Toàn bộ lữ đoàn độc lập và sư đoàn 9 sau khi từ hướng tây chuyển quân sang hướng bắc liền tăng hết tốc độ di chuyển đến vị trí khe núi. Toàn quân di chuyển dưới những tán cây nên có thể tránh né sự quan sát từ không quân địch.
Quân của Hắc Vân chỉ có trang bị nhẹ cho nên không đến 2 tiếng đồng hồ đã di chuyển đến vị trí khe núi. Khe núi này cao hơn 50 m, 2 bên dốc cao chừng 40 độ, nếu như từ 2 bên khe núi lao xuống vẫn được . Mà khe núi này dài hơn 3 km, dộ rộng chỉ 6 m. nếu địch quân hành quân qua đây thì có thể dàn hàng ngang 3 người, địch quân có thể 1 lúc đưa 3 đến 4000 quân vào khe núi.
Vì vậy Hắc Vân liền bắt đầu bố trí binh lực. Để cho 1 nữa quân của sư đoàn 9 đóng ở cửa vào khe núi làm nhiệm vụ chặn đánh quân địch còn lại ở ngoài núi. Số quân còn lại thì đảm nhiệm tiêu diệt số quân địch đi vào trong khe núi. Sư đoàn 9 đóng quân ở bên phải khe núi. Lữ đoàn độc lập thì trung đoàn 1 và 2 ở bên phải khe núi, còn trung đoàn 3 thì đảm nhiệm chặn cửa ra khe núi. Còn du kích quân của Yến Hà thì được lệnh tiếp tục tiến tới phía bắc và di chuyển sao cho không quân kẻ địch có thể trông thấy tạo giả tượng quân của hắn tiếp tục tiến lên phía bắc dẫn dụ kẻ địch đuổi theo, khi nào khe núi bắt đầu giao chiến thì quay lại trợ chiến.
Còn 4 sư đoàn Ngô quân thì vẫn còn cách khe núi 3 km, vì quân số đông và trang bị nhiều hơn quân của hắc Vân nên di chuyển chậm hơn. Trong đó sư đoàn 27 từ phía nam tới đi đầu, sau đó là sư đoàn 19 từ phía đông, 2 sư đoàn từ phía tây tới vẫn chưa tiến vào đường truy đuổi do sư đoàn 19 vẫn chưa di chuyển từ đường phía đông sang đường lên phía bắc xong.
Sau khi bố trí binh lực hơn 1 tiếng đồng hồ, Hắc Vân bắt đầu nhìn thấy bóng dáng của Ngô quân truy kích, hắn có thể nhìn thấy địch quân đang cố gắng đuổi theo hết tốc độ nhằm đuổi kịp quân địch đang tiến lên phía bắc. Bọn chúng đã nhận được lệnh tăng cường tốc độ di chuyển vì không quân đã phát hiện Việt quân ở phía bắc khe núi. Hong Lu đã hạ tử mệnh lệnh cho bọn hắn phải đuổi kịp địch quân.
Hắc vân cảm thấy phần thắng lại cao hơn 1 phần, địch nhân lúc này đã mệt nhoài, lại đội hình kéo dài như vậy.
Sư đoàn 27 từ từ tiến quân vào trong khe núi. Đến khi Ngô quân bắt đầu xuất hiện ở lối ra.
Trung đoàn 3 ẩn nấp ở nơi cửa ra lập tức khai hỏa chặn đánh. Các ụ súng máy của trung đoàn 3 bắn quét dữ dội vào tuyến đầu Ngô quân. Mấy chục tên lính Ngô quân lập tức bị bắn gục, những tên lính đi sau hoảng hốt cố gắng lùi ra ra sau, nhưng con đường quá chật chội không thể lui lại.
Tại cửa vào khe núi 1 nữa quân của sư đoàn 9 cũng bắt đầu tấn công đánh chặn. Từ 2 bên cánh rừng Việt quân tấn công Ngô quân ở giữa, bị tấn công bất ngờ, mấy tăm quân Ngô bị thương vong, số quân còn chưa tiến vào khe núi vội vả lui về phía sau.
Viên sư trưởng Ngô quân hét lớn:”Tất cả bình tĩnh, ẩn nấp sau cây lớn. Đánh mạnh, cứu quân ta ra...”
Hắn còn chưa kịp nói xong thì mấy quả đạn pháo cối bay tới ngay chỗ vị trí của hắn. Đây là mấy quả đạn pháo cối cuối cùng, chỉ huy của sư đoàn 9 nhìn thấy sư đoàn trưởng Ngô quân vung tay hò hét liền biết là chỉ huy, ra lệnh pháo kích. Không ngờ lại diệt được 1 tên sư trưởng.
Ngô quân bị tấn công bất ngờ, công tên sư trưởng hy sinh liền cảm thấy kinh hoảng muốn tháo chạy. Nhưng sư đoàn phó của Ngô quân liền rút súng ngắn bắn chết mấy tên lính mới ổn định lại thế cục.
Viên sư đoàn phó hét lớn:”Tất cả tiến lên cho ta, kẻ nào dám lui xử bắn tại chỗ.”
Ngô quân dưới sự uy hiếp bắt đầu tổ chức phản công.
Viên sư đoàn phó quay sang 1 viên sĩ quan ra lệnh:”Ngươi lập tức đánh điện cho tổng tư lệnh, báo rằng địch quân mai phục quân ta ở khe núi, sư đoàn trưởng đã chết. Ngoài ra yêu càu sư đoàn 19 tiến tới chi viện.”
Viên sĩ quan gật đầu đi truyền lệnh.
Viên sư đoàn phó quay sang 1 viên sĩ quan khác lệnh:”Lệnh cho lực lượng pháo cối tiến lên phía trước, tiêu diệt hết địch quân.”
Pháo cối của Ngô quân bắt đầu tiến lên chiến đấu.
Đạn cối rơi xuống trận địa của sư đoàn 9 gây thương vong nặng, nhưng sư đoàn 9 vẫn tử thủ không lui. Bọn họ phải chặn địch cho quân trong khe núi diệt hết địch quân.
Để đối phó với pháo cối sư đoàn 9 cho các đơn vị bắn tỉa di chuyển áp sát trận địa địch nhắm bắn tiêu diệt lính pháo cối. Khi tiến vào tầm xạ kích, bắn tỉa lập tức nổ súng. Mấy tên lính pháo cối bị bắn chết. Ngô quân phát hiện lính bắn tỉa lập tức tấn công vị trí lính bắn tỉa, buộc lính bắn tỉa buộc phải rút lui.
Nhưng Ngô quân đuổi theo lính bán tỉa lại gặp phục kích của sư đoàn 9, sau khi chịu thương vong lại phải rút về. 2 bên bước vào tình thế giằng co.
Bên trong khe núi, giao chiến đang diễn ra kịch liệt.
Sau khi trung đoàn 3 khai hỏa, quân từ 2 bên khe núi lập tức ném hàng trăm quả lựu đạn xuống giữa trận hình Ngô quân. Hàng loạt tiếng nổ ang lên, kèm theo đó là tiếng kêu thảm thiết của Ngô quân. Chỉ mới giao chiến gần 1000 Ngô quân bị tiêu diệt.
Sau khi ném lựu đạn xong, Việt quân từ 2 bên bắt đầu dùng súng tiêu diệt địch. Từ trên cao hỏa lực của Việt quân bắn rất chuẩn xác mà Ngô quân quân từ phía dưới chiến đấu bị áp chế, hỏa lực bắn lên lại không trúng đích.
Nếu như cứ kéo dài như vậy toàn bộ số Ngô quân ở đây có thể bị tiêu diệt.
Viên chỉ huy Ngô quân liền ra lệnh cho Ngô quân bò lên trên khe núi để công kích, tuy nguy hiểm nhưng đây là cơ hội duy nhất. Bọn hắn không thể trông chờ vào việc quân phía sau đến chi viện, hay có thể thoát ra từ 2 đầu khe núi. Việt quân ở đây chống cự rất mạnh.
Vừa thấy Ngô quân bắt đầu bò lên, quân việt từ 2 khe núi lập tức bắn đạn cánh sẽ. Cánh phải yểm trợ cánh trái, cánh trái yểm trợ cánh phải. Đánh bật liên tiếp tiêu diệt mấy trăm quân địch.
Quân Ngô bị đánh bật xuống, xác chết chòng chất lên nhau, tiếng rêu rên vang động khe núi, xen lẫn với tiếng đạn bay và tiếng nổ của lựu đạn. Quân Ngô lúc này chỉ còn không tới 1 nữa quân số so với ban đầu.
Sau hơn 10 phút tác chiến, hắc Vân liền giơ tay ra lệnh toàn quân xung kích đánh thẳng xuống khe núi, đây là tình huống bắt buộc. Tuy hắn có thể dần dần tiêu diệt hết quân địch, nhưng quân địch ở cửa vào đang tấn công mãnh liệt, kéo quá dài quân của hắn có thể trụ không nổi.
Quân từ 2 khe núi nhận được lệnh tấn công, lập tức từ 2 bên tràn xuống. Độ dốc 2 bên khe núi đủ để quân ở trên lao xuống mà không gặp nguy hiểm. Việt quân vừa bắn súng vừa lao xuống.
Viên chỉ huy Ngô quân nhìn thấy Việt quân tấn công vội vả ra lệnh:”Trụ vững. Trụ vững.”
Hắn điên cuồng bóp cò khẩu tiểu liên trong tay, vài chiến sĩ Việt quân bị trúng đạn. Nhưng viên chỉ huy Ngô quân không thể làm gì nhiều, quần áo của hắn quá bắt mắt. Không tới mấy giây đã có vài người nhắm ngay về phía phía hắn bóp cò. Mấy chục viên đạn xuyên qua lồng ngực hắn, hắn ngã lên trên xác của mấy tên lính mà chết, máu hòa vào nhau.
Trung đoàn 3 từ phía cửa ra khe núi cũng bắt đầu công vào trong khe núi.
2 bên lao vào nhau đánh xáp lá cà, 2 bên bắn nhau, sau đó là lưỡi lê thấy máu, dùng tay bóp cổ, lấy đá đập đầu. Máu văng tung tóe, dưới khe núi xác chết chồng chất
Ngô quân vốn đã mệt mỏi vì hành quân vội vã, lại gặp phục quân tấn công gây thương vong lớn. Tuy kháng cự khá mãnh liệt nhưng dần dần bước vào thế yếu.
Khi tên Ngô quân cuối cùng bị giết chết, toàn khe núi yên tĩnh chừng mấy giây.
Hắc Vân liền chĩa súng lên trờ bắn liền 3 phát.
Đoàng. Đoàng. Đoàng.....
Hắn hét to:”Chúng ta thắng.”
Toàn quân hò hét.
”Chúng ta thắng.”
“Hoan hô.”
“Sung sướng. Sung sướng a.”
Nhưng ngay sau đó hắn liền ra lệnh.”Tất cả nhanh chóng thu lấy chiên lợi phẩm chuẩn bị rút lui. Nhanh.”
Toàn quân lúc này bừng tỉnh, vội vả lượm lấy vũ khí của địch quân nằm đầy trên mặt đất, thậm chí còn nhặt được thêm 4 khẩu pháo cối cùng hơn trăm viên đạn.”
Hắc vân hét to:”Hà Tú.”
Hà Tú vội vã chạy tới, nói:”Có mặt.”
Hắc Vân:”Ngươii dẫn trung đoàn 3 quay trở lại vị trí phục kích , chuẩn bị đánh chặn địch quân đuổi theo, sau đó rút lui.”
Hà Tú:”Rõ.” sau đó hắn quay về phía Nguyễn Thanh ra lệnh:”Lệnh các đơn vị thu nhặt chiến lợi phẩm xong rút ngay.”
Sau đó lại quay sang Vương Vinh:”Vương sư trưởng, ngài cho người ra lệnh cho quân đang chặn ở cửa khe núi, tác chiến thêm 10 phút nữa sau đó rút lui.”
Cả 2 gật đầu, sau đó bắt đầu ra lệnh.
Yến Hà lúc này cũng đã quay trở lại tham gia thu nhặt chiến lợi phẩm.
Qua 5 phút. Hắc Vân ra lệnh toàn quân rút lui tiếp tục tiến lên phía bắc.
Qua 10 phút, bộ phạn chặn miệng núi cũng vội vã rút lui.
Khi đi ngang qua trung đoàn 3. Hắc Vân ra lệnh:”Đánh chặn 10 phút sau đó rút lui.”
Hà Tú gật đầu.
Sư đoàn 9 rút lui ra khỏi khe núi. Ngô quân điên cuồng đuổi theo sau.
Kết quả bị trung đoàn 3 phục kích đánh chặn lại mất thêm mấy trăm quân, cộng thêm vài phát pháo cối. Buộc Ngô quân cũng phải rút lui.
Sau 10 phút trung đoàn 3 cũng lui.
Chặn đánh tại khe núi, Việt quân thiệt mạng hơn 200, Ngô quân mất 4000.
Khi tin này được truyền tới bộ tổng chỉ huy Ngô quân, Hồng Lư đạp nát tất cả mọi thứ trên bàn hắn. Hắn điên cuồng ra lệnh.
“Đuổi theo, giết hết bọn chúng cho ta, ta không muốn kẻ nào còn sống.”
Ngô quân lại điên cuồng truy kích, nhưng lần này đã cẩn thận hơn.