THIÊN HẠ ĐẠI CHIẾN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ


Ngô quân đang điều quân đến ngọn núi phía tây thì trung đoàn 2 bắt đầu tấn công từ phía nam nhà kho, các đơn vị quân Ngô liền lập tức xoay chuyển lực lượng để giao chiến.

 

Trung đoàn 21 liên tục dội pháo cối vào lực lượng quân Ngô. Hỏa lực pháo cối của trung đoàn 2 bắn khá chuẩn, mục tiêu chính lại là các ụ súng pháo cối, ụ súng máy và các toán quân co cụm gây ra thương vong nặng nề cho Ngô quân.

 

1 cụm pháo cối pháo cối Ngô quân bị pháo kích bất ngờ không kịp tránh né bị đạn pháo đánh trúng vào hòm đạn, dẫn đến nổ tung dây chuyển không những tiêu diệt mười mấy khẩu pháo cối, ngay đến số quân ở lân cận cũng bị vạ lây vì mãnh sắt văng tung toé gây thương vong không nhỏ.

 

Chỉ mới tấn công có 10 phút nhưng trung đoàn 2 đã gây thiệt hại hơn 500 quân Ngô. Mà trung đoàn 2 cũng thương vong hơn 100 người.

 

Viên chỉ huy Ngô quân tức giận lệnh cho số quân dự bị còn lại cùng với lữ đoàn công binh cũng tham gia chiến đấu hòng quét sạch trung đoàn 2. hắn không dám động các đơn vị trên hướng khác , sợ rằng lại có địch quân tấn công.

 

Tại ngọn núi phía tây, Ngô quân đang tấn công mãnh liệt lên trên núi thì bất chợt nghe thấy tiếng đạn pháo vang lên ở nhà kho, khi chúng quay lại nhìn thì đã thấy nhà kho bị trung đoàn 2 tấn công ở mặt phía nam. Khói lửa bốc lên nghi ngút mà nhất là vụ nổ hòm đạn pháo cối gây chấn động mạnh.

 

Nhận thấy dịch nhân bị sao nhãng, trung đoàn 1 lại tổ chức từ trên cao đánh xuống, đánh bật đợt tấn công. Đồng thời tổ chức đánh xuống, áp chế không cho số quân này rút về chi viện cho nhà kho. 4 trung đoàn Ngô quân bị trung đoàn 1 áp chế.

 

Tại sở chỉ huy Ngô quân bảo vệ nhà kho.

 

Viên chỉ huy Ngô quân quan sát thấy tình hình không thể dây dưa liền lập tức ra lệnh:”điều 2 trung đoàn theo 2 hướng cổng đông và tây tiến ra bao vây tiêu diệt địch ở phía nam. Lệnh cho số quân trên núi phải tấn công và tiêu diệt được hết địch nhân ở đó. Bọn chúng binh lực không quá 3000 người, nhưng không diệt được chính là sỉ nhục của chúng ta.”

 

Mệnh lệnh nhanh chóng được thi hành, 2 trung đoàn Ngô quân từ 2 hướng đông tây tiến công hòng bao vây tiêu diệt trung đoàn 2.

 

Nhưng khi Ngô quân tiến sát trận địa trung đoàn 2 còn cách chừng 300m, quân phục kích 2 bên của trung đoàn 2 lập tức kích nổ số mìn định hướng bắn bi thép được đặt ở 2 bên. Mấy ngàn viên bi thép được bắn ra, mấy trăm quân Ngô ngã xuống. Từ 2 bên các ổ phục kích của trung đoàn 2 ra khỏi nơi ẩn nấp, sử dụng súng máy bắn quét về đội hình đang tan ra vì trúng bẫy mìn, lại có thêm mấy trăm thương vong. 2 trung đoàn Ngô quân bị thương nặng phải lui về phía sau củng cố.

 

Viên chỉ huy Ngô quân liền ra lệnh:”Lệnh cho lực lượng pháo cối đang đánh núi tây lui trở về nhà kho, phối hợp tiêu diệt địch ở phía nam. Nahnh.”

 

Nhận được mệnh lệnh đội pháo cối ở phía tây lập túc chạy trở lại nhà kho. Nhưng đang chạy nữa đường thì Vương tuấn cùng đội du kích hơn 40 người từ trong rừng tổ chức đánh chặn. Từ đầu chặn đánh, số quân du kích này đã được lệnh ở đây đánh chặn nếu như địch quân rút về. Số quân du kích này được Hắc Vân cấp cho 2 khẩu súng máy, trong quân du kích cũng có lính thành thạo sử dụng súng máy vì vậy có thể đánh áp chế số quân Ngô này.

 

Lực lượng pháo cối gấp rút rút quân về, không kịp đề phòng lại bị súng máy bắn quét ở cự ly gần không đầy 5 phút đã bị tiêu diệt hết 1 nữa quân số. Số quan còn lại thì chỉ có thể nằm rạp xuống đất tránh né. Không thể dựng pháo cối chống trả bởi vì cứ hễ 1 khẩu pháo dựng lên thì lại có tay bắn tỉa bắn chết.

 

Nhận được tin lực lượng pháo cối bị đánh chặn, viên chỉ huy Ngô quân liền lệnh 1 tung đoàn bộ binh ra ứng cứu.

 

Chiến trường lúc này đang hết sức hỗn loạn. Ngô quân bị kéo căng hết cỡ. 4 trung đoàn bị áp chế ở núi phía tây không thể lui, 2 trung đoàn ở mặt nam bị đánh trọng thương, 1 trung đoàn thì đang phải ứng cứu lực lượng pháo cối, 2 trung đoàn thì đang bảo vệ cổng phía đông và mặt bắc không thể điều động/ lữ đoàn hậu cần thì sức chiến đấu yếu, không thể dùng để tến công, chỉ có thể dùng để phòng thủ mà thôi.

 

Nhận thấy kẻ địch đã co cụm, trung đoàn 2 lại tổ chức tấn công mạnh. Lúc này thương vong cảu trung đoàn 2 cũng đã lên đến 300 người. Nhưng sức tấn công vẫn rất mãnh liệt, số quân của trung đoàn 2 là tập hợp của hơn là các binh sĩ dày dạn kinh nghiệm, hơn 1 nữa đã tham chiến ngay từ những ngày đầu. Tất cả đều là bính sĩ dũng mãnh không sợ chết.

 

Trung đoàn 2 đã áp sát đến đoạn đường rào ở mặt nam, công đánh mạnh vào phía trong nhà kho.

 

Nhìn thấy tình hình như vậy viên chỉ huy liền biết dây là quân tinh nhuệ của Việt quốc, sư đoàn cảu mình tuy quân đông nhưng lại là sư đoàn mới thành lập, từ đầu cuộc chiến tới giờ cũng chưa từng thử lửa, chỉ được nhận nhiệm vụ bảo vệ hậu cần, sức chiến đấu và độ liều mạng không bằng số quân này.

 

Hắn liền ra lệnh điều nửa số quân từ cổng đông và mặt bắc đến chi viện, lệnh cho 2 trung đoàn bị thương vong lúc trước công mạnh từ 2 bên cánh của trung đoàn 2. lệnh cho pháo cối từ phía tây nhanh chóng rút về. Trung đoàn chi viện cũng rút về. Lệnh cho 2 trung đoàn ở ngọn núi phía tây út về nhà kho, 2 trung đoàn còn lại tiếp tục vây đánh.

 

Trận chiến lúc này đã hoàn toàn xoay quanh trung đoàn 2, nó bị dịch nhân tấn công tứ phía.

 

Số quân du kích do Vương Tuấn chỉ huy khi nhận thấy trung đoàn địch tiến tới cứu viện cũng không ham đánh mà vừa đánh vừa lui ra sau dẫn dụ trung đoàn này đi ra xa. Nhưng khi trung đoàn này được lệnh quay lại tấn công trung đoàn 2 thì Vương Tuấn cũng quay lại bắn vào sau lưng trung đoàn quân Ngô này, khiến nó phải cắt 1 đại đội ở lại giao chiến.

 

Tại núi phía tây, khi nhận ra 2 trung đoàn địch đang cố rút ra khỏi trở về nhà kho. Vương tuấn ra lệnh cho pháo cối bắn toàn bộ số đạn pháo còn lại vào 2 trung đoàn đang rút về, cố gắng sát thương nhiều địch nhân nhất có thể để hỗ trợ trung đoàn 2.

 

Đạn pháo rơi xuống đội hình 2 trung đoàn Ngô quân gây ra hơn 300 thương vong, sau 1 hồi chật vật chúng cũng đã tiến ra khỏi phạm vi pháo kích của trung đoàn 1.

 

Trung đoàn 1 tiếp tục giao chiến với số quân Ngô còn lại ở núi phía tây.

 

Trung đoàn 2 nhận ra quân địch đang tập trung quân đối phó mình liền không ham công mà từ từ rút ra sau để tránh bị bao vây tiêu diệt và dẫn dụ địch quân hòng tạo cơ hội cho trung đoàn 3 tiến công.

 

Trung đoàn 2 lui ra khỏi mặt nam nhà kho, lập trận địa cách đó 500 m tiếp tục giao chiến. Mấy ngàn quân Ngô đuổi theo truy sát. Tình thế hết sức căng thẳng.

 

1 số chiến sĩ trung đoàn 2 bị thương nặng không thể di chuyển liền giả chết, chờ đến khi kẻ địch đi ngang qua thì rút thuốc nổ hoặc lựu đạn bên người, hoặc là dùng súng tấn công công gây ra hơn 100 thương vong cho Ngô quân. Dẫn đến Nhô quân khi đến gần các xác chết cũng bắn 1 phát cho bảo đảm.

 

Trung đoàn 2 tình thế lúc này lại giống trung đoàn 1 nhưng nó không có 1 ngọn núi để phòng thủ, chỉ có thể cố thủ trong rừng, dựa vào các cây lớn làm vị trí ẩn nấp để chiến đấu.

 

Từ vị trí quan sát ở cổng phía đông các chiến sĩ Việt quân có thể nhận thấy tình hình vô cùng gay go của trung đoàn 2. Tất cả đều nắm chặt vũ khí trong tay, sẵn sàng tấn công ngay khi có lệnh.

 

Yến Hà:”Lũ trưởng lúc nào chúng ta tấn công.”

 

Hắc Vân nhìn qua ống nhòm vừa nói:”Đợi thêm chút nữa.”

 

Thòi gian từ từ trôi qua.

 

Bõng Hắc Vân từ từ giơ tay lên. Các chiến sĩ đều hiểu cuộc tấn công sắp sửa bắt đầu. Tất cả đồng laotj lên đạn, toàn thân tràn trề khí lực sẵn sàng lao lên. Đội pháo cối bắt đầu điều chỉnh hướng bắn, sẵn sàng bỏ đanh vào nòng.

 

Tất cả đều nhìn về phía cánh tay của Hắc Vân như 1 thỏi nam châm cực mạnh.

 

Bất chợt cánh tay đó nhanh chóng hạ xuống.

 

Tất cả đều hiểu cuộc tấn công bắt đầu.

 

Ầm. Ầm. Ầm .....

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết