THIÊN HẠ ĐẠI CHIẾN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

“Đuổi theo. Đuổi theo bọn chúng cho ta. Giết hết bọn chúng cho ta.”

 

Viên chỉ huy Ngô quân gào thét ra lệnh. Lúc này hắn lòng như lửa đốt. Nhiệm vụ không hoàn thành đã thể còn thương vong gần nữa quân số. Hắn như không tiêu diệt được bọn Việt quân này thì kiểu gì cũng phải bị đưa ra tòa án binh.

 

Hắn quay sang chỗ sĩ quan thông tin nói:”Thông báo cho bộ tổng chỉ huy, xin họ điều thêm quân đến phối hợp truy kích địch quân.”

 

Viên sĩ quan lập tức thi hành mệnh lệnh.

 

Viên chỉ huy Ngô quan tiếp tục nhìn cảnh tang hoang của nhà kho, cùng với hàng ngàn xác chết của cả 2 bên nằm trải khắp trong ngoài nhà kho. Hắn biết sự nghiệp quân sự của mình xong rồi.

 

Bộ tổng chỉ huy Ngô quân tại Trung Đô.

 

“Vô dụng. Ngu xuẩn. Thùng cơm. Cả 1 sư đoàn vậy mà lại bị chỉ có mấy ngàn quân địch tập kích, lại còn bị phá hủy mất 1 nhà kho. Bây giờ còn dám xin ta điều 1 quân hỗ trợ truy đuổi. Hắn đây là ngại mặt mũi của quân nhân đại Ngô quốc mất mặt còn chưa đủ sao.”

 

Trong căn phòng vang lên tiếng hét như sấm của Hong Lu, tổng tư lệnh mặt trận Trung Đô của Ngô quân. Chỉ vài phút trước hắn còn đang cùng đám thuộc hạ khoác lác chỉ mấy ngày nữa là có thể chiếm được Trung Đô của Việt quốc. Đến lúc đó hắn cũng có thể trở thành thống chế đế quốc. Vậy mà bây giờ lại nghe đến tin tức nhà kho bị tập kích. Tin này làm hắn tức điên.

 

Zhang Hi, tham mưu trưởng lên tiếng:”Tổng tư lệnh bớt giận, lúc nay việc cần kíp nhất lúc này là tiêu dệt đội quân này của địch nhân, như để 1 đội quân như vậy quậy phá sau lưng chúng ta thì thật không ổn.”

 

Hong Lu:”Lúc này có thể xác định được bọn chúng đang rút chạy về đâu không?”

 

Zhang Hi:”vừa bắt được điện đài của kẻ địch, chúng định rút về bờ đông sông Vạn Hà.”

 

Hong Lu:” Lạp tức lệnh cho sư đoàn 12 từ cánh trái mặt trận Trung Đô và sư đoàn 27 từ khu vực sân bay tạo thành vòng vây truy sát số quân này. Điều thêm 1 phi đội máy bay tuần sát toàn bộ dọc sông, không được cho phép chúng vượt sông. Còn tên khốn của quản kho kia bảo hắn rút quân về, không cho truy kích, bảo hắn làm tốt nhiệm vụ của mình. Còn 1 lần nữa vậy thì xử bắn lập tức.”

 

Zhang Hi:”Rõ.”

 

Tại bộ tổng chỉ huy Việt quân trên chiến trường Trung Đô.

 

Võ Giang:”đã có thông tin gì chưa. Tiếng nổ từ hướng đông nam vọng tới của phải kho đạn pháo của kẻ địch phát nổ hay không?”

 

Lâm Tín, tham mưu trưởng đáp lời:”Hiện chưa có thông tin đưa tới, nhưng tỷ lệ nhà kho bị phá hủy rất cao. Vụ nổ quá lớn không phải mấy trăm ngàn quả đạn pháo nổ thì không thể tạo ra vụ nổ như thế.”

 

Võ Giang gật đầu, cực kỳ hi vọng đó là sự thật.

 

Lúc này, 1 viên sĩ quan cầm lấy 1 bức điện báo chạy vào phòng bộ chỉ huy. Mọi người nhìn về phía hắn.

 

Viên sĩ quan đưa điện báo cho Võ Giang. Võ Giang nhận lấy đọ nhanh. Sau đó hắn đập mạnh xuống bàn. Mọi người nhìn thấy hắn như vậy đều nhìn về phía hắn.

 

Võ Giang:”Tốt. Kho đạn pháo của kẻ địch bị tập kích phá hủy được 1 nhà kho. Hiện lữ đoàn độc lập đang rút về phía bờ đông sông Vạn hà. Yêu cầu chúng ta yểm trợ.”

 

Mọi người cẩm thấy vui vẻ không thôi, đây được coi như là tin tốt nhất từ đầu trận chiến tới giờ, ít nhất có thể cỗ vũ sĩ khí. Đồng thời có thể giảm sức mạnh hỏa lực của địch quân tấn công Trung Đô.”

 

Võ Giang đưa bức điện cho phó tổng tư lệnh, sau đó bức điện được truyền cho tham mưu trưởng Lâm Tín. Lâm Tín đọc rất vui vẻ bất chợt hắn 2 nhíu lại, khuôn mặt trở nên nghiêm trọng.

 

Thấy vậy Võ Giang hỏi:”Có vấn đề gì sao?”

 

Lâm Tín:”Tổng tư lệnh. Bức điện này người gửi lại xưng là lữ trưởng Bạch Vân. Ta nhớ hắn tên là Hắc Vân a. đây là người khác gửi tin tới hay là có ý gì khác?”

 

Võ Giang nhận lại bức điện:”Đúng là Bạch Vân. Hắn đây là có ý gì?”

 

Lâm Tín:”Đổi trắng thay đen. Hắn đây có phải muốn nhắc chúng ta đề phòng cái gì.”

 

Võ Giang:”Đổi trắng thay đen, phải trái đảo ngược. Hắn đây là muốn nói bức điện này phải nghĩ ngược lại.”

 

Lâm Tín:”Nghĩ ngược lại. Không lẽ hắn muốn nói cho chúng ta hắn là giả qua sông sao. Nhưng hắn vẫn yêu cầu chúng ta yểm trợ hắn a.”

 

Võ Giang:”Không sai được hắn biết rằng địch quân cũng có thể bắt được bức điện báo này nên định lợi dụng nó để đánh lạc hướng địch quân, sau đó vòng ngược lại tập kích thêm 1 lần nữa.”

 

Nguyễn Trung, phó tổng tư lệnh lên tiếng:”Nếu như vậy chiến trường sẽ có biến chuyển lớn. Chúng ta nhất định phải phối hợp.”

 

Võ Giang gật đầu sau đó nhìn về phía 1 viên sư trưởng:”Ngươi lập tức dẫn quân đến bờ đông sông Giang Hà, vờ như đón người. Đồng thời tuyên dương việc dẫn quân chi viện đón lữ đoàn độc lập.”

 

Sư trưởng:”rõ.”

 

Hắn lại nhìn xang bên Nguyễn Trung:”Ngươi đánh điện cho bộ tổng tham mưu về trận tập kích.”

 

Nguyễn Trung:”Rõ.”

 

Sau đó hắn nhìn về phía những người còn lại:”Tất cả các ngươi tuyên bố tin thắng lợi của cuộc tập kích cho toàn quân đều biết. Chúng ta phải cỗ vũ sĩ khí đồng thời hỗ trợ ý đồ của lữ đoàn độc lập thành công.”

 

Tất cả đồng thanh hô:”Rõ.”

 

Sau đó thông tin lữ đoàn độc lập tạp kích thành công kho đạn pháo của Ngô quan được truyền ra. Làm cho sĩ khí của Việt quân cố thủ Trung Đô sĩ khí tăng mạnh. Đồng thời hành động điều 1 sư đoàn tiến tới bờ đông sông Vạn Hà cũng bị không quân Ngô quốc phát hiện.

 

Bộ tổng chỉ huy Ngô quân lập tức lệnh cho 2 sư đoàn tăng nhanh tốc độ tiến tới sông Vạn hà, đồng thời điều thêm su đoàn 18 từ cánh trái tiến tới truy đuổi. Chiến trường Trung Đo biến chuyển trở nên hung dũng chưa từng có.

 

Lúc này ở trung tâm vùng xoáy, lữ đoàn độc lập đã hội họp hoàn tất. Lúc này cả lữ đoàn đều rất chật vật, số quân chịu vết thương nặng nhẹ đủ kiểu. Số quân chịu vết thương quá nặng không thể di chuyển được đều đã ở lại chặn đường liều chết với địch.

Trung đoàn 1 còn lại 350 người. Trung đoàn 2 chừng 400 người. Trung đoàn 3 còn 500 người. Đội du kích của Yến Hà còn chừng 70 người. Tổng quân số hơn 1300 người.

 

Các chỉ huy lữ đoàn tập trung lại ngồi xung quanh Hắc vân bàn kế hoạch tiếp theo.

 

Nguyễn Thanh:”Lũ trưởng, thông tin ta đã truyền ra. Nhưng ta thắc mắc như chúng ta muốn lui về bờ tây vậy thì không cần truyền bức điện này a. Quân Ngô có thể bắt được, từ đó đánh chặn chúng ta.”

 

Hắc Vân:”Bởi vì ta không muốn tút lui, ta muốn tiếp tục tấn công.”

 

Tất cả đều kinh ngạc.

 

Hắc Vân:” Chúng ta chỉ mới phá hủy 1 kho đạn mà thôi, tuy gây thiệt hại nặng cho địch, nhưng số đạn pháo còn lại đủ để chúng đánh mấy ngày rồi. Có gì đảm bảo Trung Đô sẽ giữ vững được thêm mấy ngày chứ. Chúng ta như đã tham gia nhiệm vụ này vậy thì phải dốc hết sức mình kể cả tính mạng hoàn thành nhiệm vụ. Trung Đô không thể mất.”

 

Tất cả khuôn mặt nghiêm nghị.

 

Nguyễn Thanh:”Vậy chúng ta sẽ hành động như thế nào?”

 

Hắc Vân chỉ lên trên tấm bản đồ dưới đất nói:”Chúng ta tiện tại đang ở đây, nằm giữa nhà kho và sân Vạn Hà. Địch quân lúc này có lẽ đang dồn sức tiến tới phía sông Vạn Hà để tiêu diệt chúng ta. Đây là cơ hội của chúng ta. Địch quân tiến tới sông Vạn hà vậy thì khu vực Nhà Kho và sân bay của địch đều trở nên trống trải, như chúng ta tận dụng cơ hội tập kích sân bay vậy thì Trung Đô có thể giữ.”

 

 Hà Tú:”Tại sao chúng ta không tấn công nhà kho lần nữa, ở đó chúng ta đã quen địa hình. Mà địch quân cũng đã bị đánh đau.”

 

Hắc Vân:”Chúng ta sở dĩ thành công đó là bởi vì địch quân lơ là mất cảnh giác. Sau trận vừa rồi bọn chúng chắc chắn sẽ tăng cường cảnh giới, sức phản kháng của chúng đủ để dây dưa quân ta mấy tiếng, mà không quân của địch cũng có thể tiến tới. Quân địch tiến ra sông Vạn hà cũng sẽ quay lại. Lúc đó chúng ta chỉ có hy sinh vô ích mà thôi.

 

Còn khu vực sân bay tuy xa hơn 1 chút, nhưng chúng lại đang chú ý sông Vạn Hà, cũng không ngờ chúng ta vừa đánh xong 1 trận lại dám đánh thêm 1 trận nữa ở sân bay. Chúng ta có cơ hội nhiều hơn.

 

Mà nhất là tình hình của chúng ta lúc này, toàn bộ đạn pháo cối đều bị chúng ta dùng sạch, không có hỏa lực yểm trợ của pháo cối mà muốn đánh 1 doanh trại hoàn thiện của địch. Đây là tự tìm chết.”

 

Mọi người im lặng tán thành.

 

Trần Tâm:”Vậy chúng ta sẽ hành động thế nào?”

 

Hắc Vân:”chúng ta sẽ tiến lên về phía bắc, hướng về nhà kho sau đó vong sang phía đông. Địch quân sẽ không ngờ quân ta lại tiến tới phía bọn chúng lần nữa.”

 

Sau đó hắn quay sang Nguyễn Thanh hỏi:”quân ta hiện tại còn bao nhiêu quân còn có thể chiến đấu?”

 

Nguyễn Thanh:”Quân Ta còn 1300 người. Nhưng có chừng 200 người không có khả năng di chuyển cự ly xa như vậy. Số quân tham chiến hiện tại có chừng 1100 người.”

 

Hắc Vân:”Vậy thì chúng ta chỉ dẫn 1100 người đi thôi.”

 

Sau đó hắn quay sang phía Yến Hà, Vương Tuấn:”Vương Tuấn, ngươi dẫn 20 quân du kích ở lại dẫn 200 người bị thương đến nơi an toàn. Như có mệnh lệnh gì ta sẽ điện tới cho ngươi. Còn Yến Hà đi với ta dẫn đường bọn ta tiến đến sân bay.

 

Yến Hà, Vương Tuấn đáp lại:”Rõ.”

 

Hắc Vân:”Tát cả về đơn vị sắp xếp, nữa tiếng nữa hành động.”

 

Tất cả tuân mệnh quay trở về đơn vị của mình.

 

Hắc vân nhìn bản đồ thêm 1 lúc sau đó gấp bản đồ, bỏ vào trong túi áo.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết