Giang:”Lúc đầu ta còn hơi băn khoăn về chuyện này, nhưng bây giờ ta đã quyết định rồi. Từ giờ cậu sẽ là thiếu tá, đảm nhiệm lữ trưởng lữ đoàn độc lập số 1. Đảm nhiệm nhiệm vụ vừa rồi mà ngươi vừa nói.”

 

Hắc Vân:”Nhưng tôi chỉ mới 21 tuổi, cũng chưa lập được công trạng gì a? Cũng chỉ mới đến chiến trường có 1 ngày thôi.”

 

Võ Giang:”Ngươi trán giữ được cầu Vạn Hà, cũng đã thử lửa rồi. Lúc này không phải lúc cần quan tâm đến tuổi tác hay thâm niên, lúc này là cần ngươi dám nghĩ, dám hành động. Ta chỉ quan tâm ngươi có dám nhận nhiệm vụ này hay không thôi. Ta lúc này hỏi ngươi nhiệm vụ này ngươi nhận hay không nhận?”

 

Hắc Vân:”Tôi có thể có được bao nhiêu quân. Bao nhiêu vũ khí?”

 

Võ Giang:”Từ số quân ngươi hiện tại còn nắm trong tay biên chế thành 1 trung đoàn. Ta sẽ điều thêm 2 trung đoàn nữa vào lữ đoàn của ngươi. Pháo cối ta có thể cấp cho ngươi 20 khẩu cùng 600 viên đạn, trang bị và vũ khí là những gì tốt nhất ta có thể cho ngươi.”

 

Hắc Vân đứng thẳng người nói:”Tôi sẵn sàng chiến đấu vì tổ quốc.”

 

Võ Giang:”Tốt.”

 

Cả 2 sau đó bàn bạc thêm về kế hoạch tác chiến. Khi trở về đơn vị, Hắc Vân cầm thêm 1 tấm bản đồ của khu vực tác chiến.

 

Khi về đến chỗ đơn vị nghĩ ngơi. Hắn liền biên chế lại đơn vị thành 1 trung đoàn. Trong đó Trần Tâm làm trung đoàn trưởng trung đoàn 1. Hoàng Thanh trở thành lữ đoàn phó. Sau khi hắn biên chế xong thì có 2 trung đoàn bổ sung được điều tới. Vũ khí đạn dược cũng được 2 trung đoàn mang tới. Trung đoàn 2 có 700 người. Trung đoàn 3 có 900. đều là những người đã thử lửa qua, là cưu binh giàu kinh nghiệm.

 

Trong 2 viên đoàn trưởng 1 người chỉ mới 25 tuổi tên là Trần Minh là Trung đoàn trưởng trung đoàn 2. 1 người hơn 30 tuổi tên là Hà Tú là trung đoàn trưởng trung đoàn 3. cả 2 nhìn qua là lính cứng cựa đã qua chiến đấu, được tẩy lễ bằng máu và lửa.

 

Sau khi cho toàn lữ nghỉ ngơi, Hắc Vân cho triệu tập tất cả các chỉ huy của lữ đoàn đến 1 căn phòng nhỏ để bàn bạc kế hoạch tác chiến.

 

Hắc Vân:”Ta biết ở đây nhiều người có kinh nghiệm chiến đấu cao hơn ta, cũng có người cảm thấy không tốt khi nằm dưới quyền 1 người còn trẻ mới tham chiến 1 ngày như ta. Ta hiểu mọi người có cảm nhận gì, nhưng ở đây ta chỉ nói 1 điều. Trong lữ đoàn này, mệnh lệnh của ta là cao nhất , kẻ kháng lệnh chính là chống lại quân lệnh, chống lại quốc gia. Kẻ như vậy chỉ có cái chết là hình phạt duy nhất. Tất cả hiểu rõ chứ.”

 

Trần Tâm:”Rõ.”

 

Hoàng Thanh:”Rõ.”

 

2 người Trần Minh và Hà Tú chậm vài dây nhưng cũng đáp lại.

 

“Rõ.”

 

“Rõ.”

 

Hắc Vân gật đầu, sau đó chỉ lên tấm bản đồ được trải ra dưới đất.

 

Hắc Vân:”Nhiệm vụ của lữ đòn độc lập chúng ta là phá hủy sân bay và kho đạn pháo của kẻ địch. Nhiệm vụ này rất gian khó, thậm chí có thể toàn quân hy sinh. Nhưng dù chỉ còn 1 người cũng phải phá hủy chúng.”

 

Tất cả gật đầu.

 

Hắc vân:”Bây giờ là 12 giờ, bây giờ tất cả về chỉnh đốn lại đơn vị. Đúng nửa tiếng nữa sẽ bắt đầu hành quân đến vị trí 5 km phía nam cầu Vạn hà, từ đó cũng ta sẽ làm 1 cây cầu nổi tạm để vượt sông. Sau đó tiến vào vùng địch chiếm thi hành nhiệm vụ.”

 

Trần Minh:”Tại sao lại vượt sông ở đây?”

 

Hắc Vân:”Ta đã tìm hiểu và hỏi 1 số chiến sĩ gốc Trung Đô, đoạn sông này khá nông, có thể bắc 1 cây cầu tạm đủ để đưa chúng ta qua sông. 12 giờ 30 xuất phát. Đến đó tầm 2 giờ. Xây cầu tạm chừng 1 giờ. Khoảng 4 giờ chúng ta có thể toàn quân vượt sông. Chúng ta phải lợi dụng đêm tối làm lá chắn cho chúng ta. Tình hình của Trung Đô cũng không cho phép chúng ta để đến ngày mai.”

 

Mọi người gật đầu tán thành.

 

Hắc Vân:”Còn ai có câu hỏi gì khác?”

 

Tất cả lắc đầu.

 

Hắc vân:”Tốt. Tất cả về chỉnh đốn đơn vị. Đúng nữa tiếng nữa xuất phát. Đúng, các đơn vị cũng tìm các cánh cửa hoặc tấm gỗ phẳng, các khúc gỗ để làm cầu nổi. Đúng 12 giờ 30 xuất phát.”

 

Sau mệnh lệnh của Hắc vân các chỉ huy bắt đầu về chỗ đơn vị. Chỉnh đốn đơn vị và tìm vật liệu để làm cầu nổi.

 

Đúng 12 giờ 30, toàn bộ lữ đoàn độc lập xuất phát, tiến vào trận địa địch.

 

Lúc này tại bộ tổng chỉ huy.

 

1 viên sĩ quan nói với Võ Giang:”Tổng tư lệnh, tại sao ngài lại giao nhiệm vụ cho 1 người trẻ như vậy, trong quân còn nhiều người tốt hơn kia mà.”

 

Võ Giang:”Nhiệm vụ này cực kỳ nguy hiểm, chỉ có loại dám chiến dám liều mới có thể đảm nhiệm, những người khác ta lo rằng sẽ có chỗ chùn tay. Chúng ta cũng không còn ai khác để điều đi. Mọi vị trí đều cần dày dạn kinh nghiệm trấn giữ. Nhìn đi nhìn lại chỉ còn cậu ta thôi.”

 

Viên sĩ quan:”Đúng là vậy, chúng ta lúc này quá thiếu người. Hơi tiếc 1 chút là cậu ta còn quá trẻ.”

 

Võ Giang:”Biết sao được thời chiến mà. Tuổi trẻ chính là mồi ngon cho bữa tiệc chiến tranh này. Nhưng ta có 1 trực giác cậu ta thành tự sẽ không dưới ta, thâm chí cao hơn.”

 

Viên sĩ quan:”Hy vọng vậy.”

 

Cả 2 nhìn lên trên bầu trời, ánh trăng chiếu xuống đại địa.

 

Ánh trăng trở thành lời tiễn biết cho các chiến sĩ đi vào tử địa.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết