Tại sân bay.
Lữ đoàn độc lập và sư đoàn 9 đã tiến sát đến gần sân bay. Chỉ cách vòng ngoài sân bay chừng hơn 100m.
Từ nơi ẩn nấp Hắc vân bắt đầu nhìn thấy địch quân từ trong các doanh trại tràn ra khắp 4 phía doanh trại, chúng bắt đầu rọi đèn pha xung quanh doanh trại, đồng thời các ụ súng máy cũng bắt đầu được lắp đạn chuẩn bị xả đạn bất cứ lúc nào.
Hà Tú:”Lữ trưỡng, bọn hắn.”
Hắc Vân:”Bọn chúng đã phát hiện ra mục tiêu của chúng ta rồi. Tất cả chuẩn bị chiến đấu.”
Hà Tú vừa nghe xong liền ra hiệu cho toàn đơn vị chuẩn bị xung kích.
Hắc vân bắt đầu ra lệnh qua bộ đàm:”Pháo cối, khai hỏa.”
Nhận được mệnh lệnh, toàn bộ pháo cối cảu lữ đoàn độc lập đồng loạt khai hỏa, tiếng rít gào của pháo cối vang lên trên bầu trời sân bay. Khi chúng rơi xuống, từng đóa hỏa hoa rơi vào trận hình đã bày sẵn của lữ đoàn dù ở 2 mặt tây và nam, gây ra không ít thương vong, nhưng số không bị đạn pháo tạc chét lập tức khai hỏa về phía trước.
Hắc vân hét lên:”Toàn quân, xung phong.” sau đó lao ra khỏi nơi ẩn nấp, cầm chắc trong tay khẩu súng ngắn nhắm thẳng phía trước mà bóp cò.
Toàn bộ lữ đoàn cũng đồng thời tiến công, tiếng hò hét vang vọng 1 góc trời.
“Xung phong.”
“Giết.”
“Đập chết bọn chó nay.”
...
Quân của lữ đoàn độc lập tấn công mãnh liệt, nhưng đứng trước họng súng máy không ít người ngã xuống. Từng chiến sĩ thân thể rách nát bị đạn xuyên thành cái sàng. Giao chiến chỉ mới vài phút mà cả lữ đoàn đã mất 1 phần 3 quân số.
Từ trên điểm cao phía sau Nguyễn Thanh nhìn thấy tình hình lập tức ra lệnh.
“Tất cả pháo cối, nhắm ngay vị trí các ụ súng máy.”
Biết rõ tình hình nguy cấp của lữ đoàn, các chiến sĩ pháo cối lập tức nhắm chuẩn, sau đó khai hỏa.
Sau 1 loạt đạn pháo cối bắn ra. Lại có thêm vài ụ súng máy bị tiêu diệt. Thế phòng thủ của Ngô quân bắt đầu bị phá vỡ. Lữ đoàn độc lập lao vào chiến tuyến Ngô quân, tiến hành đánh sáp lá cà.
Hắc Vân hắn cầm khẩu súng ngắn trong tay nhắm ngay 1 tên sĩ quan Ngô quân, bóp cò. 2 tiếng súng vang lên viên sĩ quan ngã xuống. 1 tên lính Ngô lập tứ đâm lưỡi lê về phía lưng hắn.
Khi lưỡi lê chỉ còn cách lưng hắn chừng nữa gang tay, thì bất chợt 1 báng súng đập thẳng vào mặt tên lính Ngô khiến hắn choáng váng ngã ra đất, sau đó là 1 tiếng súng vang lên. Tên lính Ngô bị bắn chết.
“Lữ trưởng, ngài không sao chứ?”
Hắc Vân nghe tiếng quay lại thì thấy tình cảnh sau lưng, 1 tên lính Ngô bị 1 chiến sĩ Việt quốc bắn chết. Hắn hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Hắn gật đầu nhẹ sau đó lên tiếng.
“Nhanh chóng tiến về về phía trước.”
“Rõ.”
Chiên sĩ đáp lời, bất chợt 1 viên đạn không biết từ đâu bay tới xuyên thủng đầu của chiến sĩ, người chiến sĩ ngã vật xuống đất không kịp kêu lên 1 tiếng.
Nhìn thấy hình ảnh của chiến sĩ ngã xuống trước mắt mình, Hắc vân hàm răng nghiến chặt, tay nắm chắc khẩu súng trong tay như muốn bóp nát nó. Hắn hét to.
“Tiêu diệt toàn bộ địch nhân, chúng ta không cần tù binh.”
Nghe thấy những lời này các chiến sĩ, ra tay càng hung ác hơn. Đất dưới chân nhuốm đỏ càng ngày càng đậm.
Trung đoàn 3 bắt đầu xâm nhập vào phía bên trong sân bay. Trung đoàn 2 thì đang cố dứt điểm địch nhân ở mặt tây, trung đoàn 1 vẫn còn đang giao chiến ở mặt nam. Pháo cối yểm trợ liên tục.
Trung đoàn 3 lúc này chỉ còn lại hơn 200 người nhưng khi thế chiến đấu vẫn rất mạnh. Cả trung đoàn tiến nhanh về phía các doanh trại Ngô quân.
Bất chợt 1 nhóm quân Ngô cỡ chừng 1 trung đội nhô đầu ra từ các vật cản cách chỗ trung đoàn 3 chừng 200 m, mỗi tên lính Ngô đều cầm 1 khẩu tiểu liên, bọn chúng nhắm ngay vào trung đội 3 đang lao tới.
“Không xong, nằm xuống.”
Tiếng hét của Hà Tú vang lên nhưng đã không còn kịp mười mấy chiến sĩ Việt quốc đi đầu bị đạn bắn trúng ngã xuống. Những người còn lại, những người còn lại lập tức nằm xuống nhanh chóng ẩn nấp sau những vật đặt lung tung khắp sân bay. Từ những nơi ẩn nấp, trung đoàn 3 phản công, nhưng không ăn thua, địch quân ẩn nấp sau các vật cản rất kín kẽ, chỉ nhô đầu ra 1 chút để nhắm bắn rồi lại thụt đầu trở về.
Thế công của trung đoàn 3 bị chặn lại.
1 chiến sĩ của trung đội 3 có tiếng là tay thiện xạ, từ nơi ẩn nấp nhắm bắn về phía nơi toán quân Ngô ẩn nấp. Hắn 2 mắt nhìn về phía địch quân ẩn nấp, cố tìm ra quy luật lộ diện cảu kẻ địch. Hắn nhô đầu ra khỏi vậy cản bất chấp lúc này đạn vẫn đang bay về phía hắn không ngừng. Để rồi trong 1 khoảnh khắc khi 1 tên lính Ngô từ từ nhô đầu ra, hắn lập tức nhắm 1 bên mắt, mắt còn lại nhắm thẳng về phía tên địch. Hắn bóp cò.
Đạn bay ra khỏi nòng súng, vượt ra khoảng cách 200m xuyên thủng đầu của tên lính Ngô. Hắn ngã vật xuống đất.
Ngay lúc đó lại có 1 tên lính Ngô khác nhô đầu lên, ngay cạnh chỗ tên lính vừa bắn hạ. Hắn còn chưa kịp phản ứng đồng đội bị bắn hạ.
Chiến sĩ Việt quốc lập tức nổ thêm 1 phát súng, tên lính này cũng bị bắn hạ.
Tuy hạ được 2 tên lính Ngô nhưng hỏa lực phía trước vẫn rất mãnh liệt. Ghìm chặt cả trung đoàn 3 trước doanh trại Ngô quân trong sân bay.
Hắc Vân liền cảm thấy không ổn, liền thông qua bộ đàm ra lệnh.
“Nguyễn Thanh, giã nát bọn chúng cho ta.”
“Rõ.”
Nguyễn Thanh đáp lại, sau đó ra lệnh cho đội pháo cối lúc này đã áp sát đến vòng ngoài sân bay. Lệnh bắn vào vị trí địch quân cố thủ phía trước.
Không quá 5 giây ổ đề kháng của Ngô quân bị 5 trái pháo cối phá nát.
Toàn bộ trung đoàn 3 xông lên, chiếm lĩnh trận địa.
Vài tên lính Ngô còn sống cố giương súng về phía trung đoàn 3 đang lao lên.
Lúc này vài chiến sĩ Ngô quân rút ra lựu đạn bên hồng, rút chốt ném mạnh, lưu đạn tạo thành những vòng cung rơi thẳng vào vị trí trước đó còn là 1 ổ đề kháng mãnh liệt. Mấy tiếng nổ vang lên mấy tên lính Ngô bị tiêu diệt.
Trung đoàn 3 vượt qua ổ đề kháng của quân Ngô, vài chiến sĩ nhặt lên mấy khẩu tiểu liên còn nguyên vẹn, sau đó tiếp tục tiến lên.
Chạt được thêm 200 mét liền thấy mấy trăm quân Ngô cầm súng ẩn nấp sau doanh trại phía trước nã súng, trung đoàn 3 lại nằm xuống nấp nhưng lần này không còn vật cản để ẩn nấp nữa, lại có vài chục chiến sĩ Việt quốc bị trúng đạn.
Hà Tú lệnh cho toàn trung đoàn nã súng, còn bản thân mình thì bò sát đến chỗ Hắc vân.
Hà Tú:”Lữ trưởng, địch quân tuy nã sung khá dày đặc nhưng hiệu quả không lớn, có lẽ là quân hậu cần.”
Hắc Vân:”Dù là quân hậu cần nhưng bọn chết tiệt đó có chỗ ẩn nấp còn chúng ta thì không.”
Hà Tú:”Lữ trưởng, ra lệnh cho pháo cối xử lý bọn chúng đi.”
Hắc Vân:”Pháp cối đã hết đạn rồi.”
Hà Tú:”Không lẽ chúng ta phải dừng lại ở đây.”
Hắc Vân:”Sư đoàn 9 còn chưa tấn công. Chúng ta vãn còn cơ hội. Cố trụ vững.”
Hà Tú cắn răng, gật đầu. Khi hắn vừa định bò đi thì bất chợt từ phía sau hàng loạt đạn súng máy vang lên.
Tạch. Tạch. Tạch ...
Hà Tú cảm thấy không tốt. Nhưng rồi hắn lại nhìn thấy, địch nhân ở phía trước bị quét ngã. Hắn quay lại nhìn về phía sau, sau đó mỉm cười.
Hà Tú:”Lữ trưởng, là trung đoàn 2.”
Hắc vân quay ra sau nhìn thì thấy các chiến sĩ trung đoàn 2 đang dùng súng máy còn sót lại của địch quân vòng ngoài bắn về phía địch quân ở phía trước. Lúc nãy vì tấn công nhanh nên Hắc vân không cho trung đoàn 3 cầm theo.
Ngô quân cố thủ bị hỏa lực súng máy mãnh liệt công kích nhanh chóng lui về phái sau, bỏ lại hơn 200 xác chết.
Hắc vân không để thời cơ vụt mất liền ngay lập tức ra lệnh:”Tấn công.”
Cả trung đoàn 2 và 3 khi nhận được lệnh lập tức tiến công về phía trước.
Nhưng lúc này từ phía bắc của sân bay, hàng loạt đạn tiểu liên vang lên. Những chiến sĩ nằm ở ngoài cùng phía bắc trúng đạn ngã xuống. Địch quân từ mặt bắc đã kéo tới. Quân số chừng 500 người.
Hắc Vân ra lệnh:”Trung đoàn 2 đối phó với địch quân từ phía bắc tới. Trung đoàn 3 tiếp tục tiến công.”
2 trung đoàn lập tức nhận mệnh, nhanh chóng tác ra thi hành nhiệm vụ của mình.
Trung đoàn 2 tuy quân số ít hơn số quân Ngô này nhưng có súng máy vẫn đủ sức cầm cự. Yểm hộ trung đoàn 3 tiếp tục tiến tới chỗ đám phi công Ngô quân.
2 bên đấu súng ác liệt, từng người của 2 bên trúng đạn ngã xuống, nhưng không bên nào có ý định rút lui.
Bất chợt phía sau lưng quân Ngô, đoạn vòng ngoài phía bắc vang lên những tiếng nổ lớn liên tiếp. Sau đó là tiếng đủ loại súng vang lên.
Sư đoàn 9 đã tấn công.
...
Tại Bộ tổng chỉ huy Ngô quân tại Trung Đô.
1 viên sĩ quan Ngô quân chạy tới chỗ Hong Lư nói:”Báo cáo, có điện từ sân bay báo rằng bị Việt quân tấn công.”
Hong Lư:”Tình hình thế nào rồi.”
Viên sĩ quan:”Báo cáo, chỉ huy sân bay cho biết địch nhân đã xuyên thủng vòng ngoài đã tiến vào bên trong sân bay. Đang tấn công vào khu vực doanh trại của phi công. Chỉ huy sân bay yêu cầu chi viện khẩn cấp. Sân bay có thể thất thủ.”
Hong Lu:”Ngay lập tức đánh điện cho sân bay, lệnh tử thủ. Viện quân đang tới. Đồng thời phải bảo vệ an toàn cho các phi công, bảo vệ các máy bay. Còn nữa, lệnh cho các sư đoàn đang tiến tới sân bay tăng nhanh tốc độ hành quân, như để sân bay có vấn đề gì tất cả bọn chúng chuẩn bị tinh thần dựa cột.”
Viên sĩ quát đáp lời, sau đó chạy đi truyền lệnh.
Zhang Hi:”Không ngờ tình hình lại gay go như vậy.”
Hong Lu:”Ta như bắt được tên chỉ huy đám quân này, ta sẽ lột da hắn, treo trên cột cờ. Để xem sau này kẻ nào dám vuốt râu hùm. Còn ngươi nhanh chóng lập kế hoạch công đánh Trung Đô, trong vòng 3 ngày ta muốn chiếm lấy nó, tát thẳng vào mặt bọn chỉ huy Việt quốc này.”
Zhang Hi:”Rõ.”