THIÊN HẠ ĐẠI CHIẾN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Tại vị trí cố thủ của Vương Vinh.

 

Đoàng. Đoàng. Đoàng.....

 

Tạch. Tạch. Tạch ...

 

Ầm . Ầm. Ầm....

 

Khỏi lửa nghi ngút, tiếng chém giết rung trời. Ngô quân cuối cùng cũng phát hiện ra bị. Quân Ngô từ phía sau điên cuống tiến tới cố lấy lại những khẩu pháo.

 

Vương Vinh tay nắm khẩu tiểu liên điên cuồng bắn về phía quân địch. Lú xuất phát tiến tới đây, toàn đơn vị bỏ lại hết trang bị nặng chỉ mang trang bị nhẹ, không có súng máy hay súng cối bắn yểm trợ. Chỉ có vài khẩu súng máy chiếm được của địch nhân nhưng như để đối đầu với địch quân đông gấp 10 lần có trang bị súng máy, pháo cối thì là không đủ.

 

1 vụ nổ vang lên chỉ cách Vương Vinh chừng 10 m, mấy chiến sĩ liền bị vụ nổ hất bay.

 

Vương Vinh bắn hết băng đạn trong súng vội núp sau vật cản để thay băng đạn. Hắn hét to:”Tất cả tiếp tục tử thủ. Không được lui.”

 

Viên sư đoàn phó sư đoàn 9, lúc này bò dưới cá vật cản tiến tới chỗ hắn. Nói:”Sư trưởng, tình hình không tốt. Địch quân quá đông. Chúng ta đã mất hết 1 nữa quân rồi.”

 

Vương Vinh:”Chết tiệt. Ngươi chỉ huy ở đây.”

 

Sư đoàn phó:”Sư trưởng, ngài định làm gì?”

 

Vương Vinh:”Cho địch quân 1 đòn chí tử.”

 

Vương Vinh:”Những ai cầm súng tiểu liên theo ta.”

 

Hơn 50 người cầm súng tiểu liên chạy theo Vương Vinh.

 

Hắn dẫn đoàn người chạy về phía bên trái, sau đó mất hút sau làn khói.

 

Viên sư đoàn phó hét lên:”Tất cả đánh mạnh cho ta.” sau đó cầm lấy 2 quả lựu đạn ném về phía 1 toán quân Ngô đã tiến sát đến gần phòng tuyến. 2 vụ nổ vang lên, giết chết 2 tên lính Ngô, vài tên thì nằm dưới đất kêu rên.

 

Viên sư đoàn phó đẩy 1 chiến sĩ súng máy lúc này đã hy sinh ra khỏi khẩu súng máy, sau đó nhắm bắn về phía địch nhân. 1 tên lính Ngô trúng đạn ngã xuống.

 

Súng máy dừng bắn. Viên sư đoàn phó vội nhìn về phía ổ đạn. Ổ đạn của khẩu súng máy đã bắn hết. Hắn vội lấy 1 ổ đạn súng máy khác lắp vào. Sau đó tiếp tục khai hỏa.

 

Các chiến sĩ khác cũng chiến đấu rất mãnh liệt. Những người cầm súng trường lắp lưỡi lê sáng loáng sẵn sàng chơi khô máu với kẻ địch.

 

Tại phòng tuyến ngoài cùng bên phải. Lú này chỉ còn hơn 10 người còn có thể chiến đấu. Xác chết của đồng đội nằm la liệt xung quanh.

 

1 chiến sĩ cầm khẩu tiểu liên bắn về phía kẻ địch đang tiến tới. 1 tên lính trúng đạn ngã xuống. Nhưng sau đó hàng chục học súng nhắm thẳng vào người lính đồng thời khai hỏa. Hàng trăm viên đạn cùng lúc bay tới xuyên qua người người lính. Hắn ngã gục trong vũng máu toàn thân thủng lỗ chỗ.

 

Ngô quân áp sát phòng tuyến chỉ còn cách chừng 5m.

 

2 chiến sĩ lúc này liền ôm khối bộc phá lao thẳng vào số quân Ngô đang áp sát. Ngô quân chỉ kịp bắn theo phản xạ. 2 người nhanh chóng gục ngã nhưng kíp nổ đã cháy hết. 2 vụ nổ lớn vang lên mấy chục tên lính Ngô liền bị tạc chết.

 

Những người còn lại liền tổ chức phản kích đánh lui số quân Ngô đang tiến tới. Nhưng quân số kẻ địch vẫn còn rất nhiều.

 

Vương Vinh dẫn quân chạy sang chánh trái, tiến chừng 500 m sau đó vòng ngược ra sau đội hình của Ngô quân. Trong làn khói dày đắc này bản thân hắn cũng không nhìn thấy rõ kẻ địch, chỉ có thể chạy theo tới nơi pháo cối phát ra. Hơn 50 chiến sĩ chạy theo hắn.

 

Bất chợt hắn nhìn thấy 1 bóng người ở phía trước. Cả 2 chỉ cách nhau chừng 20m. phía sau có lờ mờ những bóng người khác.

 

Hắn hét lớn:”Đánh.”

 

Theo hiệu lệnh của hắn mấy chục người lính cầm tiểu liên đồng thời khai hỏa. Mấy chục tên lính Ngô ngã xuống.

 

Quân địch hét lên:”Báo động. Địch quân đánh lén.”

 

Vương Vinh vẫn không dừng lại hắn tiếp tục lao tới. Băng đạn vừa bắn hết. Hắn còn chưa kịp thay băng đạn mới thì 1 tên lính Ngô với khẩu súng trường gắn lưỡi lê lao tới, nhắm ngay bụng hắn đâm tới. Hắn vội né người sang bên trái. Lưỡi lê sượt qua người. Không chần trừ hắn liền cầm báng súng đập thẳng vảo mặt tên lính khiến hắn ngã ngửa ra sau.

 

Tên lính lồm cồm bò dậy. Nhưng 1 chiến sĩ việt quốc khác đã nhắm về phía hắn bóp cò 2 viên đạn bay ra xuyên thủng lồng ngực. Tên lính chết tốt.

 

Vương Vinh thay băng đạn mới vào. Toàn đơn vị của hắn cuối cùng cũng vượt qua toán lính/ lúc này chỉ còn hơn 30 người chạy theo hắn.

 

Vương Vinh dẫn người tiếp tục đi tới, cuối cùng cũng áp sát đội pháo cối Ngô quân. Do tiếng pháo cối nên số quân này không hề nghe thấy tiếng súng chỉ cách vài trăm m.

 

Vương Vinh khi thấy số quân này không trần trừ nổ súng ngay. Mấy chục khẩu tiểu liên đồng thời khai hỏa, mà còn là đánh bất ngờ. Hơn 100 tên quân Ngô ngã xuống. Số còn lại vội chạy chối chết, bỏ lại toàn bộ số pháo cối. Bọn hắn là pháo binh không sử dụng nhiều súng tiểu liên. Đã vậy lại còn bị đánh bất ngờ.

 

Vương Vinh nhìn thấy kẻ địch bỏ chạy liền ra lệnh:”Dùng 10 khấu cối nhắm vào sau lưng địch quân khai hỏa. Số còn lại gom thành 1 đống đánh nổ.”

 

Hơn 20 người liền chạy tới hơn 10 khẩu pháo cối mà hiệu chỉnh. 10 người còn lại thì gom số pháo cối thành 1 đống.

 

Sau khi pháo cối hiệu chỉnh đường bắn xong.

 

Vương Vinh dựa trên tiếng súng máy của kẻ địch ở phía trước ước lượng cự ly sau đó ra lệnh:”Địch cự ly phía trước 300m. khai hỏa.”

 

Các chiến sĩ nghe lệnh bắt đầu thả đạn pháo. Đạn pháo bị kích nổ bay về phía trước rơi ngay vào trận đại quân Ngô.

 

Quân Ngô lúc này đang tác chiến hăng hái liền bị ăn mấy trăm quả đạn cối khiến cho trận đại trở nên hỗn loạn. Quân Ngô vội vã chạy về phía sau vì trúng tưởng rằng pháo cối là từ trận địa Việt quân đánh tới.

 

Nghe thấy tiếng địch quân đang chạy ngược trở về. Vương Vinh ra lệnh tất cả lập tức thu lấy pháo cối sau đó chạy trở về. Các khẩu pháo cối này chỉ là pháo cối 60 ly nên chỉ cần 1 người vác là được. Hơn 20 người còn lại thì mỗi người vác theo 1 hòm đạn pháo cối chạy theo. Mà số đạn pháo và pháo cối còn lại cũng đwcoj

 

Vương Vinh chạy cách xa chừng 40 m thì thấy Ngô quân đã chạy tới gần chỗ số đạn pháo cối. Hắn liền lệnh cho toàn quân chạy trước. Bản thân hắn thì ở lại. Hắn cầm lấy 2 quả lựu đạn, sau đó từ khoảng cách 40m ném thẳng về phía đống đạn pháo cối. Khi còn đang đi học, hắn có tiếng là ném lựu đạn xa và chuẩn. Sau khi ném xong hắn vội vã nằm xuống.

 

2 tiếng nổ vang lên, ngay sau đó là 1 vụ nổ lớn đinh tái nhức óc, mấy trăm quả đạn cối đồng thời nổ. Quân Ngô bị vụ nổ xé tan xác, bị mảnh vụ văng ra gây sát thương nặng. Những kẻ ở xa thì bị vụ nổhất ngã, hoặc đứng chết trân.

 

Vụ nổ lớn đến nổi xung quanh bán kính 500 m của vụ nổ, làn khói bị thổi tán.

 

Vương Vinh lúc này cũng liền vùng dậy chạy về phía làn khói. 1 tên quân Ngô lúc này cũng nhìn thấy 1 bóng quân mặc áo xanh lá. Khác hẳn với màu xám quân trang của bọn chúng, liền bắn với theo. 1 viên đạn sượt qua vai hắn. Sau đó 1 viên đạn xuyên qua tai bên trái, cắt đứt nó khỏi đầu của Vương Vinh. Hắn vội lấy tay chặn vết thương, chân vẫn tiếp tục chạy không dừng lại. Cuối cùng mất hút sau làn khói

 

Sau 1 lúc Vương Vinh cũng chạy về được chỗ phòng tuyến của mình. Các chiến sĩ nhìn thấy Vương Vinh mất 1 bên tai, vội vã băng bó lại cho hắn.

 

Vương Vinh cũng nhìn về phía viên sư phó đã cùng mình hơn 2 năm. Lúc này viên sư phó đang nằm ôm bụng Hắn bị 2 viên đạn xuyên qua bụng chỉ còn có thể thở nhẹ, máu không ngừng trào ra.

 

Lúc này 1 chiến sĩ chạy tới. Tiến tới chỗ Vương Vinh:”Vương sư trưởng. Hắc Lữ trưởng lệnh cho ngài dẫn quân chạy lên phía bắc vừa chạy vừa hét sao cho kẻ địch đuổi theo ngài. Lữ trưởng còn nói ngài từ hướng đó tìm cách quay trở lại rừng. Nếu như còn sống sẽ gặp lại.”

 

Vương Vinh nhíu mày hỏi:”Hắn còn muốn làm gì?”

 

Chiến sĩ:”Lữ trưởng muốn thử giải quyết quân đoàn pháo bên trái.”

 

Vương Vinh gật đầu nói:”Đã hiểu. Truyền lại lời của ta. Sư đoàn 9 cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.”

 

Chiến sĩ gật đầu, sau đó chạy trở lại chỗ Hắc Vân.

 

Vương Vinh nhìn lại về phía viên sư đoàn phó.

 

Viên sư đoàn phó hiểu ý nói:”Sư trưởng hãy dẫn các anh em còn sức chạy đi. Ở đây cứ để lại cho bọn ta.”

 

Vương Vinh không nói gì chỉ vỗ nhẹ lên vai viên sư phó. Sau đó đứng dậy hét lớn:”Những ai còn chạy được theo ta tiến lên phía bắc. Những người không thể chạy ở lại.”

 

Các chiến sĩ ngơ ngác. Họ hiểu mệnh lệnh này có nghĩa là những người ở lại sẽ chết chắc.

 

1 chiến sĩ bị thương hét lên:”các ngươi còn thẫn thờ làm gì. Không nghe lệnh sư trưởng sao. Mau biến . bọn ta đi trước giành chỗ cho các ngươi.”

 

Những người khác phụ họa.

 

“Đúng vậy. Mau đi.”

 

“Ở đây không cần các ngươi.”

 

“Đi nhanh. Nếu không ta đập ngươi.”

 

...

 

Vương Vinh nhìn thấy cảnh này chỉ từ từ đưa tay lên chào sau đó ra lệnh toàn bộ số quân còn chạy được theo mình. Số quân này chỉ còn có chừng 300 người.

 

Toàn đơn vị khi chạy không ngừng hét to:”Tiến lên bắc, tiến lên bắc nhanh. Phía không có khói kia.”

 

Khi hắn chạy được hơn 2km thì thoát ra khỏi làn khói. Thì liền nghe thấy hàng loạt vụ nổ khủng khiếp vang lên chỗ pháo binh địch.

 

Hắn biết kế hoạch vãn tiếp tục.

 

Hắn liền quay về phía các chiến sĩ ra lệnh:”Tất cả bắc tiến. Nhanh.”

 

300 người vội vã chạy theo hắn.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!