Tại bộ tổng chỉ huy Ngô quân.
Hong Lu dựa lưng vào ghế ánh mắt nhìn lên trên trần nhà, suy nghĩ mông lung.
Các sĩ quan ngồi xung quanh thì im lặng không nói tiếng nào. Không khí cực kỳ ngột ngạt.
Lúc này Zhang Hi từ bên ngoài tiến vào. Hắn nhìn về phía Hòng Lư nói khẽ:”Tổng tư lệnh.”
Hong Lư ngước mặt xuống nhìn về phía Zhang Hi, giọng nói yếu ớt lên tiếng:”Báo cáo đi.”
Zhang Hi gật đầu, nói:”Báo cáo, theo điều tra sơ bộ 3 quân đoàn ở trung tâm bị chịu thương vong do pháo kích 1 nữa quân số chừng 5 vạn người, 2 quân đoàn tăng thiệt hại 30% xe tăng. Quân đoàn 1 ở cánh bắc lúc đầu tiến sát đến trung tâm thành phố sau đó bị phản công thương vong lên đến gần 2 vạn. Quân đoàn pháo binh pháo binh 14 bên cánh phải toàn bộ pháo bị phá hủy, thương vong hơn 5000 quân. Quân đoàn pháo binh 22 bị pháo kích từ trận địa quân đoàn pháo binh 14 thương vong hơn 3000 người. Nếu tính luôn cả 5000 quân bị tiêu diệt ở khe núi thì quân ta chiu thương vong 83.000 quân.”
Tất cả người trong bộ chỉ huy cảm thấy kinh ngạc, chỉ trong 1 ngày thương vong hơn 8 vạn. Nếu cộng thêm cả 2 vạn quân hy sinh tuần trước, công thêm số quân thương vong trong trận chiến ở kho đạn pháo, sân bay, trận phục kích ở khe núi trước đó. Bọn hắn chịu thương vong ít nhất là gần 12 vạn. Từ lúc khai chiến đến giờ có bao giờ đế quốc lại chịu thương vong lớn đến như vậy.
Vài người liếc mắt nhìn về phía Hong Lu thì đã thấy hắn ánh mắt sừng sờ nhìn về phía Zhang Hi. Qua vài giây mới lên tiếng:” cái này là điều tra chính xác sao?”
Zhang Hi:”Báo cáo mới chỉ là ước lượng sơ bộ nhưng con số thương vong chỉ có thể là trên dưới 8 vạn.”
Hong Lu:”Khốn kiếp. Đã tìm hiểu chưa bọn chúng là từ đường nào tập kích quân ta.”
Zhang Hi:”Báo cáo. Theo lời vài tên tù binh bị quân ta bắt được thì bọn chúng là số quân từ trong rừng tiến quân ra.”
Hong Lu:”Trong rừng. Chẳng phải cả 4 phía đều có quân ta canh giữ hay sao? Chẳng phải phán đoán ban đầu là bọn chúng địch đánh sân bay lần nữa sao? Sao bây giờ lại tập kích quân ta? Bọn chúng là làm thế nào tránh thoát được mấy chục vạn quân, tập kích pháo binh? Các người là làm ăn kiểu gì ?
Zhang Hi:”Cái này...”
Hong Lu:”Nói.”
Zhang Hi:”Bọn chúng nói là nhờ màn khói mà chúng ta tạo ra.”
Hong Lu:”Ý ngươi là nói màn khói từ vụ đốt rừng sao?”
Zhang Hi:”Đúng vậy. Tôi đã đi điều tra sư đoàn án ngữ phía tây khu rừng vì thế lửa quá lớn đã rời khỏi vị trí đóng quân ban đầu. Địch quân lợi dụng màn khói che lấp vượt ra khỏi tuyến phong tỏa xâm nhập đại bản danh quân ta.”
Hong Lu:”Cái này...”
Lúc này Hong Lu không biết nói gì hơn. Thất bại này là bởi vì hắn cho ném bom đốt rừng mà ra. Tưởng là cao minh không ngờ lại bị địch nhân lợi dụng 1 đòn phản sát. Đau, quả thật là quá đau. Hắn chưa bao giờ cảm thấy đau đớn đến như vậy.
Hong Lu:”Bây giờ có xác định được vị trí của bọn chúng không?”
Zhang Hi:”Báo cáo. Người của ta báo lại là phát hiện 1 đội quân địch đang chạy lên phía bắc. 1 sư đoàn đang đuổi theo.”
Hong Lu:”1 sư không đủ. Lệnh cho quân đoàn 2 đuổi theo tiêu diệt chúng. Không được để chúng sống sót. 1 tên cũng không được ta không muốn tù binh, ta muốn treo xác chúng trên bờ vạn Hà cho địch nhân thấy kết quả của việc chọc giận ta. Lập tức thi hành.”
Zhang Hi:”Rõ.”
Nhưng hắn còn chưa kịp làm gì thì 1 viên sĩ quan trẻ chạy vào dáng vẻ hoảng hốt.
Hong Lu nhìn thấy liền cảm thấy bất an, hỏi:”Có vấn đề gì?”
Viên sĩ quan:”Báo cáo quân đoàn trưởng quân đoàn pháo binh 38 bị địch nhân tập kích, đã hy sinh.”
Các sĩ quan bên trong phòng chấn kinh, 1 số ngươi đứng bật dậy ngã đổ cả ghế.
Hong Lu:”Ngươi nói cái gì. Quân đoàn trưởng quân đoàn 38 hy sinh. Hắn là như thế nào hy sinh. Địch quân là từ đâu xuất hiện.”
Viên sĩ quan:”Báo cáo. Quân đoàn trưởng quân đoàn 38 đang cùng vài sĩ quan tiến về đây để tham gia họp thì bất chợt bị một đơn vị quân địch ẩn nấp gần đó xông ra chặn đánh. Địch quân ước tính có hơn 1000 người. Địch quân quá đông, quân đoàn trưởng quân 38 không chống lại bị bắn chết. 1 tiểu đoàn ở gần đó tiến tới ứng cứu cũng bị tiêu diệt.”
Zhang Hi:”Không lẽ là bọn quân tập kích pháo binh của quân ta. Bọn chúng nghi bình phía bắc, nhưng thực chất là xuôi nam. Cuais này.”
Hong Lu nghe thấy những lời này bất chợt khí huyết công tâm, khuôn mặt đỏ bừng, hắn 2 tay nắm ngực sau đó phun ra 1 búng máu tươi. Ngã xấp xuống. Các sĩ quan hoảng hốt chạy lại về phía hắn.
Cả bộ chỉ huy Ngô quân rối loạn.
Lúc này tin tức lữ đoàn độc lập bất ngờ tập kích pháo binh Ngô quân cũng đã tới bộ tổng chỉ huy Việt quân làm cho lòng người càng phấn chấn.
Không những phá hủy mấy trăm khẩu pháo, còn dùng pháo binh sát thương mấy vạn quân địch, trực tiếp cứu nguy cho Trung Đô. Tin tức này thật là 1 khiến người nghe kinh tâm động phách.
Võ Giang không những truyền tin này cho toàn quân mà còn báo tin cho chính phủ đang ở Thiên Sơn.
Trong ngày tin tức Trung Đo đại thắng được thông báo đến tất cả các đơn vị đang chiến đấu và toàn thể nhân dân. Tên của Hắc vân lần đầu vang vọng cả nước.
Chính phủ lập tức truyền lệnh thăng Hắc Vân lên quân hàm thượng tá, thưởng huân chương chiến công hạng nhất.
Lúc này Hắc Vân cũng đã dẫn quân đến 1 ngôi làng cách bộ chỉ huy Ngô quân 5 km về phía đông và cách nhà kho trừng 5 km về phía đông nam.
Hắc vân cùng các chỉ huy tiến vào trong 1 ngôi nhà lớn.
Hắn quay về phía cá chỉ huy phân phó:”hãy cho toàn quân tiến vào các nhà nghỉ ngơi đến đêm sẽ tiếp tục di chuyển. Dặn các anh em ở im trong nhà tránh để không quân địch phát hiện. Bọn chúng lúc này là đang ráo riết tìm kiếm chúng ta.cắt cử người cảnh giới trong phạm vi 1km
Các chỉ huy đều gật đầy quay sang cáp phó của mình đi thi hành mệnh lệnh.
Sau đó Trần Toàn lên tiếng:”Tiếp theo chúng ta cần làm gì?”
Hắc Vân:”Chúng ta nghỉ ngơi đến đêm sau đó đánh kho đạn pháo và sân bay lần nữa.”
Trần Toàn gật đầu tán thành.
Hắc Vân quay sang Nguyễn Thanh hỏi:”Quân ta lúc này còn lại bao nhiêu quân.
Nguyễn Thanh:”Báo cáo còn khoảng 1400 người. Vương sư trưởng như cầm khoảng 300 người chạy lên phía bắc. Đúng Vương sư trưởng còn gửi 1 bức điện.”
Hắc Vân:”Hắn nói gì?”
Nguyễn Thanh:”Vương sư trưởng nói hắn rất vinh dự được chiến đấu cùng chúng ta, chúc chúng ta dành thắng lợi.”
Tất cả đều trầm mặc vì đều hiểu đây không phải lời chúc mừng, đây là lời chào từ biệt. 300 người ở giữa vòng vây mấy chục vạn quân thì chỉ có thể tử chiến tới cùng.
Qua 1 lúc Hắc Vân mới lên tiếng:”Vương sư trưởng đã chúc chúng ta giành thắng lợi vậy thì chúng ta không thể phụ lòng hắn.”
Mọi người gật đầu nhẹ.
Hắc Vân đứng dậy mặt hướng về phía bắc, tay phải giơ lễ chào theo quân lễ. Những người khác cũng đứng dậy làm theo. Đây là lời tiễn biệt duy nhất mà lúc này họ có thể làm. Đây không chỉ là tiễn biệt vương Vinh mà là tiễn biệt toàn thể sư đoàn 9. Từ ngày hôm nay sư đoàn 9 xóa tên.
Lúc này 1 chiến sĩ du kích quân chạy vào.khi nhìn thấy các chỉ huy hắn liền đứng sũng lại không lên tiếng.
Hắc vân nhìn thấy hắn liền hạ tay xuống, sau đó hỏi:”Có chuyện gì sao?”
Chiến sĩ:”Báo cáo đội phó Vương Tuấn dẫn hơn 400 người tiến tới chỗ chúng ta, trong đó có cả 1 số ngươi bị thương trước đó đi theo đội phó. Hiện tại hắn tới nên ta vào đây để báo cáo.”
Hắc Vân quay sang Yến Hà:”Ngươi ra ngoài, để hắn cùng 2 người nữa vào đây. Còn lại tất cả ẩn nấp trong rừng. Không được lộ diện trước phi công địch.”
Yến Hà:”Rõ.”Sau đó đi ra ngoài.
Hắc vân cùng những người khác ngồi xuống nói về kế hoạch sắp tới.
1 lát sau thì Yến Hà, Vương Tuấn cùng 2 người nữa đi vào.
Hắc Vân ra hiệu cho 4 người ngồi xuống.
Hắc Vân hướng về phía Vương Tuấn lên tiếng:”Ngươi không tệ a. dẫn đến mấy trăm người.”
Vương Tuấn:”Lữ trưởng quá khen. So với những gì ngài vừa làm được, ta chỉ là giúp chút sức mọn mà thôi.”
Hắc Vân:”Sỗ người này là từ đâu ra.”
Vương Tuấn:”Báo cáo có 1 số là chiến sĩ của ngài bị thương lúc trước, có 1 số là từ các đơn vị du kích gần đây. Lại có 1 số là dân làng quanh đây. Có cả dân làng này. Trong mấy ngày nay tôi đã tiến hành việc liên hệ thêm với các đội du kích khác và dân chúng làng khác. Họ rất sẵn sàng tham chiến, vừa rồi có người phát hiện ngài dẫn quân tới đây, tôi mới biết có thể là quân ta. Không ngờ là lữ trưởng.”
Hắc Vân:”Còn có các đội du kích và dân chúng làng khác?”
Vương Tuấn:”Đúng vậy.”
Hắc Vân:”Quân số khoảng bao nhiêu?”
Vương Tuấn:”Uớc chừng hơn 1 vạn.”
Hắc Vân:”1 vạn người. Không tệ. Như lúc này ta yêu cầu họ nghe lệnh ta chỉ huy. Họ sẽ nghe sao?”
Vương Tuấn:”Trước đây có hơi khó khăn 1 chút nhưng qua hôm nay họ chắc chắn nghe lệnh ngài.”
Hắc Vân:”Tốt. Chỉ cần họ nghe lệnh ta vậy là được. Bây giờ ta cần ngươi tập trung bọn họ lại đây trước 12 giờ đêm. Những người đến kịp thì cùng ta tham chiến, những ngươi không đến kịp thì ẩn nấp quanh khu vực này tránh để kẻ địch phát hiện.”
Vương Tuấn:”Rõ. Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”
Hắc Vân quay sang Yến Hà:”Ngươi phối hợp với hắn làm việc này.”
Yến Hà:”Rõ.”
Sau đó hắn quay sang chỗ Trần Toàn:”Trần sư trưởng như có quân tới, chúng ta chia ra mỗi bên 1 nữa. Ngài thấy thế nào?”
Trần Toàn:”Ta không có vấn đề.”
Hắc Vân quay sang Nguyễn Thanh. Ngươi phối hợp với Trần Sư trưởng. Đối với người chưa từng đụng đến súng. Đưa súng trường huấn luyện cơ bản về ngắm bắn, ném lựu đạn, kỹ thuật di chuyển.
Nguyễn Thanh:”Rõ.”
Sau đó, cuộc họp kéo dài thêm 1 lúc thì tất cả phân tán đi thi hành nhiệm vụ.
Hắc Vân thì ngồi trên ghế nhắm mắt nghỉ ngơi 1 lát. Đêm nay có rất nhiều chuyện phải làm. Hắn cần tĩnh dưỡng 1 chút.