THIÊN HẠ ĐẠI CHIẾN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Tại Bộ tổng chỉ huy Việt quân.

 

Võ Giang:”Ý ngươi là Hắc Vân đã dẫn dụ kẻ địch làm bọn hắn lầm tưởng hắn bắc tiến lên chỗ kho đạn pháo. Sau đó bất ngờ nam tiến phục kích diệt 1 sư đoàn của địch. Sau đó lại an toàn thoát đi.”

 

Lâm Tín:”Đúng vây. Hiện tại địch quân vẫn chưa tìm ra hắn giống như là biến mất vậy. Ngày cả ta cũng không thể đoán được ý định của hắn là gì.”

 

Võ Giang:”Thằng nhóc này phong cách chỉ huy càng ngày càng khó lường. Nhưng ta cũng cảm thấy kỳ quái hắn lúc dẫn quân vượt sông chỉ có mấy ngàn quân. Hắn đánh mấy trận lớn liên tiếp tại sao đến bây giờ vẫn còn quân trong tay.”

 

Lâm Tín:”Theo thông tin thình báo thì dường như trong lúc giao chiến với địch nhân hắn hấp thu không ít tàn binh của các đơn vị từng chiến đấu tại Giang Châu. Như sư đoàn 9 theo thông tin lấy được là từng cùng hắn đánh phá sân bay, sau đó theo hắn đánh cho đến khi toàn quân bị diệt. Sau đó lại tiếp tu mấy ngàn dân thường và quân du kích vào đội ngũ cho nên mới có thể tiếp tục chiến đấu

 

Võ Giang:”Sư trưởng sư đoàn 9 là là anh hùng. Để kẻ như vậy có thể đi theo chứng tỏ thực lực của hắn vượt xa ta tưởng tượng.”

 

Lâm Tín:”Cái chính bây giờ là chúng ta cần xác định ý đồ của hắn. Nhưng hiện nay cả ta và địch đều không thể biết được ý đồ của hắn.”

 

Võ Giang:”Cái này chẳng phải rất dễ đoán sao.”

 

Lâm Tín:”Ý ngài là?”

 

Võ Giang:”Hắc vân hắn đã đánh thắng liền mấy trận lớn, vượt xa những gì ta đã giao cho hắn. Hắn đã có thể trở về rồi nhưng hắn lại không trở về, đã thế lại còn tạo ra động tĩnh lớn như vậy. Hắn đây là muốn ở lại Giang Tây quấy loạn thế trận của địch quân, kéo dài thời gian cho chúng ta. Mà mục tiêu cuối cùng đó là tạo cơ hội đánh bại địch. Để thực hiện được cái này hắn chắc chắn sẽ 1 lần nữa đánh phá nhà kho và sân bay. Toàn toàn đập nát sức tấn công của kẻ địch. Nếu như hắn có thể làm được địch quân muốn chiếm được Trung Đô có thể phải trả 1 cái giá rất đắt.”

 

Lâm Tín:”Vậy chúng ta cần như thế nào phối hợp với hắn.”

 

Võ Giang:”Chúng ta lúc này không thể điều binh chi viện, không thể trang bị tiếp tế. Vậy thì chỉ có thể tăng cường hỗ trợ truyền tin cho hắn về động tĩnh của kẻ địch để hắn có thể tác chiến thuận lợi hơn. Dù hắn không thể truyền tin cho chúng ta để đảm bảo bí mật nhưng vẫn có thể tiếp nhận thông tin. Ngươi chủ trì việc này để cho hệ thống tình báo tích cực hoạt động, nhưng cũng phải hết sức cẩn thận phản gián của kẻ địch.”

 

Lâm Tín:”Rõ.”

 

Võ Giang nhìn sang hướng của Nguyễn Trung, phó tổng tư lệnh nói :”Ngươi tăng cường huấn luyện đám tân binh mới xin gia nhập để đáp ứng được nhu cầu nhiệm vụ. Phải huấn luyện sao cho nếu có mệnh lệnh sang sông thì vẫn có thể chiến đấu được.”

 

Nguyễn Trung:”Ngài định vượt sông sao?”

 

Võ Giang:”Tùy theo tình hình đi. Qua mấy ngày nay ta đã hiểu 1 điều đứng trước sức mạnh của kẻ địch, chỉ phòng thủ bị động là không được. Phải chủ động tấn công giành lấy ưu thế phòng thủ mới được. Hơn nữa, nếu như Hắc Vân hắn có thể làm được đến mức xoay chiều cuộc chiến , vậy thì chúng ta nhất thiết phải góp 1 tay.”

 

Nguyễn Trung:”Tõ. Tôi sẽ tăng cường công tác huấn luyện”

 

Kể từ tin chiến thắng của hắc Vân truyền về đã cổ vũ sĩ khí của dân chúng dẫn đến có hơn 2 vạn dân chúng xung quanh xin gia nhập chiến đấu. Ngoài ra còn có mười mấy vạn người nữa đang từ khắp các nơi đổ đến Trung Đô. Theo ước tính có thể khôi phục được quân số lên đến 30 vạn. Đồng thời số vũ khí chiến lợi phẩm của Ngô quân và chi viện từ hậu phương cũng đủ để trang bị cho quân đội.

 

2 ngày sau.

 

Tại trong 1 hang đá. Hắc Vân cùng với các chỉ huy đang ngồi bàn kế hoạch tác chiến tiếp theo.

 

Nguyễn Thanh:”Báo cáo lữ trưởng hiện tại sau khi hấp thu số quân mới tới xin gia nhập quan ta hiện tại đã đạt quân số 8300 người. Trong đó Yến Hà đội trưởng cũng trở thành Trung đoàn trưởng Trung đoàn thứ 4. Ngoài ra cũng xây dựng nên trung đoàn pháo cối trực thuộc quyền chỉ huy của ngài do Trần Hoàng chỉ huy.”

 

Hắc Vân:”Tốt ngoài ra có nắm bắt thêm được thông tin gì của kẻ địch không?”

 

Nguyễn Thanh:”Báo cáo dựa trên thông tin quân ta thu thập được cộng thêm thông tin từ Trung Đô truyền tới thì hiện tại kẻ địch đã điều thêm quân đoàn 4 và 8 tham gia truy quét chúng ta.

 

Vị trí của chúng ta hiện nay là núi Yên Sơn nằm cách quả đồi lần trước 8 km về phía tây.

 

Còn quân địch hiện tại. Sư đoàn 9 đã lui về chiếm giữ vị trí chỗ làng Giang Hán mà chúng ta từng trú ngụ, cách chúng ta 11 km về phía đông. Sư 18 và 23 vẫn ở khu vực nhà kho. 2 sư 11 và 14 đã lui lại về phía sau án ngữ con đường từ chỗ chúng ta tiến tới sân bay. Quân đoàn 2 hiện tại đã án ngữ tại quả đồi mà chúng ta đã phục kích sư đoàn 3 lần trước, cách chúng ra 9 km về phía đông bắc. Còn quân đoàn 4 hiện đang đóng tại khu vực cách chúng ta 9 km về phía tây bắc. Còn quân đoàn 8 của kẻ địch thì đang án ngữ tại phía tây cách quân ta 12 km. 2 sư 21, 32 cũng án ngữ ở sông Vạn Hà ở phía tây ngăn cản quân ta vượt sông về Trung Đô.

 

Ta cho rằng sau khi chịu 1 đòn phục kích chiến chúng cũng nhận ra là quân ta có ưu thế sân nhà, tiến quân tới lui tự nhiên, bọn hắn cũng sợ quân ta thoát đi.Bọn chúng có lẽ cũng nhận ra sức chiến đấu cảu quân ta không hề yếu. Cho nên dùng cách vây chết, buộc chúng ta phải lộ đầu sau đó đem quân từ 4 phía vây đánh 1 trận tiêu diệt chiến.”

 

Hắc Vân:”Nếu bọn chúng muốn vây chết chúng ta vậy thì chúng ta không thể theo ý chúng được. Các ngươi có ý kiến gì không ?”

 

Nguyễn Thanh:”Cái này thì để tham mưu trưởng trình bày với ngài?”

 

Tất cả nhìn về phía Hà Tú, người vừa mới được bổ nhiệm làm tham mưu trưởng lữ đoàn. Bởi vì tuy mang danh là lữ đoàn nhưng quân số đã đạt gần đến cấp sư, lại còn có 5 trung đoàn. Vì vậy hà Tú là 1 sĩ quan có nhiều kinh nghiệm tác chiến và qua lớp đào tạo sĩ quan tham mưu chính quy được bổ nhiệm là tham mưu trưởng lữ đoàn. Lê Minh, trung đoàn phó được thay thế làm trung đoàn trưởng trung đoàn 3.

 

Hà Tú:”Báo cáo. Sau khi xem xét tình hình tôi cho rằng chúng ta nên tổ chức tiến công vào sư đoàn 9 đang ở làng Giang Hán. Có 3 lý do như sau.

 

Thứ nhất, nơi đó quân ta đã quen thuộc với địa hình nơi đó.

 

Thứ 2 quân ta hiện tại quân số đạt đến cấp sư đoàn, nhưng ngoài hơn 2000 quân đã thử lửa qua. Số quân còn mới gia nhập phần lớn lại là dân thường chưa qua huấn luyện lâu dài, cũng chưa thủ lửa qua. Cho nên đánh với 1 sư đoàn đơn lẻ là an toàn nhất.

 

Thứ 3 diệt thêm 1 sư đoàn có thể khiến cho địch quân chịu tác động to lớn hơn. Làm rối loạn bố trí của địch quân tạo cơ hội cho sư đoàn 24.”

 

Hắc Vân:”Làm tốt lắm. Kế hoạch này không tôi.”

 

Hà Tú:”Vậy thì chúng ta...”

 

Hắc Vân:”Chúng ta sẽ không thực hiện kế hoạch này.”

 

Hà Tú:”Lữ trưởng, kế hoạch của tôi có thiếu sót gì sao? Tôi có thể sửa lại?”

 

Hắc Vân:”Kế hoạch của ngươi không sai lầm. Ngay cả ta cũng không thể làm tốt hơn. Nếu như trong tình huống bình thường ta cũng sẽ đánh như vậy. Nhưng tình huống bây giờ chúng ta lại không thể theo kế hoạch này.”

 

Tất cả im lặng đợi chờ giải thích của Hắc Vân.

 

Hắc Vân:”Nếu theo tình huống bình thường quân ta là có sức mạnh để tiêu diệt sư đoàn này, với số quân hiện tại chúng ta là có thể làm được. Mấy trận trước chúng ta cũng đã tiêu diệt mấy sư đoàn. của chúng. Nhưng cái không bình thường chính là ở chỗ này. Chúng ta có thể tiêu diệt 1 sư đoàn đơn lẻ chẳng lẽ địch nhân không biết sao. Bọn chúng như đã biết tại sao còn bố trí 1 sư đoàn đơn lẻ như sư đoàn 9 đóng ở đó. Các vị trí khác đều có có đến 2 sư đoàn thậm trí cả 1 quân đoàn đóng giữ. Bọn chúng làm vậy là có ý đồ gì?”

 

Nghe tới đây tất cả đều hít 1 ngụm khí lạnh. Không ngờ điểm bất thường nằm ở đây. Điều này không sai, địch nhân sao có thể phạm sai lầm như vậy, tạo cơ hội cho quân ta đánh bại từng sư đoàn.

 

Hắc Vân:”Ta cho rằng sư đoàn 9 là mồi nhử để quân ta tấn công, sau đó kẻ địch tập trung toàn bộ binh lực với tốc độ lớn nhất từ 4 phía vây đánh chúng ta. Dù sao chúng ta là tấn công vào khu vực phòng thủ của kẻ địch. 1 khi dây dưa, bộc lộ bản thân vậy thì toàn quân ta chết chắc.”

 

Nguyễn Thanh:”vậy thì chúng ta đánh ở đâu?”

 

Hắc vân chỉ lên bản đồ. Mọi người nhìn lại thì thấy là vị trí là quân đoàn 4 ở phía tây bắc 9 km và quân đoàn 2 ở quả đồi phía đông bắc cách 9 km. Đây là điên rồi sao, lấy hơn 8000 quân công đánh 2 quân đoàn cùng lúc. Tất cả lúc này như nhìn kẻ điên nhìn về phía Hắc Vân.

 

Hắc Vân:”Không cần nhìn ta như vậy. Chúng ta tấn công 2 nơi đó nhưng không bắt buộc tiêu diệt. Cái chính là để phá vỡ ý đồ của địch. Mà không phải là tiêu diệt. 1 khi chúng ta tổ chức tấn công vào 2 đơn vị này cùng lúc vậy thì bọn chúng sẽ nghĩ sao. 1 là chúng ta điên rồi, 2 là chúng ta có đủ thực lực tiêu diệt 1 trong 2 quân đoàn vì dù sao chúng ta tiêu diệt quân địch không ít hơn 1 quân đoàn. Vậy thì chúng sẽ làm gì. Bọn chúng vì an toàn sẽ điều quân từ các nơi khác tới chi viện. Lúc đó chính là lúc chúng ta ăn món chính sư đoàn 9. 1 khi bọn chúng tiến tới chi viện, quân ta phục giữa đường mà tiêu diệt.

 

Lần trước chúng ta là giả tiến công. Lần này chúng ta công thật. Bọn hắn dù muốn ở yên cũng không được.”

 

Mọi người cảm thấy kế hoạch này quá lớn mật đi.

 

Hắc Vân:”Chúng ta như đã muốn làm loạn thì phải làm thật lớn. Nếu muốn gặm phải gặm xương cứng nhất. Mọi chỉ huy và binh sĩ đều phải thấm nhuần tư tưởng này. Người không theo được vậy thì có thể để họ rời đi.”

 

Tất cả gật đầu tán thành. Tiếp tục nghe Hắc vân giao nhiệm vụ.

 

Hắc Vân:”Vì vậy ta ra lệnh trung đoàn 1 phụ trách tấn công quân đoàn 2, trung đoàn 2 phụ trách tấn công quân đoàn 4. cả 2 chỉ được tấn công tối đa 2 tiếng rồi rút lui. Nhung phải đánh thật mạnh, thật đau sao cho kẻ địch tưởng lầm quân ta toàn diệt công kích. Như địch tổ chức xuất quân bao vây thì phải rút ngay.

 

Còn lại trung đoàn 3, trung đoàn 4, trung đoàn pháo cối theo ta phục kích sư đoàn 9.

 

Nguyễn Thanh và Hà Tú ở lại đây nắm bắt tình hình đảm bảo điều quân trên các hướng. Tùy tình hình mà điều động trung đoàn 1 và 2.

 

Tất cả lập tức về chuẩn bị 2 tiếng nữa, đúng 8 giờ tối chúng ta toàn quân xuất phát.”

 

Tất cả đáp lại:”Rõ.”

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!