THIÊN HẠ ĐẠI CHIẾN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Tại bộ tổng chỉ huy Ngô quân.

 

Sun Ce:”Hiện tại tình hình chỗ quân đoàn 2 và 4 sao rồi?”

 

Zhang Hi:”Boa cáo. Quân ta đang thu hẹp dần vòng vây nhưng bọn chúng vẫn kháng cự rất mãnh liệt. Bọn chúng hiện tại đang vừa đánh vừa lui xuống phía nam.”

 

Sun Ce:”Tốt. Lệnh cho quân đoàn 2 và 4 đánh mạnh hơn nữa. Cũng lệnh cho quân tăng viện đẩy nhanh tốc độ hành quân. Nhất thiết phải tiêu diệt toàn bộ địch nhân. Qua ngày mai chúng ta sẽ lại công đánh Trung Đô, rửa sách nhục nhã.”

 

Zhang Hi:”Rõ.”

 

Bầu không khí của bộ chỉ huy hân hoan hẳn lên.

 

Nhưng lúc này 1 viên sĩ quan chạy vào trong. Ánh mắt hốt hoảng.

 

Sun Ce:”Có chuyện gì?”

 

Viên sĩ quan:”Báo cáo vừa nhận được tin báo từ sư đoàn 9, khi đang tiến quân đến chỗ quân đoàn 2 thì bị địch quân phục kích. Ngoài ra ngôi làng trước đó sư 9 đóng giữ cũng bị công kích. Địch quân hỏa lực rất mạnh, sư 9 yêu cầu chi viện khẩn cấp.”

 

Những lời này vừa nghe xong, cả phòng họp lặng ngắt như tờ.

 

Sun Ce:”3 tuyến tác chiến. Bọn chúng lấy đâu ra binh lực để đồng thời 3 tuyến tác chiến?”

 

Lúc này lại có thêm mấy tên sĩ quan khác chạy vào báo tin.

 

“Báo cáo vừa nhạn được tin, sân bay bị địch quân tập kích, tổn thất nặng nề. 1 nữa số máy bay bị hủy diệt, kho vũ khí bị phá hủy. Tử thương hơn 3000 người.”

 

Sun Ce lúc này trong lòng hét lên. Mẹ nó 4 tuyến tác chiến.

 

Nhưng tin xấu vẫn chưa kết thúc.

 

“Báo cáo phòng tuyến phía bắc của chúng ta báo cáo có 1 quân đoàn của địch quân đang nam hạ, ý đồ bao vây chúng ta. Từ phía Kinh Châu báo tin Việt quân tổ chức tấn công ý đồ phá vỡ phòng tuyến quân ta, ý đồ như muốn bao vây quân ta từ phía nam.”

 

Sun Ce:”Đây...đây là có chuyện gì? Việt quốc đang ở thế yếu. Tại sao lại đột nhiên chơi lớn như vậy?”

 

Zhang Hi:”Phó tổng tư lệnh, không tốt. Địch nhân như muốn tiến hành bao vây quân ta 2 cánh , vậy thì phía chính diện cũng tất có công kích a. mau chóng tổ chức phòng ngự.”

 

Sun Ce lúc này giật mình. Nhưng hắn còn chưa kịp ra lệnh thì lúc này tiếng đạn pháo đã rít lên trên đầu hắn. Hắn liền cảm thấy không tốt. Thì lúc này đạn pháo đã rơi xuống.

 

Pháo nổ ngay giữa trung tâm doanh trại Ngô quân làm cho Ngô quân tử thương vô số, các binh sĩ không quân còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã đi gặp diêm vương. Đạn pháo rơi xuống cực kỳ dày đặc, thế trận Ngô quân cực kỳ hỗn loạn. Ngay đến cả bộ chỉ huy cũng bị công kích. Dàn pháo của Ngô quân cũng bị oanh kích, pháo bắn trúng kho đạn bộc phát ra sức hủy diệt kinh người, toàn bộ pháo binh trực tiếp bị hủy diệt.

 

Sun Ce nhìn thấy tình hình này không khỏi sợ hãi. Hắn không hiểu bọn hắn vốn đang ở thế mạnh, tại sao lại bị vây đánh như vậy.

 

Lúc này lại có 1 viên sĩ quan chạy vào.

 

“Báo cáo, địch quân đang lợi dụng cầu nổi của ta trên sông Vạn Hà vượt sông, công kích quân ta. Quân ta ở bờ sông bị đánh buộc rơi vào thế phòng thủ. Gửi tin cầu xin chi viện khẩn cấp.”

 

Sun Ce:”Lệnh toàn quân tổ chức phòng thủ, tử thủ cho ta. Kẻ nào dám lui xử theo quân pháp. Đánh điện về cho bộ tổng chỉ huy quân viễn chinh, yêu cầu họ chi viện.”

 

Viên sĩ quan:”Báo cáo, vừa nhận được tin tức, địch quân tổ chức phản công và phá hoại dọc phòng tuyến quân ta. Hiện tại toàn tuyến báo nguy không thể có quân chi viện.”

 

Sun Ce:”Cái gì?”

 

Zhang Hi:”Âm mưu. Đây là âm mưu. Địch nhân cho người quấy phá quân ta ở bên trong làm cho quân ta tập trung đại quân truy đuổi quân địch xâm nhập. Sau đó tổ chức tấn công phòng tuyến đang suy yếu của chúng ta. Mục tiêu chính là đánh tan quân ta.”

 

Sun Ce:”Chúng ta lúc này làm sao bây giờ?”

 

Zhang Hi:”Lúc này chúng ta cần phải điều quân đoàn 4 và 8 quay trở lại phòng thủ, bằng không như phòng tuyến tan vỡ chúng ta đều phải ra tòa án binh.”

 

Zhang Hi:”Đúng. Ngay lập tức phát lệnh cho 2 quân đoàn 4 và 8 quay trở về. Chỉ để lại 1 sư vây đánh địch. Quân đoàn 2 tiếp tục diệt địch. Các đơn vị còn lại tử thủ vị trí cũ, không được di chuyển.”

 

Ngô quân nhận lệnh lập tức thi hành. Tình hình đã trở nên nguy cấp không những đã thương vong đạt tới tới gần 20 vạn, gần nữa quân số ban đầu. Lại còn bị địch quân tổ chức đại phản công. Nếu không tốt bọn chúng đều phải chôn thân ở đây.

 

...

 

Tại trận địa phục kích sư đoàn 9.

 

Hắc Vân đang đọc các thông tin mới nhất. Hắn không ngờ chính phủ lại có gan như vậy, dám tổ chức tổng phản công lúc này. Vậy thì kế hoạch của hắn cần phải thay đổi.

 

Hắn quay về phía sĩ quan thông tin ra lệnh:”Minh mã điện báo, Ngô quân sư 9 từ nay xóa tên.

 

Lệnh trung đoàn 2 lui về khu vực núi Yên Sơn, phòng thủ ngăn địch đợi lệnh.

 

Lệnh Trung đoàn 1 tử thủ không lùi.

 

Gửi điện cho sư đoàn 24 từ phái đông đánh tới, ngăn chặn sư đoàn 11 của kẻ địch di chuyển.

 

Lệnh cho bộ chỉ huy lữ đoàn ở Yên Sơn tử thủ không lùi.”

 

Mệnh lệnh giống như gió lốc, bay tới các đơn vị.

 

Hắc Vân lúc này nhìn xuống toàn quân lúc này đã tập kết lại.

 

Hắn nhìn về phía toàn quân, toàn quân cũng nhìn về phía hắn. Ánh mắt hàm túc sát khí ngập trời, ngay cả tân bình cũng mang mấy phần sát khí. Toàn quân lúc này giống như đàn sói đói ánh mắt, Tuy vừa trại qua ác chiến cơ thể có chút mệt mỏi, nhưng đều đang đợi mệnh lệnh, chỉ cần có mệnh lệnh bọn hắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào cắn chết địch nhân.

 

Hắc Vân bắt đầu lên tiếng:”các anh em ta thấy lúc này mọi người đều cảm thấy mệt mỏi không nhẹ. Nhưng bây giờ anh em của chúng ta còn đang phải đối phó với 2 quân đoàn địch. Chúng ta chỉ mới diệt 1 sư há có nói mệt đạo lý. Anh em của chúng ta còn đang đợi chờ chúng ta tới cứu họ khỏi nước sôi lửa bỏng. Ta hỏi các anh em, chúng ta cứu hay không cứu.”

 

“Cứu.”

 

“Cứu.”

 

“Cứu.”

 

Tiếng hò hét sôi trào 1 góc trời.

 

Hắc Vân:”Hiện tại không chỉ chúng ta muốn cứu mà đại quân ở Trung Đô, Kinh Châu, Tấn Châu và tất cả các lực lượng Việt quốc đều đang xuất quân chi viện, toàn tuyến phản công. Không sai, các anh em không nghe lầm, chúng ta không còn là bị động phòng thủ, chúng ta đang phả công, đang tiêu diệt địch, đang đập nát xương sống của kẻ địch.

 

Giang Châu là của Việt quốc chúng ta, mãi mãi là của chúng ta. Đó là chân lý vĩnh hằng bất bến. Bất cứ kẻ nào dám ngăn cản chúng ta giành lại nó đập chết hắn. Nếu núi dám ngăn cản đập nát nó. Nếu sông dám ngăn cản uống cạn nó.

 

Anh em. Trước đây ta đã nói sẽ tặng anh em 1 cuộc chiến đẫm máu mà anh em sẽ ghi nhớ suốt đời, 1 cuộc chiến mà anh em và con cháu anh em sẽ nhớ mãi.Ta luôn luôn ghi nhớ và ta sẽ thực hiện điều đó bằng mọi giá.

 

Lúc này ta ra lệnh toàn quân bằng nhanh nhất tốc độ bắc tiến, tiêu diệt hết kẻ địch, hãy giành lấy chiến thắng cho mình. Toàn quân, xuất chiến.”

 

Tiếng nói vừa dứt toàn quân giống như đàn sói đói lao nhanh về phía bắc, về phía bữa tiệc đẫm máu mà Hắc Vân đã dành cho họ. Toàn quân không ai lùi lại 1 bước. Da ngựa bọc thây chính là vinh dự tối cao của quân nhân.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!