THIÊN HẠ ĐẠI CHIẾN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

3 km phía Nam doanh trại của quân đoàn 2 Ngô quân.

 

Đoàng. Đoàng. Đoàng.....

 

Tạch. Tạch. Tạch ...

 

Ầm . Ầm. Ầm....

 

“Tất cả tử thủ đến người cuối cùng. Không được cho kẻ địch vượt qua. Lữ trưởng sắp sửa đến cứu chúng ta rồi.”

 

Trần Tâm tiếng hét gào to giữ chiến trường khốc liệt. Sau khi nhận được mệnh lệnh rút quân của Hắc Vân, hắn liền dẫn quân lui về đến vị trí này và sử dụng những nô đất nhấp nhô để phòng thủ. Ngô quân bám tiết không bỏ. Lúc này trong tay hắn chỉ còn 1 nữa quân số.

 

Ngô quân sử dụng ưu thế quân số và hỏa lực dần dần áp sát. Mặc dù bọn chúng đã mất hơn 7000 quân do cuộc tập kích bất ngờ của trung đoàn 1 và thương vong trong cuộc truy đuổi. Nhưng chúng vẫn còn hơn 2 vạn quân có thể tác chiến được.

 

Bên cánh phải của Trung đoàn 1, 1 đại đội vừa mới bị tiêu diệt. Các chiến sĩ đều quyết tam tử chiến đến cùng. Đến khi không còn đạn dược nữa thì tất cả đều quyết tâm ôm địch chết chúng, những lưỡi lê sáng loáng đâm về phía địch quân. Các chiến sĩ ôm lựu đạn lao thẳng về phía quân thù. Tuy quân số ít nhưng khí thế thì không chịu thua kém.

 

Nhận thấy cảnh phải xuất hiện lỗ thủng lớn có nguy cơ bị xuyên thủng. Viên trung đoàn phó trung đoàn 1 không chậm trễ dẫn hơn 50 người từ trung tâm trận địa tiến tới chi viện. Vừa chạy tới nơi thì thấy Ngô quân đang từ hướng đó tiến vào, toán quân của trung đoàn phó ngay lập tức nổ súng tiêu diệt hơn 20 tên, những tên lính Ngô còn lại, vội vã ẩn nấp sau các mô đất và xác chết để phản công. Vài chiến sĩ Việt quốc trúng đạn ngã xuống.

 

Hàng trước cảu toán quân Việt quốc tiếp tục bắn áp chế. Mười mấy người đi sau lập tức rút lựu đạn ném về phía địch. 1 loạt tiếng nổ liên tiếp vang lên. Mấy chục quân Ngô bị nổ chết.

 

Trung đoàn phó:”Tất cả xông lên. Giết.”

 

Sau đó lao thẳng về phía địch quân. Những chiến sĩ cũng lao theo sau.

 

Ngô quân còn chưa kịp định thần sau loạt lựu đạn. Đã thấy mấy chục Việt quân tiến tới.

 

Các chiến sĩ Việt quân xả hết đạn trong tay. Tiêu diệt thêm mấy chục tên lính Ngô nữa. Sau đó tất cả lao thẳng về phía địch quân mà đánh xáp lá cà. Cuộc đánh xáp lá cà cực kỳ khốc liệt cả 2 bên sử dung tất cả nhưng thứ gì có trong tay để giết kẻ địch.

 

1 chiến sĩ Việt quân vừa mới dùng lưỡi lê đâm chết 1 tên lính Ngô, thì từ bên hông trái 1 tên lính Ngô khác đâm khẩu súng trường gắn lưỡi lê về phía hắn. Khi hắn định rút lưỡi lê ra khỏi địch nhân thì tên lính Ngô đã nhắm chặt cả lưỡi lê và khẩu súng khiến cho hắn không thể rút ra.

 

Nhận thấy tình thế nguy hiểm, hắn liền buông khẩu súng ra, đưa bàn tay trái ra đỡ lấy lưỡi lê. Lưỡi lê xuyên qua bàn tay hắn, máu bắn thẳng lên mặt hắn. Hắn dùng tay phải nắm lấy vai ten lính Ngô sau đó dùng sức toàn thần đập đầu đội mũ vải của mình vào cái đầu đội mũ cối của kẻ địch. 1 tiếng cốp vang lên. Cú va đập mạnh tới mức khiến hắn bật máu đầu. Cú va đập không làm tên lính Ngô bị thương, nhưng làm hắn ngã ngửa ra sau. Nhưng tên lính Ngô cũng kịp bóp cò, viên đạn bay ra xuyên thủng bàn tay hắn, máu chảy ướt cả cánh tay trái.

 

Không trần trừ hắn dùng hết sức bình sinh rút tay ra khỏi lưỡi lê địch, bàn tay be bét của hắn liền bị lưỡi lê cắt làm đôi. Không kẻ đau đớn, hắn dùng cánh tay trái be bét máu và bị cắt đôi đè lên mặt tên lính Ngô ngã dưới đất, cả thần thì quỳ đè lên thân hắn. Hắn nhặt 1 cục đá dưới đất, ý đồ dùng tảng đá đập vỡ đầu tên lính Ngô.

 

Tên lính Ngô cảm thấy nguy hiểm, vội rút con bên hông ra đâm thẳng vào hông hắn. Hắn cắn răng chịu đau đập thẳng vào đầu tên lính Ngô, cú đập đầu tiên trúng vào mũ cối, không khiến tên tính Ngô bị thương. Tên lính Ngô rút con dao ra, máu từ người hắn trào tra. Hắn lại giơ tay lên, rồi đập xuống, lần này hòn đá đập thẳng vào mặt tên lính Ngô,mũi tên lính Ngô bị cú đập làm cho vỡ mũi, trở thành 1 đống thịt bầy nhầy. Trong cơn đau đớn tên lính Ngô lại đâm thêm lưỡi dao vào hông.

 

Người chiến sĩ Việt quốc vẫn cắn răng chịu đựng, lại giơ đá lên rồi lại đập xuống. 1 cảnh tượng kỳ dị diễn ra. 1 người với bàn tay bị cắt đôi không ngừng dùng 1 cục đá đập xuống người ở dưới. Còn người bị đè ở dưới thì không ngưng đâm dao vào kẻ đang đè mình.

 

Cho đến khi tên lính Ngô không còn sức để rút lưỡi dao ra nữa thì hắn buông tay ra, tắt thở. Khi thấy kẻ địch đã trên người lính Việt quan cũng ngã đè lên xác kẻ địch, trút hơi thở cuối cùng.

 

Với lối đánh giáp lá cà liều mạng như vậy Việt quân đã đẩy lui quân Ngô. Và số quân ban đầu chỉ còn 9 người còn có thể đứng vững.

 

Trung đoàn phó hét lên về phía những người còn đứng vững:”Nhanh chóng tái lập lại trận địa.”

 

Bất chợt.

 

Ầm . Ầm. Ầm....

 

1 loạt đạn pháo cối từ Ngô quân đã tiêu diệt những kẻ còn đứng vững.

 

Trung đoàn phó trung đoàn 1 tử trận.

 

1 sĩ quan máu me khắp người, 1 tay bị thương nặng, máu vẫn còn chảy, chỉ được băng bó sơ chạy tới chỗ Trần Tâm lúc này đang thay thế 1 chiến sĩ súng máy. Hắn không ngừng xả đạn về phía kẻ địch.

 

Sĩ quan:”Báo cáo trung đoàn trưởng. Trung đoàn phó đã hy sinh.”

 

Trần Tâm:”Cái gì?”

 

Sĩ quan:”Báo cáo. Trung đoàn phó trúng đán cối của kẻ địch. Đã hy sinh.”

 

Trần Tâm nhìn hắn 2 giây sau đó hét lên:”Vậy thì từ bây giờ ngươi là trung đoàn phó. Chỉ huy quân cánh phải giữ chắc chỗ đó cho ta.”

 

Viên sĩ quan:”Rõ.”

 

Nhưng viên sĩ quan vừa nói xong liền ngã vật ra sau. Trần Tâm nhìn lại thì thấy từ trán người sĩ quan 1 dòng máu đỏ tươi chảy ra, người sĩ quan cũng bất động.”

 

Trần Tâm nhìn thấy cảnh này, liền hét to:”Giết hết bọn chúng cho ta. Giết hết. Giết!!!!”

 

Đoàng. Đoàng. Đoàng.....

 

Tạch. Tạch. Tạch ...

 

Ầm . Ầm. Ầm....

 

Lúc này 1 chiến sĩ từ phía sau chạy tới.

 

Chiến sĩ:”Trung đoàn trưởng. Quân ta tới rồi.”

 

Trần tâm nghe vậy liền quay ra phía sau nhìn. Trong khung cảnh đang dần dần sáng tỏ do mặt trời đang lên. Trần Tâm nhìn thấy những chiến sĩ mặc màu áo xanh lá đang lao nhanh tới. Hắn nhận ra 1 số khuôn mặt, đó là trung đoàn 3.

 

Trần Tâm hét lên với các chiến sĩ:”Các anh em. Lữ trưởng đã tới. Giết hết địch nhân. Giết.”

 

Nghe thấy lời của Trần tâm các chiến sĩ của trung đoàn 1 lại phản công 1 cách điên cuồng.

 

Lê Minh, tân trung đoàn trưởng trung đoàn 3 dẫn quân tiến nhập vào trận địa của trung đoàn 1. với quân số và trang bị còn tương đối đầy đủ, trung đoàn 3 nhanh chóng vá lại các lỗ hổng trên trận địa của trung đoàn 1 và đánh lui sự công kích của quân Ngô.

 

Lê Minh tiến tới chỗ Trần Tâm, nhìn tháy tình trạng cảu hắn lúc này. Vỗ vai hắn nói:”Lão Trần , làm khá lắm. Tiếp theo để bọn ta.”

 

Trần Tâm:”Tốt. Lữ trưởng đâu?”

 

Lê Minh:”Lữ trưởng lệnh ta chi viện cho ngươi. Còn lữ trưởng đi vòng để tập kích sau lưng địch.”

 

Trần Tâm:”Hắn mẹ nó thật là thích gặm xương cứng.”

 

Lê Minh:”Nếu hắn không như vậy,. chúng ta há lại theo hắn.”

 

Nói xong lê Minh hét lên với trung đoàn 3:”Trung đoàn 3, trả thù cho trung đoàn 1. Giết.”

 

“Giết!!!”

 

Trung đoàn 3 hưởng ứng lời hắn và lao về phía trước mà công kích.

 

Trung đoàn 1 bắn yểm hộ.

 

...

 

Bên cánh phải trận đại Hắc Vân đang đứng trên quả núi, dùng ống nhòm nhìn về phía trận địa. Hắn có thể nhìn thấy trung đoàn 3 vừa mới tới vị trí để để chi viện cho trung đoàn 1. Ngô quân vẫn không ngừng công kích, quyết tâm tiêu diệt bằng được trung đoàn 1 và 3.

 

Hắn cũng nhìn thấy mấy viên sĩ quan Ngô quân đang ở phía sau trận đại hơn 1 km, để chỉ huy trận đánh. Hắn di chuyển ống nhòm và nhìn thấy yến hà đã dẫn trung đoàn 4 tiến sát vị trí của chỉ huy địch, chỉ cách chừng hơn 100m. Trung đoàn 4 ẩn nấp sau những bụi cỏ lớn.

 

Hắc Vân lập tức ra lệnh:”Pháo cối, mục tiêu số 1 cự ly 800 m. Bắn.”

 

Hơn 60 khẩu pháo cối đồng loạt khai hỏa bay thẳng vào vị trí chỉ huy Ngô quân.

 

Vì trên chiến trường tiếng pháo cối của Ngô quân vang lên liên tục đã che lấp tiếng pháo cối của Việt quân bên cánh. Quân Ngô không hề nhận ra để tiến hành ẩn nấp.

 

Viên quân trưởng quân đoàn 2 Ngô quân vừa mới ra lệnh cho toàn quân tổ chức công kích mạnh hơn nữa. Thì toàn bộ vị trí của hắn bị mấy chục quả đạn pháo cối rơi xuống . toàn bộ bộ chỉ huy quân đoàn 2 bị tiêu diệt chỉ trong 1 đòn duy nhất.

 

Ngô quân choáng váng trước những gì vừa xảy ra. Tại sao bộ chỉ huy lại bị tiêu diệt rồi, kẻ địch còn ở phía trước cơ mà.

 

Nhưng không để chúng còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì pháo cối lại tiếp tục rơi xuống chỗ bọn chúng, lần này là xuống ngay chỗ dàn pháo cối 80 ly cảu Ngô quân. Pháo cối rơi trúng những hòm pháo cối . những tiếng nổ khủng khiếp, những mảnh sắt văng 4 phía, xé nát đội hình của Ngô quân.

 

Sau đó là 1 trận mưa rơi ào giữa đội hình Ngô quân. Ngô quân triệt để rối loạn.

 

Yến Hà vừa thấy pháo cối rơi xuống lập tức ra lệnh:”Toàn quân. Tấn công.”

 

Toàn bộ trung đoàn 4 phùng dậy lao thẳng về phía địch quân. Ngô quan bị tập hậu.

 

Tại tiền tuyến, trung đoàn 3 và phần còn lại cảu trung đoàn 1 lao lên tấn công. Ngô quân trước sau gặp địch, cộng thêm bộ chỉ huy quân đoàn bị diệt dẫn đến sự tan vỡ hoàn toàn, Ngô quân vội vã chạy về phía doanh trại lú trước ở phía bắc. Việt quân truy sát theo sau.

 

Khi truy đuổi được nữa cây số thì các đơn vị nhan được mệnh lệnh của Hắc Vân dừng truy kích, quay lại thu thập thương binh tử sĩ và chiến lợi phẩm. Thể là toàn quân liền quay trở lại chiến trường.

 

Hắc Vân di tới chỗ của Trần tâm thì thấy Trần Tâm lúc này toàn thân quân băng vải, chỉ còn khuôn mặt là lộ ra. Các chiến sĩ của trung đoàn 1 cũng nằm la liệt xung quanh cùng với xác của Ngô quân. Hắn có thể ước lượng được. Trung đoạn 1 chỉ còn hơn 500 quân. Còn Ngô quân bỏ lại hơn 5000 xác chết.

 

Hắc Vân quỳ 1 chân xuống trước mặt Trần Tâm. Vỗ 1 tay lên vai hắn:”Làm tốt lắm.”

 

Trần Tâm cười yếu ớt.

 

Sau đó Hắc Vân đứng dậy, hét to:”Các chiến sĩ trung đoàn 1 đánh tốt.”

 

Những người còn có thể còn đứng được của trung đoàn 1 cố gượng dậy, 1 số chống tay lên trên khẩu súng. Dùng hết sức còn lại giơ tay chào Hắc Vân.

 

Hắc Vân giơ tay chào lại.

 

Mặt trời lúc này đã mọc, ánh nắng bị dòng máu đỏ dưới đất phản chiếu 1 sắc đỏ kinh diễm.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!