THIÊN HẠ ĐẠI CHIẾN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Tại nơi ẩn náu của sư đoàn 24.

 

Nơi ẩn náu nằm trên 1 ngọn núi có nhiều hang đá lớn, vốn ban đầu chỉ là nơi nghỉ ngơi của người dân khi tiến vào trong rừng. Nhưng đã được sư đoàn 24 cai tạo thành nơi nơi ẩn cho hơn 2000 người. Khi đoàn của Hắc Vân và vương Vinh tới thì có 2 hang đá lớn được dọn dẹp cho 2 đơn vị nghỉ ngơi. Hắc Vân lựa chọn hang đá gần với lối đi ban đầu nhất để đề phòng bất chắc, còn sư đoàn 9 thì ẩn náu tại hang đá bên cạnh.

 

Hắc Vân lệnh cho toàn đon vị phải cắt cử người canh gác, không được mất cảnh giác . vì chưa biết số quân này như thế nào.

 

Sau khi bố trí xong nơi nghỉ ngơi cho lữ đoàn độc lập và sư đoàn 9, Hắc vân, Vương Vinh và Trần Toàn tiến vào 1 chiếc hang nhỏ có đủ ánh sáng để bàn kế hoạch tiếp theo

 

Trần Toàn:”Lão Vinh, sắp tới ngươi có kế hoạch gì? Ta đây sẵn sàng phối hợp a. Ngươi lần trước phá sân bay, sau đó lại phục kích tại khe núi đều đánh rất đẹp. Đại khoái nhân tâm.”

 

Vương Vinh:”Lão Trần a. mấy ngày nay ta đều chiến đấu theo kế hoạch của Hắc lữ trưởng. Nếu không có cậu ta, ta cũng không thể đánh sân bay, không thể phục kích ở khe núi được.”

 

Hắc Vân:”Cũng nhờ Vương sư trưởng phối hợp mới có thể hoàn thành được kế hoạch tác chiến đó a

 

Trần Toàn:”Hắc lữ trưởng đúng là tuổi trẻ tài cao, như ngươi sinh sớm10 năm có lẽ sẽ có tác dụng nhiều hơn a.”

 

Hắc Vân:”Không muôn. Vừa kịp lúc. Nhưng giờ không phải lúc nói chuyện đó. Cái tôi quan tâm bây giờ là Trần sư trưởng và sư đoàn 24 có muốn tham chiến hay không thôi.”

 

Trần Toàn:”Ta và sư đoàn 24 luôn sẵn sàng chiến đấu. Chẳng qua vì không có thông tin liên lạc với bên ngoài, cùng với địch quân ở khắp xung quanh đây. Cho nên bọn ta chỉ có thể nằm im ở đây. Không thể làm được gì.”

 

Vương Vinh:”Lão Trần. Vậy thì tham chiến cùng bọn ta đi.”

 

Hắc Vân:”Chỉ cần Trần sư trưởng phối hợp. Chúng ta có thể làm được nhiều hơn.”

 

Trần Toàn:”Được. Vậy thì tính ta 1 người. Không đánh cho trời đất biến sắc. Ta đây không phải là Trần Toàn.”

 

Vương Vinh:”Tốt.”

 

Hắc Vân:”Rất vinh hạnh được chiến đấu cùng với Trần sư trưởng và sư đoàn 24.”

 

Trần Toàn:”Vậy các ngươi có kế hoạch gì không?”

 

Vương Vinh:”Hắc lữ trưởng chắc cũng phải có kế hoạch gì đó mới có thể không ngần ngại thúc ép ngươi tham chiến. Đầu của hắn tốt hơn ta nhiều, ta nghe kế hoạch của hắn.”

 

Hắc Vân:”Trần sư trưởng. Sư đoàn 24 còn bao nhiêu quân, bao nhiêu người còn có thể chiến đấu, bao nhiêu vũ khí trang bị?”

 

Trần Toàn:”Sư đoàn còn lại quân số 2200 người. Số có thể tham chiến là 1800 người. Súng cối 20 khẩu, đạn pháo 500 viên. Súng máy 60 khẩu đạn 1500 viên. Tiểu liên hơn 200 khẩu, đạn hơn 7000 viên. Còn lại là súng trường, với 20.000 viên đạn. Lựu đạn còn 3600 quả.”

 

Vương Vinh:”Chừng đó đủ để đánh 1 trận rồi.”

 

Hắc Vân gật đầu, sau đó chỉ lên tấm bản đồ trên bàn nói:”2 vị sư trưởng có thể nhìn ở đây hiện tại ngọn núi của chúng ta đang nằm giữa vòng vây của quân địch. Phía đông là khe núi, phía bắc là sông Thiên Hà, phía tây có các doanh trại địch, phía nam là kho đạn pháo. Lúc này bọn chúng cũng đang lùng tìm chúng ta, rất có thể sắp tới chúng có thể tiến đến khu vực núi của chúng ta để tìm kiếm. Vì vậy yêu cầu của chúng ta là bảo toàn lực lượng, hạn chế ra ngoài tránh bị phát hiện. Đợi đến lúc địch lơ là nhất thì mới ra tay.”

 

Trần Toàn:”Ngươi nói vậy thì đến khi nào mới là cơ hội ra tay. Đơn vị của ta cũng đóng ở đây hơn 1 tuần rồi. Chẳng lẽ chúng không bộc lộ sơ hở thì quân ta cũng ở đây mãi sao?”

 

Vương Vinh:”Đúng vậy. Sau mấy trận vừa rồi bọn chúng cũng đã tăng cường cảnh giác, muốn đợi chúng sơ hở mới ra tay quả thật không khác gì đợi vận may từ trên trời rơi xuống.”

 

Hắc Vân:”Cơ hội của chúng ta sẽ tới trong vòng 3 ngày tới.”

 

Trần Toàn:”Ý ngươi là gì?”

 

Hắc Vân:”Mấy trận đánh vừa rồi mà nhất là cuộc trốn thoát của quân ta trước mũi mấy vạn quân của kẻ địch, đó không chỉ là những đòn tổn thất về binh lực và vật chất thông thường. Mà nó đã trở thành 1 cú tát thẳng mặt, cộng với sức ép tinh thần cực lớn đối với viên chỉ huy của kẻ địch.Nó sẽ cỗ vũ cho cuộc kháng chiên của chúng ta, làm cho sự kháng cự của chúng ta càng thêm mạnh hơn.

 

Tuy rằng Ngô quốc mạnh hơn chúng ta nhưng cũng không đồng nghĩa nó có nguồn lực chiến tranh vô hạn, nếu như không thể kết thúc cuộc chiến với chúng ta 1 cách nhanh chóng với thiệt hại tối thiểu, thì chính Ngô quốc cũng có thể bị các nước khác sâu xé.

 

Nếu như hắn không có hành động đáp trả để chứng tỏ mình thì rất có thể hắn sẽ bị thay thế hoặc giải ngũ với sự nhục nhã chưa từng thấy. Để đáp trả và chứng minh giá trị của mình hắn chỉ có 2 lựa chọn, 1 là tiêu diệt là đơn vị hiện tại của chúng ta, lôi xác ta diễu phố. Nếu hắn không thể làm được vậy thì hắn chỉ có 1 lựa chọn thứ 2 đó chính là công chiếm Trung Đô, lấy đại thắng để che lấp đi thất bại của chúng ở đây.

 

1 khi chúng phát động tấn công Trung Đô lần nữa, đó sẽ là cơ hội của chúng ta. Chúng ta chính là con giun trong bụng địch, cắn nát nội tạng từ bên trong.”

 

Trần Toàn:”Đây quả là 1 kế hoạch táo tợn.”

 

Vương Vinh:”Vâỵ có cần liên lạc đến bộ tổng chỉ huy Trung Đô về kế hoạch này không?”

 

Hắc Vân:”Không cần. Nếu như chúng ta đánh điện rất có thể bị địch bắt được rồi giải mã được kế hoạch của chúng ta. Mà bọn chúng cũng có thể lần theo dấu vết tín hiệu để lùng bắt quân ta ở đây

 

Trần Toàn:”Vậy mục tiêu chính của kế hoạch là ở đâu?”

 

Hắc Vân:”ở đây.” Hắn chỉ 1 vị trí trên bản đồ.

 

2 người nhìn theo vị trí ngón tay hắn trên bản đồ. Sau đó 2 người nhìn vào nhau, sau đó quay sang Hắc Vân gật đầu tán thành.

 

Tại bộ tổng chỉ huy Việt quân tại Trung Đô.

 

Võ Giang:”Đã xác định được vị trí của Hắc Vân chưa?”

 

Lâm Tín:”Hiện tại vẫn chưa có thông tin gì, ngay cả người ccủa ta ở phía địch cũng không tìm được manh mối gì. Chúng ta cũng gửi điện liên tục nhưng vẫn không có hồi âm. Cứ như thể hắn biến mất vậy.”

 

Võ Giang:”Chua có tin tức là điều tốt. Chứng tỏ hắn vẫn còn sống và hoạt động trong lòng địch, lúc cần thiết nhất có thể cắn địch 1 ngụm trợ chiến cho chúng ta. Cái quan trọng bây giờ là chuẩn bị đối phó với cuộc tán công sắp tới của Hong lu. Hắn nếu như không tìm thấy đám người của Hắc Vân thì sẽ nhắm thẳng về phía chúng ta mà đánh tới. Cho dù bọn hắn tìm được thì cũng sẽ giết hết lữ đoàn độc lập làm tình thần quân ta suy yếu rồi tấn công. Dù là cái nào chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn sàng ứng phó. Hiện nay tình hình của chúng ta thế nào rồi?”

 

Lâm Tín:”Báo cáo với số quân và vũ khí trang bị hiện tại vừa được điều tới chi viện thì quân ta hiện tại có 24 vạn quân chia vào quân số của 20 sư đoàn tác chiến. Chúng ta còn 200 pháo 120 lý, 150 pháo 100 ly và 120 pháo 75 lý, đạn pháo đủ để ta tác chiến trong 10 ngày. Xe tăng còn 150 chiếc, máy bay còn 86 chiếc. Vũ khí đạn dược, thuốc men, lương thực đủ để tác chiến trong vòng 1 tháng.”

 

Võ Giang:”1 tháng. Cầm cự với số địch quân gáp đôi về quân số, gấp 5 lần về hỏa lực. Nếu như tác chiến như cách thông thường thì không quá 3 ngày chúng ta có thể bị xuyên thủng.”

 

Lâm Tín:”Vì vậy tôi đề xuất đào thêm nhiều tuyến hầm hào và hầm ẩn nấp hơn để sẵn sàng ứng phó với pháo kích.”

 

Võ Giang:”Chưa đủ. Ngươi lập tức cho ngươi tạo người giả, càng nhiều càng tốt, đặt chỗ tuyến đầu, hao được bao nhiêu đạn pháo của kẻ địch thì được bấy nhiêu.”

 

Lâm Tín:”Tôi hiểu.”

 

Võ Giang:”Còn nữa, đánh 1 bức điện cho Hắc Vân. Nói rằng hắn cứ yên tâm chúng ta luôn sẵn sàng chào đón hắn trở về.”

 

Lâm Tín:”Rõ.”

 

Tại bộ tổng chỉ huy Ngô quân.

 

Hong Lu:”Vẫn chưa tim được bọn chúng sao?”

 

Zhang Hi:”Báo cáo quân ta đã lùng sục quanh các con đường nhưng không tìm thấy dấu vết nào. Theo suy đoán rất có thể bọn chúng đã trốn vào trong các khu rừng rậm rạp. Nơi đó quá rộng lớn, quá nhiều cây cối rất dễ đi lạc vì vậy các sư đoàn vẫn chỉ có thể tìm kiếm bên ngoài. Ngoài ra máy bay cũng tiến hành tuần tra liên tục, hễ phát hiện gì mới thì sẽ báo lại.”

 

Hong Lu:”Lệnh cho các đơn vị tiếp tục lùng sục, không lùng sục được thì án ngữ trên các con đường cho ta, chúng không ra vậy thì cho chúng chết trong mấy khu rừng đó luôn đi.”

 

Zhang Hi:”Rõ.”

 

Hong Lu:”Còn nữa. Hãy lập kế hoạch tổng tiến công chiếm lấy Trung Đô cho ta. 2 ngày nữa chúng ta sẽ phát động tổng công kích. Phía trên đã không thể chờ đợi thêm được nữa. Ngày mai máy bay chi viện cũng sẽ tới, sự khống chế trên không cảu chúng ta sẽ được khôi phục.”

 

Zhang Hi:”Rõ. Tôi sẽ đệ trình kế hoạch sớm cho ngài.”

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!