THIÊN HẠ ĐẠI CHIẾN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ


 

Sáng.

 

Tại Trung Đô.

 

Sau 1 đêm tấn công mãnh liệt, Việt quân bắt đầu dừng tiến công và lui về tuyến phòng thủ.

 

Sư đoàn 12 Ngô quân phòng thủ ban đâu ở bờ đông sông Vạn Hà cũng bị đánh tan nát, trong số hơn 1 vạn quân ban đầu chỉ còn không tới 1000 quân. Có thể nói là gần như bị xóa sổ. 3 sư đoàn khác đến chi viện cũng bị thiệt mạng nữa quân số bởi ưu thế pháo binh của Việt quân.

 

Đến tảng sáng, Ngô quân nhận được đạn pháo lập tức tổ chức phản kích. Buộc Việt quân phải lui về bờ tây. Thương vong của Việt quân gần đến 1 vạn người. Tuy thắng lợi không lớn nhưng cũng nâng cao được sĩ khí toàn quân.

 

Tại bộ tổng chỉ huy Việt quân.

 

Võ Giang:”Tình hình bên phí Hắc Vân sao rồi.”

 

Lâm Tín:”Hiện đã rời khỏi sân bay. Gián điệp của ta cũng cho biết thiệt hại của sân bay là rất lớn. Ít nhất trong 1 tuần nữa chúng sẽ không có không quân chi viện.”

 

Võ Giang:”Làm tốt. Nhưng chúng ta cũng không thể lơ là. Địch có thể yêu cầu chi viện từ các nơi khác tới. Tăng cường tìm kiếm thông tin.”

 

Lâm Tín:”Tôi hiểu. Nhưng tư lệnh ngài cho rằng lữ đoàn độc lập liệu có thể trở về không?”

 

Võ Giang:”Khó khăn. Hiện tại bọn hắn đang ở giữa 3 lực lượng của kẻ địch. Phía tây có quân thủ kho đạn pháo. Phía đông có sư đoàn 19,phía nam có sư đoàn 2, chỉ có phía bắc là trống trải nhưng cứ tiến mãi lên bắc sẽ đụng phải sông Thiên Hà ngăn cách giữa Tấn Châu và Giang Châu. Muốn vượt qua con sông này rất khó như không thoát được có thể bị đánh tan. Mà bên bờ bắc, quân Ngô ở Tấn Châu có thể đợi sẵn để tiêu diệt. Hướng an toàn có lẽ là phía tây, chỗ nhà kho nhưng nếu bọn hắn tiến về phía tây quân chi viện cũng sẽ tiến tới đó tiêu diệt. Quả thật là khó khăn.”

 

Lâm Tín:”Lúc này chỉ có thể trông chờ vào năng lực của bọn hắn thôi.”

 

Võ Giang:”ừm...”

 

Tất cả nhìn chăm chú lên bản đồ, cố tính toán ra 1 con đường để lữ độc lập có thể trở về.

 

Lúc này, tại 1 cánh rừng cách sân bay 6 km về phía tây, lữ đoàn độc lập và sư đoàn 9 đang nghỉ ngơi sau 1 đêm chiến đấu và rút chạy. Các chiến sĩ cố gắng nghỉ ngơi, chuẩn bị sức khỏe tốt nhất cho trận đánh sắp tới mà tất cả đều cho rằng là trận chiến cuối cùng. Tất cả đều biết là đang có mấy vạn quân đang truy kích mình. Co hội còn sông không cao nhưng giết được bao nhiêu tên địch thì tốt bấy nhiêu.

 

Các chỉ huy của 2 đơn vị cũng đang tập trung dưới 1 tán cây để bàn kế hoạch tác chiến. Ánh mắt mọi người đều nghiêm trọng.

 

Nguyễn Thanh:”Theo thông tin từ bộ chỉ huy vè bố trí của địch thì hiện tại sư đoàn 19 ở phía đông còn cách chúng ta 5 km, còn sư đoàn 27 ở phía nam còn cách chúng ta 3 km, phía tây chúng ta cách chừng 5 km là kho đạn pháo. Chỉ có phía bắc là trống trải nhưng có sông Thiên hà ở đó, nước tương đối sâu nếu chúng ta tiến đến đó cũng giống như chui vào 1 cái bẫy lớn vậy. Nhưng tiền tại chỉ có hướng bắc và tây là có thể đi, 2 hướng còn lại địch quân quá mạnh không thể tiến.”

 

Vương Vinh:”Theo ta, chúng ta nên tiến về phía tây ở đó binh lực địch đã bị đánh 1 trận, khí thế không như trước, hơn nữa cũng thuận lợi cho chúng ta rút về Trung Đô, dù địch điều thêm quân vây bắt với quân số nhỏ gọn của chúng ta vẫn có cơ hội tránh né thoát vây.”

 

Phần lớn những người có mặt tán thành, số ít thì im lặng nhìn Hắc vân. Hắn vẫn chưa lên tiếng.

 

Hắc vân nhìn kỹ lên trên bản đồ, trong đầu không ngừng suy nghĩ kế hoạch tác chiến. Sau chừng 5 phút hắn mới lên tiếng.

 

Hắc Vân:”Chúng ta trước hết bắc tiến.”

 

Vương Vinh:”Tại sao chứ? Hướng bắc khó đi hơn a.”

 

Hắc Vân:”Trong chiến đấu như tiến quân theo ý đồ của địch thì toàn quân có thể bị diệt mà tiến qua phía tây thì là quá mạo hiểm, ta cho rừng địch quân cũng đang bố trí binh lực ở phía tây chờ chúng ta. Thay vì cắm đầu vào chỗ chết. không bằng làm loạn ý đồ của chúng sau đó thoát thân.”

 

Nguyễn Thanh:”Nhưng lữ trưởng, hướng bắc tuy có thể làm loạn ý đồ của chúng nhưng chúng ta không thể vượt sông a.”

 

 Hắc Vân:”Ai nói chúng ta sẽ vượt sông. Mọi người nhìn lên trên bản đồ.”

 

Mọi người nhìn theo ngón tay hắn.

 

Hắc Vân:”Tại chỗ này cách chúng ta hơn 20 km về phía bắc, có 1 con đường nhỏ mà từ đó chúng ta có thể tiến về phía tây hoặc phía đông mà nó còn bị rừng cây che khuất. Chúng ta tiến tới đây thì có thể thoát được. “

 

Vương Vinh:”Nhưng địch quân ở phía đông cũng đang tiến tới, như chúng biết được quân ta tiến tới đó mà điều quân tới thì sao?”

 

Hắc vân:”Chính vì vậy chúng ta phải tiến hành nghi binh. Chúng ta giả vờ tiến về phía tây cho chúng thấy để chúng tưởng lầm chúng ta muốn tây tiến, dẫn dụ chúng tiến tới chỗ chúng ta đang ngồi. Mọi người có thể nhìn thấy con đường mà địch từ phía đông tiến tới nằm song song với con đường nhỏ kia, nhưng ở giữa 2 con đường lại có 1 khe núi lớn. Khiến chúng không thể tiến qua đi thẳng đến chỗ con đường nhỏ được. Chúng chỉ có thể đi vòng ngược lại về phía đông, sau đó vòng lên phía bắc đến con đường nhỏ mới có thể bắt được chúng ta, nhưng bọn hắn là cả 1 sư đoàn tốc độ tất không bằng quân ta. Còn như bọn chúng chạy đuổi theo chúng ta lên phía bắc thì càng tốt, con đường này 1 lữ đoàn tiến lên thuận tiện, còn 2 sư cùng tiến tốc độ lại càng chậm, chúng ta có thừa thời gian rút lui. Lúc đó chúng ta muốn tiến hướng nào thì tiến, bọn hắn không ngăn được.”

 

Vương Vinh:”Kế hoạch này tuy mạo hiểm nhưng có thể dùng.”

 

Hắc vân:”Ta không chỉ muốn dẫn dụ chúng theo ta mà còn muốn tiêu diệt 1 bộ phận quân địch để tăng khả năng thành công.”

 

Hà Tú:”Ngài định làm gì?”

 

Hắc vân:”Mọi người có thể thấy cách đây 7 km có 1 hẻm núi dài khá thích hợp cho phục kích. Chúng ta phục kích ở đó đánh cho chúng 1 trận bổ sung 1 ít vật tư. Đồng thời kích bọn hắn điên cuồng đuổi theo. Bọn hắn tiến càng gấp, kế hoạch của ta càng thành công.”

 

Vương Vinh:”Kế hoạch này quả thật quá lớn mật. Nhưng bây giờ kiểu gì cũng chết, vậy thì chết đáng giá 1 chút. Ta theo.”

 

Những người khác cũng phụ họa tán thành.

 

Hắc vân:”Vậy thì toàn quân tây tiến 1km sau đó vòng lên phía bắc. Tất cả lập tức hành đông.”

 

Toàn quân lập tức nhổ tại, tiến về phía tây.

 

Tại bộ tổng tư lệnh Ngô quân.

 

Hong Lu:”Bọn chuột chũi kia đang ở đâu rồi?”

 

Zhang Hi:”Báo cáo. Vừa lấy được thông tin, bọn hắn đang tiến về phía tây. Chừng hơn 1 giờ nữa có thể tiến tới nhà kho.”

 

Hong Lu:”Tốt. Tăng cường thêm 2 sư đoàn ở đó. Chúng ta phải tiêu diệt được bọn hắn mới có thể hả nỗi giận này.”

 

Lúc này 1 viên sĩ quan chạy vào:”Báo cáo. Vừa nhận được tin tức địch quân chuyển hướng bắc tiến.”

 

Hong Lu:”Cái gì chẳng lẽ bọn chúng đây là muốn vượt sang sông Thiên Hà sao. Bọn chúng đây là điên rồi sao?”

 

Zhang Hi:”Tổng tư lệnh không thể coi thường. Chỉ huy địch quân giảo hoạt, có thể ở phía sông Thiên hà có 1 đầu đường thoát nên hắn muốn tiến tới đó.”

 

Hong Lu:”Lệnh cho các đơn vị trung kích nhanh chóng đuổi theo, 2 sư ở nhà kho cũng lập tức đuổi theo.. Lệnh cho quân ta ở phía bờ bắc sông Thiên hà tăng cường tuần tra, không được cho địch trốn thoát. Không quân cố điều vài chiếc máy bay tuần tra, nắm giữ động tĩnh của bọn chúng. Không được để chúng toát. Đây sẽ nỗi sỉ nhục không thể gột rửa.”

 

Zhang Hi:”Tuân lệnh.”

 

Mệnh lệnh truy đuổi của Ngô quân được ban ra không chỉ là kinh động đến toàn Ngô quân, mà bên việt quân cũng kinh động.

 

1 lữ đoàn vậy mà bị mấy sư đoàn truy đuổi. Đủ thấy lữ đoàn này chơi quân Ngô ác như thế nào. Lần đầu cái tên hắc vân hiện ra trước công chúng.

 

Bên phía Việt quân cố tìm cách hỗ trợ cho lữ đoàn độc lập hết sức có thể. Nhưng ngoài vài cuộc giao tranh nhỏ ra lại không thể làm gì hơn.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết