Đêm
Tại bộ tổng chỉ huy Ngô quân.
Hong Lu:”Tình hình như thế nào rồi. Đã tiêu diệt được bọn chuột đó chưa?”
Zhang Hi:”Báo cáo, 3 sư đoàn cảu chúng ta đã phong tỏa dọc sông Vạn Hà, không quân cảu ta cũng đã đánh đuổi số quân tiếp viện ở bờ tây rút về lại Trung Đô nhưng vẫn không có dấu hiệu nào của đám quân đó. Ngay cả không quân tuần tra quanh đó cũng không hề phát hiện.”
Hong Lu cau mày, nói:”Nếu như bọn chúng không trở về lại bờ tây thì rốt cuộc bọn chúng đã đi đâu. Theo báo cáo bọn này quân số chỉ chừng 1 cái lữ, mà ước tính thương vong cũng chừng 1 nữa. Với số quân đó bọn chúng chẳng lẽ còn tính làm gì sao.”
Zhang Hi:”Không rõ lắm,m hiện tại bộ phạn tình báo đang cố thu lấy thông tín vô tuyến địch, nhưng kể từ khi sư đoàn tiếp viện ở bờ tây xuất hiện thì địch nhân bắt đầu hạn chế liên lạc vô tuyến.”
Hong Lu:”Sau khi điều quân đến bờ tây thì dừng vô tuyến. Không lẽ bọn chúng định âm mưu gì. Từ lúc chúng ta nhận được tin nhà kho bị đánh đến bây giờ là mấy tiếng rồi”
Zhang Hi:”Báo cáo đã 6 tiếng.”
Hong Lu đi đến bản đồ:”6 tiếng, với tình trạng của bọn chúng, nếu như cứ tính 1 tiếng hành quân 3 tiếng thì bọn chúng có thể di chuyển được 18 km. Nếu tính nhà kho thì trong phạm vi này có các đơn vị quân ta như nhà kho, các sư đoàn đóng quân dọc sông Vạn Hà, đối diện Trung Đô, sân bay. Không tốt.”
Zhang Hi:”Tổng tư lệnh, ngài là nhận ra cái gì sao?”
Hong Lu:”Bọn hắn định đánh sân bay.”
Zhang Hi:”Sao chứ, sân bay cũng không phải dễ đánh như vậy.”
Hong Lu:”Chính là sân bay, bọn chúng lừa đối chúng ta đi tới sông Vạn Hà chính là để tranh thủ thời gian di chuyển tới sân bay, sư đoàn bảo vệ sân bay đã bị điều đi để vay bắt bọn chúng. Hơn nữa bây giờ là ban đêm, máy bay có bay trên trời cũng không phát hiện được. Như bây giờ bọn chúng tấn công dù với chỉ 1000 quân thì bọn chúng cũng có thể phá được không ít máy bay của ta. Nhanh chóng lệnh sư đoàn 12 tiếp tục phong tỏa sông Vạn Hà, sư đoàn 27 ngay lập tức quay trở về sân bay. Lệnh cho sư đoàn 19 ở phía đông sân bay nhanh chóng tiến tới bảo vệ sân bay. Lệnh cho toàn bộ sân bay ở tình trạng cảnh giới cao nhất.”
Zhang Hi:”Rõ.” - Sau đó hắn lập tức chạy đi truyền lệnh.
Bên ngoài sân bay.
Hắc Vân đang cùng các chỉ huy bàn kế hoạch tác chiến.
Trong đó có Vương Vinh là sư trưởng sư đoàn 9, ban đầu tác chiến bảo vệ Giang Châu nhưng bị đánh bại tiêu diệt chỉ còn hơn 1000 người, suốt trong 1 tuần số quân sư đoàn 9 này liên tục di chuyển xung quanh sân bay đánh du kích. Đối với Yến Hà cũng có quen biết. Hôm nay trong lúc nghỉ ngơi, liền nghe thấy tiếng nổ lớn từ nhà kho, hắn cho rằng quân Việt bắt đầu tổ chức phản công, cho nên mới dẫn quân đến đây chờ đợi quân chủ lực đến thì phối hợp tác chiến.
Không ngờ lại gặp lữ đoàn độc lập xuất hiện, 2 bên suýt chút nữa bắn nhau, may mà Yến Hà xuất hiện kịp thời. Khi biết mục đích của hắc vân thì hắn đồng ý tham gia phối hợp đánh sân bay. Lúc này hắn đang kể cho hắc Vân nghe về bố trí lực lượng và sơ đồ sân bay.
Vương Vinh:”Sân bay được chia thành còng ngoài và vòng trong. Vòng ngoài là doanh trại quân bảo vệ sân bay bao gồm 1 sư đoàn bộ binh và 1 lữ đoàn lính dù. Vòng trong là sân bay và lực lượng phi công và lính hậu cần kỹ thuật. Phi công đóng quân ở khu vực đông nam sân bay, còn lính hậu cần, quân nhu thì đóng ở đông bắc. Mấy giờ trước sư đoàn bộ binh của bọn chúng đã bị điều đi, chỉ còn lại lữ đoàn dù đóng quân bảo vệ sân bay thôi. Máy bay của chúng cũng bay liên tục suốt nãy giờ, phương hướng là khu vực Trung Đô.”
Hắc Vân nghe xong liền hỏi:”Vương sư trưởng trong quân của anh có đạn pháo cối chứ?”
Vương Vinh:”Bọn ta còn được 200 quả.”
Hắc Vân:”Tốt vậy thì có thể phân cho quân ta 1 nữa được chứ?”
Vương Vinh:”Không có vấn đề.”
Hắc Vân:”Vậy thì tốt. Vậy thì tiếp say đây chúng ta mỗi người sẽ lo 1 nhiệm vụ. Ngài tập trung lo giải quyết đống máy bay đang đậu trên sân bay, còn lữ đoàn của ta giải quyết đám lính phi công và hậu cần. Không có vấn đè gì chứ,”
Vương Vinh:”Ta sẵn sàng phối hợp. Chỉ cần thắng trận tá làm gì cũng được.”
Hắc Vân:”Vậy thì tốt. Tiếp tới đây quân của ta sẽ phát động tấn công trước thu hút địch quân, còn ngài đợi chờ ở mặt bắc sân bay, khi địch quân tập trung vào khu vực của ta thì phát động tán công sân bay cố gắng phá hủy càng nhiều máy bay càng tốt.”
Vương Vinh:”Đã hiểu.”
Hắc Vân nhìn qua các chỉ huy lữ đoàn của mình:” Nguyễn Thanh. Ngươi phụ trách chỉ huy pháo cối, đánh theo mệnh lệnh của ta. Trung đoàn 1 tổ chức tấn công quân địch ở mặt nam, trung đoàn 2 tấn công địch nhân ở mặt tây. Trung đoàn 3 theo ta tấn công vào trong sân bay. Trung đoàn 1 phải giữ chặt và áp chế địch quân ở mặt nam, như tiêu diệt được địch thì cảnh giới bảo vệ mặt nam, còn trung đoàn 2 như tiêu diệt được địch ở mặt tây thì tiến vào sân bay chiến đấu. Toàn lữ lấy pháo cối làm hiệu.”
Đám người Nguyễn Thanh:”Rõ.”
Sau đó Hắc Vân nhìn sang chỗ Yến Hà:”Ngươi dẫn đội du kích tản ra xung quanh sân bay trong bán kính 3 km để cảnh giới, như phát hiện dấu vết địch nhân tiến tới lập tức báo lại ngay.”
Yến Hà:”Rõ.”
Hắc Vân:”Tất cả ngay lập tức trở về đơn vị, đúng 5 phút nữa xuất phát. Nữa tiếng nữa tấn công. Thời gian của chúng ta không nhiều.”
Tất cả gật đầu tiến về phía đơn vị mình. Sau đó từng đơn vị tiến vào vị trí tiến công.
Tại Bộ chỉ huy Trung Đô.
Võ Giang:”Đã có tình hình gì mới chưa?”
Lâm Tín:”vẫn chưa có tin tức gì của lữ đoàn độc lập. Nhưng quân ta có phát hiện máy bay địch đã dừng tuần tra xung quang sông Vạn Hà. 1 sư đoàn của địch đã rời sông Vạn Hà tiến về phía sân bay, 1 sư đoàn vẫn đóng ở bờ đông. Ngoài ra còn nhận được tin sư đoàn cơ giới 19 của địch đóng quân cách khu vực sân bay 8km đã di chuyển về khu vực sân bay. Rất có thể ở đó đã giao chiến, hoặc là địch quân phát hiện lữ đoàn độc lập.”
Võ Giang:”Không được, chúng ta phải có hành động yểm trợ kế hoạch của lữ đoàn độc lập.”
Lâm Tín:”Tổng tư lệnh. Quân ta hiện giờ không thể phát động bất cứ sự công kích nào về phía địch nhân. Ngày hôm nay chúng dừng tấn công giữa chừng là bởi vì kho đạn bị phát nổ 1 phần, cộng thêm là xe tải vận chuyển bị phá hủy không ít. Như tân công chỉ là hy sinh vô ích.”
Võ Giang:”Như chúng ta công kích thẳng vào chủ lực địch ở bờ đông thì khó khăn. Nhưng nếu dùng 1 đòn công kích nghi binh, thu hút sự chú ý của địch nhân thì vẫn được.”
Lâm Tín:”ý của ngài là?”
Võ Giang:”Chẳng phải bọn chúng còn để lại 1 sư đoàn dọc sông Vạn Hà sao. Chúng ta sẽ tấn công vào nó. Nếu như lúc này lữ đoàn độc lập còn chưa tổ chức tấn công sẽ khiến cho địch nhân có phán đoán sai, cho rằng chúng ta tấn công là để mở đường cho lữ đoàn độc lập trở về, yểm trợ cuộc tấn công. Còn như đã đánh vậy thì chúng ta có thể chia lửa với lữ đoàn độc lập. Hơn nữa nếu như lữ đoàn độc lập bị tiêu diệt, ít nhất chúng ta cũng có thể khiến sư đoàn này làm vật bồi táng cho các chiến sĩ lữ đoàn độc lập.”
Lâm Tín:”Kế hoạch này có thể thi hành được. Bây giờ pháo binh địch đang còn chờ tiếp tế, hỏa lực sẽ không mạnh như trước.”
Võ Giang:”Lệnh toàn quân ở tình trạng tác chiến cao nhất. Lệnh cho quân đoàn pháo binh nhắm tất cả pháo về phía bờ đông sông Vạn Hà. Lệnh sư đoàn 7, 12, 29 lập tức di chuyển đến bờ tây sông Vạn Hà chuẩn bị công kích sư đoàn địch ở bờ đông. Lệnh các đơn vị còn lại ngay khi pháo binh khai hỏa, lập tức đốt những đống lửa lớn sao cho kẻ địch từ xa cũng có thể nhìn thấy. Các sở vị tổ chức di chuyển liên tục bên trong Trung Đô làm sao cho kẻ địch tưởng lầm chúng ta tổ chức tổng phản công.”
Tất cả bộ chỉ huy đồng thanh quát lên::”Tuân mệnh.”
Đêm nay trên chiến trường Trung Đô là 1 đêm không ngủ, tất cả mọi người đều hướng đến 1 vị trí duy nhất trên bản đồ.
Sân bay Vân Hà.
1 trận đánh khuấy động cả Trung Đô, cả Việt quốc sắp sửa mở màn.