THIÊN HẠ ĐẠI CHIẾN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Đêm.

 

Hắc vân nghỉ ngơi hơn 2 tiếng đồng hồ thì mở mắt tỉnh dậy. Hắn từ từ đứng dậy, vươn người sau đó đi ra ngoài căn phòng. Lúc này trời đã bắt đầu tối. Các chiến sĩ cũng bắt đầu bước ra ngoài hoạt động.

 

Nhìn thấy Hắc vân tỉnh dậy Nguyễn Thanh và Trần Toàn bước tới.

 

Nhìn thấy 2 người tiến tới, hắn liền hỏi:”trong khi ta ngủ có tin tức gì mới sao?”

 

Nguyễn Thanh:”Cách đây nữa tiếng đồng hồ địch nhân phát tin Vương sư trưởng cùng toàn quân đã hy sinh. Không người còn sống. Bọn chúng tuyên bố định treo xác Vương sư trưởng ở bờ đông sông Vạn Hà. Thách thức quân ta có gan thì tới lấy.”

 

Hắc Vân 2 tay nắm chặt, ánh mắt ẩn chứa sát khí lạnh người. Hắn tuy chỉ mới tham chiên mới có mấy ngày nhưng số người chết dưới tay hắn lên tới mấy vạn. Toàn thân đã bắt đầu bộc lộ khí thế túc sát. Ngay cả người đã qua chiến trận nhiều năm như Trần Toàn cũng cảm thấy không bằng.

 

Hắc Vân từ từ thả nắm tay ra, sau đó nói:”Còn tin tức gì nữa không?”

 

Nguyễn Thanh:”Tin chiến thắng của chúng ta đã được truyền về chính phủ ở Thiên Sơn. Ngài được thăng lên thượng tá, tặng thưởng huân chương chiến công hạng nhất. Còn nữa số dân quân và người dân đến tham chiến đã lên đến hơn 4000. đã được biên chế cho lữ đoàn độc lập và sư đoàn 24, mỗi bên 1 nữa. Chúng ta 2600 người, sư đoàn 24 2800 người. Ngoài ra còn biên chế cứ 3 lính cũ đi kèm với 7 lính mới để tăng sức chiến đấu.

 

Ngoài ra theo tin tình báo kẻ địch dường như đã phát hiện ra vị trí quân ta. Hiện chúng đem khép chặt dần vòng vây. Theo thông tin điện đài thì ở phía tây có 3 sư đoàn, phía đông có 2 sư, phía nam cũng có 2 sư. Phía bắc khu vực nhà kho có 2 sư đoàn án ngữ. Số quân phía tây còn 2 giờ nữa sẽ tiếp cận chúng ta, còn số quân ở phía đông và nam thì 2 tiếng nữa tiếp cận”

 

Hắc Vân gật đầu. Sau đó quay sang phía Trần Toàn:”Trần sư trưởng, xem ra chúng ta kế hoạch là phải có thay dổi a.”

 

Trần Toàn:”Ngươi muốn thay đổi như thế nào?”

 

Hắc vân đưa tay mời Trần Toàn vào trong nhà. 3 người liền đi vào trong, Hắc vân dùng 1 cây đèn pin chiếu lên tấm bản đồ đặt trên bàn.

 

Hắc vân:”Hiện tại địch quân đang cố sức bao vây lấy chúng ta tiêu diệt chúng ta. Nhưng chúng ta vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ phá hủy nhà kho và sân bay, đánh quỵ khả năng pháo kích và không tập của kẻ địch. Hiện nay địch quân không biết quân ta đã có thêm người gia nhập. Vì vậy chúng ta cần chia ra hành động. Ta dẫn quân thu hút địch tập trung ở khu vực này, còn ngươi thì dẫn sư đoàn 24 ẩn nấp, khi vòng vây vội vã thắt chặt, thì sẽ có khoảng hở, ngươi liễn dẫn sư đoàn 24 thoát đi . sau đó đông tiến đánh phá sân bay. Sau đó ngài tùy nghi hành động. Ở lại tiếp tục chiến đấu cũng được, hoặc tây tiến vào Trung Đô cũng được.”

 

Trần Toàn:”Cái gì. Như vậy thì lữ đoàn độc lập sẽ gặp nguy hiểm. Hắc lữ trưởng, ta cảm thấy việc này nên để cho sư đoàn 24 làm nghi binh dụ địch, ngươi dẫn quân thoát vây đánh sân bay a. ngươi còn trẻ, năng lực chỉ huy lại tốt. Như còn sống có thể làm được nhiều hơn.”

 

Hắc vâ:”Nếu như là mấy ngày trước ta cũng có thể nghĩ giữ lấy mạng sống của mình làm được nhiều đại sự hơn, nhưng trải qua mấy ngày nay ta dã hiểu ra 1 đạo lý.

 

Quốc gia lâm nguy, ta có thể chết, ngươi có thể chết, Nguyễn Thanh cũng có thể chết, người người đều có thể chết. Đứng trước cái chết người người bình đẳng. Nhiều thứ có thể bị hủy diệt, bị tiêu vong, bị chà đạp, nhưng quốc gia này nhất định phải sống Dùng cái giá thấp nhất dành lấy thắng lợi lớn nhất mới là điều quân nhân nên làm, còn những thứ khác. Không quan trọng.”

 

Trần Toàn im lặng vài giây, sau đó giơ tay lên chào theo điều lệnh:”Đã hiểu. Sư đoàn 24 nhất định sẽ hạ được sân bay.”

 

Hắc Vân cũng giơ tay lên chào đáp lễ..

 

Sau đó cả 2 bỏ tay xuống.

 

Hắc vân quay sang Nguyền Thanh nói:”Ngươi tập trung toàn bộ lữ đoàn độc lập lại, ta có điều muốn nói.”

 

Nguyễn Thanh:”Lữ trưởng, không phải phải giữ bí mật sao?”

 

Hắc vân:” Đó là kế hoạch lúc trước. Bây giờ thay đổi rồi.Đúng , lệnh cho toàn đơn vị mỗi người cầm theo 1 bó đuốc”

 

“Rõ.” Nguyễn Thanh đáp. Sau đó đi ra ngoài.

 

1 lát sau Hắc Vân đi ra ngoài. 2600 quân của lữ đoàn xếp thành các phương trận ngay phía trước làng, mỗi chiến sĩ trong tay cầm lấy 1 bó đuốc. Trong bóng đêm Hắc vân nhìn thấy bên trong đội ngũ có chừng vài trăm quân là không có súng, chỉ cầm theo 1 cái nông cụ, hoặc 1 lưỡi đao, 1 cây tre vót nhọn.. Bên cạnh đó là 2800 người của sư đoàn 24 đứng ở 2 bên.

 

Hắc Vân đi lên 1 tảng đá lớn cao 2 m trước trước làng và nhìn xuống các binh sĩ phía dưới.

 

Hắc Vân bắt đầu lên tiếng, hắn nói to:”Các chiến sĩ. Các anh nghe rõ lời của ta chứ. Nếu nghe rõ hãy hô rõ.”

 

Các chiến sĩ phía trước liền hô “Rõ.”Nhưng vẫn còn rời rạc. 1 số dân binh vẫn chưa quen với kiểu hô to rõ của nhà binh.

 

Hắc vân:”Các anh hô thật nhỏ nhẹ và yếu đuối, tôi không thấy được những người ở phía dưới sẽ sàn sàng đi với tôi vào chỗ chết. Tôi hỏi lại 1 lần nữa các anh nghe rõ lời của ta chứ?”

 

“Rõ.”

 

Lần này tiếng hô đã to và đều hơn 1 chút.

 

Hắc vân:”Ta không nghe rõ. Các anh nghe rõ lời của ta chứ?”

 

“Rõ.”

 

Tiếng hô to rõ hơn.

 

Hắc vân:”Đã thật sự rõ chưa?”

 

“Rõ.” lúc này thì tiếng hô đã to và thống nhất.

 

Hắc Vân:”Ta chào mừng các anh em mới gia nhập vào lữ đoàn độc lập. Ta vui mừng được cùng sống. Cùng chiến đấu và cùng chết với anh em. Ngày hôm nay đối với từng người trong chúng ta sẽ là 1 ngày mà tất cả chúng ta sẽ nhớ mãi. Để trăm ngàn năm sau con cháu chúng ta có thể tự hào mà thốt lên trước tất cả mọi người. Cha ông chúng tôi ngày hôm đó đã sống, đã chiến đấu và đã chết dưới lá cờ của lữ đoàn độc lập.

 

Đối với 1 ngày như hôm nay, lẽ ra cần phải bắn pháo hoa đầy trời, soạn ra những thức ăn thịnh soạn, những chén rượu lớn cay nồng để ăn mừng. Nhưng tiếc rằng ta không có những cái đó để chào mừng các anh em. Kẻ địch hiện tại đang tiến tới chỗ chúng ta, và chúng không cho chúng ta làm điều đó. Chúng xâm lược quốc gia của chúng ta. Chúng tàn sát anh chị em, cha mẹ, vợ con của chúng ta. Chúng phá hủy tất cả những gì chúng ta đang có.

 

Lúc này đây ta chỉ có thể tặng anh em 1 cuộc chiến đẫm máu, những vết thương mà sẽ đi cùng với anh em đến suốt đời và sẽ có những người sẽ nằm lại mãi mãi. Nhưng các anh em hãy nhờ 1 điều rằng ta sẽ sống, chiến đấu và chết cùng anh em cho đến giờ phút cuối cùng của đời ta.

 

Các anh em sẽ đứng cùng với ta vào giây phút đó chứ. Trả lời ta.”

 

“Có.”

 

“Có.”

 

“Có.”

 

...

 

Tiếng đáp như núi cao biển gầm. Bó đuốc trong tay từng chiến sĩ như như vì sao trên bầu trời. Ánh lửa ánh vào ánh mắt từng chiến sĩ như từng đôi mắt bố lửa và từng đôi mắt ấy nhìn về phía 1 người. Tất cả các chỉ huy cũng nhìn về phía Hắc Vân, nhìn chăm chú như muốn khắc sâu hình ảnh này, giây phút lịch sử này vào trong đầu óc của mình.

 

Hắc Vân ra hiệu cho toàn đơn vị im lặng. Không khí lại trở nên yên tĩnh như chết.

 

Hắc Vân lại cất tiếng:”Lúc này để đảm bảo cho chiến thắng của chúng ta ta sẽ đặt ra chỉ 3 quân lệnh duy nhất cho toàn quân.

 

Thứ nhất, tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh. Bất cứ mệnh lệnh dù cho là phi lý nhất, tất cả đều phải tuân mệnh và thi hành chính xác tuyệt đối. Kẻ làm trái xử bắn theo quân pháp.bất kể kẻ đó là ai. Anh em có làm được không?”

 

“Được.” Tiếng gầm đồng thanh vang lên.

 

Hắc Vân:”Thứ hai, kẻ địch mà chúng ta sắp phải đối mặt là những khúc xương cứng. Nhưng lữ đoàn độc lập từ trước tới nay chỉ biết gặm xương cứng. Tất cả đều phải gặm xương cứng. Anh em có làm được không.”

 

Toàn quân:”Được.”

 

Hắc Vân:”Kể từ giờ phút này vì tổ quốc chúng ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Bất cứ ai cũng đều có thể chết. Ta có thể chết, các chỉ huy cũng có thể chết, ta cũng có thể chết. Nhưng chúng ta quyết không lùi bước. Anh em có làm được không.”

 

Toàn quân:”Được.”

 

Hắc vân nhìn về phía toàn quân phía dưới. Tuy lúc này hắn không thể nhìn rõ ánh mắt từng người, từng khuôn mặt lúc nãy đã cứng như đá. Nhưng hắn có thể cảm nhận được toàn quân đã ngưng tụ ra quân hồn.

 

Hắn giơ tay lên chỉ về phía bắc, lấy toàn sức hét to:”Mệnh lệnh thứ nhất toàn quân bắc tiến. Công đánh kho pháo binh. Phá hủy tất cả đạn pháo của chúng. Giết hết tất cả địch nhân. Tiến.”

 

Toàn quân:”Rõ.”

 

Sau đó, đầu tiên là trung đoàn 1 tiến trước, trung đoàn 2 theo sau rồi đến trung đoàn 3. cuối cùng là đơn vị du kích của Yến Hà. Mỗi c hiến sĩ trên tay cầm 1 bó đuốc, tất cả tạo ra 1 con sông lửa tiến lên bắc.

 

Hắc Vân bước xuống khỏi tảng đá. Giơ tay chào Trần Toàn và các chỉ huy sư đoàn 24. sau đó xoay người tiến vào bóng tối.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!