“Kho đạn pháo đã hủy. Thời khắc lịch sử đã đến. Trung Đô đại thắng”.”
Những từ này in hằn vào trong mắt của Võ Giang. Hắn cố nhìn thật kỹ xem có sai lầm nào không. Sau khi đã nhìn kỹ hắn liền cười to:”Ha ha ha.... Tốt. Tốt. Quả thật là tin tức tốt.”
Võ Giang quay sang lâm Tín hỏi:”Ngươi nói tin tức này là hắn dùng minh mã điện báo phát ra.”
Lâm Tín:”Đúng vậy. Lúc này có lẽ ngay cả địch quân cũng đã nhân được tin tức này rồi. Cộng thêm vụ nổ vừa rồi, vậy thì địch quân lúc này chắc cũng đã loạn. Mà kho đạn pháo bị hủy, bọn chúng hết đạn pháo để tác chiến rồi. Ngoài ra lực lượng của ta từ Tấn Châu và Kinh Châu đã phát động tổng công kích rồi. Rất nhanh có thể từ 2 hướng bắc nam bao vây địch quân. Bọn hắn không sớm thì muộn cũng phải lui.”
Võ Giang:”nếu vậy thì chúng ta cũng không thể chậm trễ.”
Hắn quay về phía các tướng lĩnh ngồi ở phía dưới ra lệnh:”lệnh toàn quân ở vào tình trạng chiến đấu cấp cao nhất.
Toàn bộ pháo binh ở vào tình trạng tác chiến cao. Đưa toàn bộ số đạn pháo ra sử dụng.
Lệnh cho lực lượng tăng vượt sang bờ đông. Chuẩn bị cho cuộc tấn công. Không quân cũng chuẩn bị cho cuộc tấn công. Lúc này chúng ta nắm ưu thế trên không.
Chúng ta sẽ chia quân làm 3 mũi tấn công. Mũi thứ nhất 3 vạn quân tiến sông vào các lực lượng địch đóng quân dọc sông Vạn Hà ở phía nam, sau đó chuyển hướng bao vây địch quân tử phía nam. Cánh quân thứ 2 3 vạn quân tấn công lực lượng địch ở phía bắc tiến hành bao vây từ phía nam. Còn mũi chủ lực bao gồm 7 vạn quân cùng toàn bộ xe tăng, máy bay trực tiếp đánh thẳng vào đại bản doanh của địch 1 đòn đánh tan bọn chúng.
Bây giờ tất cả trở về đơn vị của mình. Đúng 5 giờ sáng chúng ta phát động tổng tiến công.”
Tất cả các chỉ huy nhân lệnh trở về đơn vị.
Võ Giang quay sang Lâm Tín nói:”Ngươi lập tức truyền tin cuộc tổng tiến công về cho chính phủ. Sử dụng cấp bậc mã hóa cao nhất. Đề xuất 2 cánh quân Kinh Châu và Tấn Châu phát động tiến cộng mạnh để phối hợp với chúng ta”
Lâm Tín:”Rõ.”
Lúc này tại bộ chỉ huy Ngô quân.
Tiếng đập phá đồ đạc liên tiếp vang lên. Là Sun Ce đang đập phá vật dụng bên trong. Hắn đang phát tiết hỏa khí. Sau khi nhận được minh mã điện báo của Hắc Vân hắn chỉ muốn đập chết tên sư trưởng bảo vệ nhà kho. 1 tên vô dụng như vậy lại có thể lên chức sư trưởng.
Các chỉ huy khác nhìn thấy hắn như vậy cũng chỉ im lặng không dám nói gì.
Qua 1 lúc lâu Sun Ce mới dừng lại
Zhang Hi:”Phó tổng tư lệnh, lúc này chúng ta cần phải có kế hoạch ứng phó với tình hình hiện giờ. Tôi cho rằng sớm thôi địch quân sẽ tổ chức tấn công. Với tình hình quân ta lúc này, e rằng không giữ nổi.”
Sun Ce:”Ý nguwoi là rút lui. Bắt buộc phải làm vậy sao?”
Zhang Hi:”Tình hình hiện tại của chúng ta không cho phép chúng ta trụ lại. Hiện tại chúng ta chỉ còn hơn 200 khẩu pháo mà cơ số đạn trung binh chỉ có 20 phát. Trong khi ta tìm hiểu bên địch quân có hơn 300 khẩu, cơ số đạn trung bình hơn 100 phát. Nếu như chúng phát động công kích quân ta là không thể chống được. Mà chúng ta sẽ không nhận được chi viện. Đấy là chưa kể cái lữ đoàn độc lập kia còn đang ở sau lưng chúng ta. Nếu như bọn chúng phối hợp với địch quân ở Trung Đô. Vậy thì trúng ta trước sau đều thọ địch đến lúc đó thiệt hại lớn đến mức nào thật khó mà nói.”
Sun Ce:”Chỉ là 1 lữ đoàn độc lập vậy mà lại khiến cho chúng ta lâm vào thế khó như vậy. Nếu như có cơ hội ta chắc chắn phải diệt bọn hắn. Ngươi có kế hoạch gì không?”
Zhang Hi:”Báo cáo tôi cho rằng nên để lại 2 quân đoàn ở lại để đánh chặn kẻ địch, nghi binh không để kẻ địch truy đuổi. Ngay cả pháo binh cũng không thể đưa đi mà phải để lại để nghi binh binh đánh lừa địch. Với lại mang chúng theo chỉ làm chậm lại tốc độ rút quân. Số quân còn lại thì rút về phía khu vực Giang Đông.”
Sun Ce:”Còn số quân đang chống giữ trên 2 hướng Tấn Châu và Kinh Châu thì sao?”
Zhang Hi:”Tôi cho rằng nên truyền lệnh cho họ rút lui nhưng không thể sử dụng điền đài vì kẻ địch có thể giải mã và nhận ra chúng ta sắp rút lui. Chúng ta nên truyền lệnh trực tiếp bằng người truyền lệnh.”
Sun Ce suy ngẫm 1 lúc sau đó nói:”Được. Sau đó nhìn về phía 2 vị quân đoàn trưởng 2 quân đoàn 4 và 8 ra lệnh:”2 người các ngươi ở lại nghi binh.”
2 viên quân đoàn trưởng đáp khẽ:”Rõ.”
Sun Ce:”Còn tất cả trở về chuẩn bị. Bây giờ là 3 giờ sáng đúng 5 giờ sáng chúng ta toàn diện rút lui.”
Các chỉ huy lập tức tuân mệnh quay trở về đơn vị.
Zhang Hi:”Phó tư lệnh, chúng ta nên làm gì với Hong tổng tư lệnh đây.”
Sun Ce:”Cho ngài ấy lên xe vận chuyển đi trước đi. Đảm bảo an toàn.”
Zhang Hi:”Rõ.”
Không hề có 1 sự thỏa thuận nào nhưng cả 2 bên đều xác định giờ hành động là 5 giờ sáng.
Chiến tuyến của 2 bên bắt đầu tấp nập lên. 1 bên thì chuẩn bị cho cuộc tấn công. 1 bên thì chuẩn bị cho cuộc rút lui.
Bên phía Việt quân thì khí thế bừng bừng. Còn phía Ngô quân thì 1 không khí ảm đạm bao trùm. Kể từ khi chiến tranh xảy ra, đây là lần đầu tiên Ngô quân phải rút lui.
Đúng 5 giờ sáng.
Trên toàn phòng tuyến Việt quân phát động pháo kích đánh thẳng về phía chiến tuyến của Ngô quân. Toàn chiến tuyến của Ngô quân bốc lên những vụ nổ lớn, 1 số quả đạn pháo đã bắn trúng vào những hòm đạn pháo khiến trũng phát nổ. Gây thiệt haik hơn 50 khẩu pháo của Ngô quân.
Để đối ứng Ngô quân cũng phản pháo. Nhưng hỏa lực so với Việt quân lại yếu hơn hẳn. Hơn nữa chỉ bắn 1 lúc thì dừng bắn.
Võ Giang liền nhận ra địch quân đã hết đạn pháo lập tức lệnh cho pháo binh nâng cự ly bắn sâu hơn về phía sau chiến tuyến của Ngô quân. Đồng thời phát động 3 mũi công kích đồng loạt tiến công.
Toàn quân khi nhận được mệnh lệnh ào át tiến về phía chiến tuyến cảu Ngô quân.
2 quân đoàn 4 và 8 của Ngô quân sau khi chịu sự tấn công của pháo binh thì tiến ra tuyên đầu để đánh chặn thế tiên công của Việt quân. Tuy quân số 2 bên không thua kém nhiều nhưng rõ ràng là Ngô quân bị rơi vào thế yếu. Việt quân từ từ xâm nhập và tiến sâu vào trận địa của Ngô quân.
Từ vị trí chỉ huy Võ Giang ra lệnh cho toàn quân tiến nhanh và mạnh hơn nữa.
Lúc này 1 sĩ quan thông tin tiến vào. Vừa gặp Võ Giang liền báo:”Báo cáo. Cánh quân phía nam báo lại không có địch quân trên hướng đó, chỉ còn lều trại và 1 số bù nhìn giả làm quân canh phòng.”
Lâm Tín:”Bọn chúng bắt đầu rút rồi. Tổng tư lệnh chúng ta phải tổ chức tấn công mạnh hơn.”
Võ Giang gật đầu lập tức ra lệnh:” lệnh cho 2 mũi tấn công và trung tâm đẩy nhanh tốc độ tiến công. Địch quân đã tháo chạy không được để cho chúng thoát.
Lệnh cho cánh quân phía nam đi vòng lên bao vây địch từ phía nam.
Đánh điện cho lữ đoàn đọc lập đánh chặn địch đang tháo chay.”
Các mệnh lệnh nhanh chóng được phát đi.
Cả 3 cánh quân sau khi nhân được lệnh lập tức đẩy mạnh thế công.
Quân Ngô nhanh chóng bị bao vây.
Quân đoàn 4 lúc này đang phòng thủ ở phía bắc nhanh chóng bị cánh quân bắc của Ngô quân tấn công bên hông, thế tấn công mãnh liệt. Nhanh chóng tan vỡ trận tuyến. Quân trưởng quân đoàn 4 cũng tử trận. Binh lính của quân đoàn 4 hoảng sợ tháo chạy.
Quân đoàn 4 tan vỡ. Dẫn đến quân đoàn 8 bị đánh kẹp từ 3 hướng. Khi muốn thoát đi đã không còn kịp nữa. Quân đoàn 4 bị tiêu diệt hơn 1 nữa. Sau đó quân đoàn trưởng quân đoàn 8 dẫn đầu đầu hàng trước Việt quân. Quân đoàn 8 cùng hơn 1 vạn binh sĩ đầu hàng, đây là số quân Ngô lớn nhát bị bắt sống.
Ngay sau khi nhận được tin Ngô quân đầu hàng. Võ giang lập tức ra lệnh cho 2 vạn quân ở lại canh giữ tù binh còn số quân còn lại còn có khả năng chiến đấu lập tức truy kích địch quân đã tháo chạy. Toàn bộ việt quân bằng hết tốc độ đuổi theo.
....
Đoàng. Đoàng. Đoàng.....
Tạch. Tạch. Tạch ...
Ầm . Ầm. Ầm....
“Tất cả xông lên cho ta. Muốn sống thì chiếm lấy ngọn núi này.” Sun Ce hét lớn.
Theo mệnh lệnh toàn bộ Ngô quân đang rút chạt như dòng thác lũ tràn lên ngọn núi chỉ cao vài trăm m. mà ở trên chính là lữ đoàn độc lập. Ngay sau khi nhận được thông tin Ngô quân tháo chạy. Hắc vân lập tức dẫn quân tiến tới ngọn núi nằm ở phía tây nhà kho 2 km này để đánh chặn địch quân. Ngọn núi này nằm ở vị trí ngay chính giữa 2 còn đường tiến về phía đông của Ngô quân. Ngô quân muốn an toàn thoát đi thì phải chiếm được nó, nếu không 1 khi đi quả pháo cối từ trên cao đánh xuống cũng có thể gây thiệt hại lớn. Lúc này Ngô quân chỉ còn 10 vạn quân.
Ngô quân tràn lên như thác lũ ý đồ sử dụng ưu thế quân số nuốt chửng mấy ngàn Việt quân ở đây. Hơn nữa Sun Ce cũng biết những kẻ đang chặn đường mình chính là lũ đoàn độc lập, hắn lại tấn công càng điên cuồng hơn. Quyết giết hết lữ đoàn độc lập mà nhất là Hắc vân để trả thù.
Việt quân từ trên cao đánh xuống bắn hạ vô số Ngô quân, Ngô quân xác chết phủ kín cả ngọn núi. Nhưng Ngô quân vẫn tràn lên không ngừng.
Hắc vân từ trên núi, tay cầm khẩu tiểu liên điên cuồng bắn xuống. Đến khi khẩu tiểu liên hết đạn thì hắn sờ về phía đặt băng đạn thì thấy trống không, hắn đã hết đạn.
Hà Tú lúc này cũng chạy tới nói:”Báo cáo lữ trưởng quân ta đã gần hết đạn rồi. Chúng ta phải làm sao.”
Hắc Vân không trả lời. Vứt khẩu tiểu liên xuống đất. Nhặt lên khẩu súng trường gắn lưỡi lê từ xác của 1 chiến sĩ. Sau đó hét lên:”Toàn quân ném hết lựu đạn xuống cho kẻ địch ăn no đi.”
Vùa nói xong hắn liền rút chốt quả lựu đạn bên hông ném xuống. Các chiến sĩ khác khi nghe thấy mệnh lệnh này liền lục ọi bên người. Những người còn lựu đạn liền ném xuống.
Ầm . Ầm. Ầm....
Lại thêm 1 lớp quân Ngô nữa lại ngã xuống.
Hắc Vân hét to:”Toàn quân, theo ta đi chết!!” sau đó lao ra khỏi nơi ẩn nấp lao xuống hướng về phía kẻ địch đâm tới.
Hà Tú lúc này mới định thần lại hét to:”Toàn quân. Theo đoàn trưởng.” sau đó chạy xuống.
Toàn lữ đoàn tiếng hò hét vang trời lao xuống.
Hắc Vân lao xuống, đâm thẳng lưỡi lê vào ngực 1 tên lính Ngô. Lưỡi lê bén ngót xuyên thẳng lồng ngực tên lính. Sau đó hắn dùng chân đá tên lính Ngô ra, mượn lực rút lưỡi lê ra. Sau đó đập thẳng báng súng vào mặt 1 tên lính Ngô khác ở bên cạnh làm cho tên lính ngã ra sau. Hắn lập tức lao tới đâm thẳng lưỡi lê vào tên lính đã ngã xuống.
Đoàng.
1 tiếng súng vang lên. Viên đạn xẹt qua cổ Hắc Vân. Chỉ chuyển qua vài cm Hắc Vân chết chắc.
Lúc này Việt quân cũng đã lao xuống. 2 quân lao vào chém giết ác liệt. Mấy ngàn Việt quân đứng trước 10 vạn việt quân là hết sức nhỏ bé. Cuộc vật lộn diễn ra hơn 10 phút. Lữ đoàn độc lập chỉ còn hơn 800 người.
Bất chợt từ phía sau Ngô quân tiếng súng vang lên. Việt quân từ Trung Đô đã tiến tới. Đánh thẳng vào sau lưng Ngô quân đang bị chặn đánh.
Ở trên cao. Hắc Vân toàn thân dính bùn đất và vết máu khi nhìn thấy viện quân tiến tới liền dùng hết sức hét to:”Quân ta đã tới. Giết.”
Ngô quân khi nhận thấy Việt quân từ sau đánh tới liền không ham đánh nhanh chóng tháo chạy.
Hậu quân của Ngô quân bị công kích mãnh liệt cuối cùng có hơn 2 vạn quân đầu hàng. Hơn 2 vạn bị teieu diệt. Chỉ có 5 vạn quân chạy thoát về phía đông.
1 lúc sau Võ giang tiến tới chiên trường. Khi nhìn thấy Hắc vân lúc này toàn thân bùn đất và vết máu. Muốn đứng dậy chỉ có thể dùng súng trường chống lên. Hắn tiến tới vỗ lên vai Hắc Vân rồi nói:
“Làm tốt lắm.”
Hắc Vân mỉm cười sau đó ngã xuống, ngất đi.