Khi tin Trung Đô đại thắng bay về phía hướng cả nước làm cho lòng người cả nước cực kỳ vui mừng vì sau mấy tháng chiến tranh đây là lần đầu tiên Việt quân dành được 1 chiến thắng lớn và tiêu diệt được nhiều địch quân như vậy. Theo ước tính trong trận này việt quân thương vong lên đến 35 vạn. Ngô quân thương vong 27 vạn, 8 vạn quân bị bắt làm tù binh.
Thừa thế tấn công Võ Giang chỉ huy đại quân công kích tiến công địch quân đang ở thế yếu nhưng Ngô quân cũng không phải đã hết sức kháng cự. 2 bên hội quân đại chiến tại thành phố Võ Bình nằm ở trung tâm Giang Châu. Đại chiến diễn ra 3 ngày 3 đêm. Kết quả cuối cùng là cả 2 bên đều chịu thiệt hại nặng nề. Việt quân thương vong 7 vạn, Ngô quân thương vong hơn 5 vạn. Cả 2 bên lập nên phòng tuyến trải dài dọc từ tuyến bắc nam từ ranh giới với Tấn Châu và sông Giang Hà. Phòng tuyến kéo dài hơn 250 km. Bên phía Việt quân có 35 vạn, bên phía Ngô quân có 42 vạn.
Tình hình trên cả nước cũng dành được 1 số thắng lợi nhất định sau cuộc tổng phản công toàn tuyến kéo dài hơn 1 tháng. Tại phía bắc sông Bắc Hà. Việt quân tái chiếm được 1 số địa bàn tại 2 tỉnh Bắc Châu và Kim Châu. Tại khu vực giữa 2 sông Bắc Hà và Trường Hà, Việt quân và Ngô quân mỗi bên chiếm 1 nữa của 2 tỉnh Tấn Châu và Giang Châu. Phía nam sông Trường Hà, Việt quân đẩy lùi Ngô quân khỏi Ký Châu, áp sát Nam Đô. Toàn chiến trường được đặt ở thế phòng thủ với 1 phòng tuyến dài được 2 bên xây dựng lên.
Sau trận hội chiến tại Võ Bình Võ Giang được đề thăng lên quân hàm nguyên soái, chức cụ tổng tư lệnh phương diện quân Giang Châu nắm quyền không chế toàn bộ binh lực tại Trung Đô và Giang Châu. Với nhiệm vụ mới là đối đầu với cụm tập đoàn quân 6 do thống chế Han Li của Ngô quốc chỉ huy.
Đồng thời Võ Giang cũng được giao 1 nhiệm vụ khác đó là đánh chiếm lại vùng Giang Đông của Giang Châu, đảy lui địch quân khỏi Giang Châu.
Vùng Giang Đông của được chia làm 2 vùng bắc nam bởi sông Thiên Hà, 1 nhánh sông nhò của sông Bức Hà chảy qua Tấn Châu xuống đến Giang Châu thì bẻ ngoặt ở thành phố Võ Bình chảy sang phía đông đến Đàm Hồ, 1 hồ chứa nước được xây dựng để tích trữ nước phòng hạn và tưới tiêu. Phía nam gồm 4 quận trong đó 2 quận Khai Thiên và Yên Bình nằm dọc sông Thiên Hà, 2 huyện An Sơn và Sa Tinh nằm dọc sông Trường Hà. Phía bắc bao gồm 3 huyện trong đó huyện Hà Thủy nằm giáp với sông Thiên Hà ở 2 mặt tây và nam, mặt bắc giáp Tấn Châu,giáp với huyện Yên Bình ở phía đông bắc và giáp với thành phố Tương Dương thủ phủ của Giang Châu ở phía đông nam. Thành phố Tương Dương nằm phía bắc sông Thiên Hà. Còn huyện Yên Bình thì nằm phía bắc thành phố Tương Dương.
Nối 2 bờ bắc nam là 3 cây cầu và 1 bến đò. Từ tây sang đông là cầu Kiều, Cầu An Thủy ở huyện Hà Thủy. Bến đò Tương Dương và cầu Chấn Thủy ở thành Tương Dương. Khu vực Giáng Đông dịa hình đa phần là đồng bằng với nhiều cánh đồng lúa lớn, chỉ ó vài ngọn núi nhỏ và thấp nằm rải rác. Cho nên Giang Đông là 1 trong những vựa lúa của Việt quốc. Trong cuộc chiến tiêu hao này nó lại càng có ý nghĩa quan trọng vì nó đã trở thành nguồn cung lương thực chính cho Ngô quân ở Giang Châ.
Còn về phần Hắc Vân. Sau 1 tháng tĩnh dưỡng đã hoàn toàn hồi phục có thể trở lại trên chiến trường. Hắn được phong quân hàm chuẩn tướng và thành sư trưởng sư đoàn độc lập trực thuộc phương diện quân Giang Châu. Đồng thời được tặng thưởng huân chương anh hùng lực lương vũ trang hạng nhất. Trở thành chuẩn tướng và sư trưởng trẻ nhất toàn quân, mới chỉ 21 tuổi. Tất nhiên là không ai có ý kiến gì vì công lao của hắn quá lớn.
Sư đoàn độc lập được phát triển từ biên chế của lữ đoàn độc lập bao gồm 3 lữ đoàn bộ binh 1,2,3, mỗi lữ đoàn 4000 người. 1 trung đoàn bộ binh 4 1500 người và trung đoàn pháo binh 1500 người. Ngoài ra còn có các đơn vị cảnh vệ cảu Hắc Vân và lính thông tin, quân y v.v... Tổng quân số 15.600 người.
Trong đó Ban chỉ huy sư đoàn bao gồm đại tá Nguyễn Thanh sư đoàn phó. Thượng tá Hà Tú tham mưu trưởng sư đoàn. Thượng tá Trần Tâm lữ trưởng lữ đoàn 1, trung tá Lê Minh lữ đoàn trưởng lữ đoàn 2, trung tá Trần Minh lữ trưởng lữ đoàn 3. Thiếu tá Yến Hà trung đoàn trưởng trung đoàn 4. Trung tá Trần Hoàng trung đoàn trưởng trung đoàn pháo binh.
Vào tháng 11 năm 792.
Hắc Vân cùng Nguyễn Thanh đi tới 1 ngọn núi mà từ đó có thế nhìn thấy thành Phố Võ Bình cách đó 8 km lúc này vẫn còn trong tay Ngô quân. Khi hắn đi tới nơi đã thấy Võ Giang đang dùng ống nhòm nhìn về phía thành Võ Bình. Khi 2 người tiến tới gần thì Võ Giang nghe tiếng động mà quay đầu lại. 2 người lập tức đứng nghiêm giơ tay chào. Võ Giang ra hiệu cho 2 người bỏ tay xuống và tiến lại gần.
Võ Giang nhìn ngắm cả 2 người sau đó lên tiếng:”đã hoàn toàn bình phục rồi chứ?”
Hắc Vân:”Báo cáo nguyên soái. Tôi đến đây để nhận nhiệm vụ sắp tới.”
Võ Giang:”Xem ra ngươi cũng nhân ra được tình hình rồi a?”
Hắc Vân:”Tất nhiên. Cũng không thể nói ngài đơn độc ở đây triệu kiến tôi ở đây chỉ để hàn huyên tâm sự a. xin ngài cứ ra lệnh tôi tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh.”
Võ Giang:”Tốt. Theo ta.” sau đó hắn ra hiệu cho 2 người đi theo hắn đến 1 gốc cây. Hắn lấy 1 tấm bản đồ từ phía sĩ quan cận vệ đứng bên cạnh. Sau đó trải xuống đất. Cả 3 ngồi xổm xuống nhìn lên tấm bản đồ.
Tấm bản đồ ghi rõ 3 chữ “huyện An Sơn”. Huyện An Sơn là 1 khu vực đồng bằng rộng lớn với 1 số thành phố nằm rải rác xung quanh bao theo thứ tự từ tây sang đông với khu vực phía nam gồm 2 thành phố An Khai và Giang Bắc nằm sát sông Giang Hà, ở giữa là 2 thành phố Vệ Thành và An Nội, phía bắc là 2 thành Vân Sơ và An Bắc. Phía nam thành An Khai có 1 bến đò Hà Kim nằm trên sông Trường Hà. Huyện Anh Sơn phía tây giáp phòng tuyến Việt quân, phía bắc giáp huyện Khai Thiên, phía đông giáp huyện Sa Tĩnh, phía đông bắc có 1 bộ phận giáp huyện Yên Bình.
Khi nhìn thấy tấm bản đồ này 2 người Hắc Vân đều hiểu. Mục tiêu lần này là huyện An Sơn
Võ Giang:”Như các ngươi thấy. Bây giờ ta là muốn ngươi dẫn quân công kích huyện An Sơn, thu hút sự chú ý của địch quân ở đây từ đó tạo điều kiện cho quân ta ở thành Võ Bình giành thắng lợi. Liệu ngươi có thực hiện được không?”
Hắc Vân:”Ngài có thể chuẩn bị tái chiếm Võ Bình là được.”
Võ Giang:”Ha Ha. Ta thích nhất ở ngươi chính là điểm này dám đánh, dám liều. Ngươi cần gì chỉ cần có thể ta sẽ cấp cho ngươi.”
Hắc Vân:”chỉ cần đầy đủ đạn dược thuốc men cùng áo ấm cho mùa đông là được. Có thể sư đoàn sẽ phải ở lạo trong lòng địch rất lâu. Ngoài ra tôi cần có quyền bổ sung binh lực không giới hạn vì cuộc chiến này sẽ có thương vong rất lớn.”
Võ Giang:”Tốt, ta cho phép. Nhưng có 1 vấn đề ta phải nói trước, kế hoạch này cần phải hoàn toàn giữ bí mật. Hôm nay ta hẹn ngươi ở đây chính là muốn càng ít người biết chuyện này càng tốt.”
Hắc Vân:”Đã rõ. Khi nào tôi có thể xuất quân.”
Võ Giang:”3 ngày nữa. Theo dự báo 3 ngày nữa sẽ có 1 trận mưa lớn có thể thuận lợi cho ngươi tiến quân. Tuy có 1 chút khó khăn nhưng với tình hình hiện tại đó lại là thời cơ phù hợp nhất lúc này.”
Hắc Vân:”Rõ.”
Sau khi chào tạm biệt Võ Giang. Hắc Vân quay trở lại trụ sở sư đoàn triệu tập Hà Tú tới để bàn kế hoạch tác chiến.
Đến đêm Hắc Vân triệu tập các chỉ huy các đơn vị tới họp.
Hà Tú thay Hắc Vân trình bày kế hoạch tác chiến:”Như tất cả đều có thể nhìn thấy địch quân đóng quân trên phòng tuyến dọc huyện An Sơn có 6 sư đoàn. Phía sau phòng tuyến này là 4 sư đoàn từ bắc xuống nam đóng tại các thành Vân Sơn, Vệ Thành, An Khai và bến đò Hà Kim làm phòng tuyến thứ 2.
Mục tiêu lần này của chúng ta là bến đò Hà Kim. Ai nắm giữ được nó có thể kết nối 2 bên bờ sông Trường Hà. Để thục hiện điều này chúng ta cần tiến hành đánh nghi binh tại 2 thành Vệ Thành và An Khai, sau đó chủ lực 1 hơi đoạt lấy bến đò Hà Kim.
Kế hoạch tác chiến là bộ chỉ huy phương diện quân sẽ tổ chức tấn công tại thành Võ bình để thu hút địch quân tạo cơ hội cho quân ta xâm nhập huyện An Sơn.
Sau khi xâm nhập nhúng ta sẽ bắt đầu tổ chức tấn công. Nhiệm vụ của các đơn vị như sau. Lữ đoàn 1 tấn công thành Vệ Thành, trung đoàn 2 tấn công thành An Khai. Toàn bộ binh lực còn lại tập trung đánh chiếm bến đò Hà Kim.
Có ai có ý kiến gì không.”
Không ai có ý kiến gì. Chấp nhận kế hoạch tác chiến.
Thất vậy Hà Tú nhường vị trí lại cho Hắc Vân.
Hắc Vân nhìn về phía các chỉ huy nói:”Nhiệm vụ lần này của chúng ta vẫn như lần trước, xâm phập địch hậu, phá hoại thế trận của địch quân tạo cơ hội cho quân ta đánh chiếm lại Giang Đông. Nhiệm vụ lần này sẽ nguy hiểm hơn vì kẻ địch đã có sự nghiên cứu về chúng ta. Nhưng cho dù toàn quân hy sinh, chúng ta cũng vẫn thực hiện nhiệm vụ này. Bởi vì đó chính là sứ mệnh của chúng ta. Vinh quang của chúng ta. Vinh dự của chúng ta. Chúng ta chỉ có tiến quân đến tận hết Giang Đông, tuyệt không trở về lại Giang Tây. Tất cả rõ chưa.”
“Rõ.” tất cả đồng loạt đáp lại.
Hắc Vân:”Tất cả lập tức trở về chuẩn bị. Đúng 3 ngày sau xuất chiến.”