Hà Tú chỉ huy hơn 30 người nhanh nhẹn, làm nhiệm vụ trinh sát phía trước vì hắn từng có kinh nghiệm làm lính trinh sát trước đây.
Nhiệm vụ của đội trinh sát này là dò đường và tiêu diệt bất cứ tên địch nào có thể ảnh hướng đến cuộc chuyển quân. Để đảm bảo an toàn và tốc độ di chuyển Hà Tú và quân trinh sát chỉ cầm theo dao găm và súng ngắn. Mỗi người ngậm lưỡi lê trong miệng, vừa để thuận tiện trong chiến đấu, vừa để giữ im lặng.
Hà Tú và đội trinh sát bắt đầu bò sát đến vị trí của trung đoàn quân Ngô tại phía bắc ngã 3. cả toán ẩn nấp dưới những bụi cỏ khá cao và gốc cây lớn. Tất cả đều cố di chuyển 1 cách nhẹ nhàng nhất, tránh gây ra tiếng động khi di chuyển vì chỉ 1 tiếng động trong không gian cực kỳ yên tĩnh này cũng có thể khiến cho địch quân phát diện. Đến lúc đó ngoài giao chiến không còn bất cứ cách thức nào khác.
Khi tiến tới chỗ Trung đoàn Ngô quân cách chừng 300m, Hà Tú có thể nhìn thấy địch quân chia làm 7 nhóm cảnh giới. Phía bắc 3 ngóm, phía đông 2 nhóm và phía tây 2 nhóm. Phía nam không có nhóm nào vì phía nam là chủ lực địch, địch quân có lẽ cho rằng phía đó không thể có vấn đề gì.
Mỗi nhóm cảnh giới cách chỗ chủ lực trung đoàn gần 100m, mỗi nhóm có 3 tên. Các nhóm cũng cách nhau chừng 200m
Hà Tú xác định mục tiêu là phải tiêu diệt 3 nhóm cảnh giới ở phía bắc, như vậy là có thể tạo điều kiện cho toàn đơn vị di chuyển.
Hà Tú liền ra lệnh cho toàn nhóm trinh sát chia làm 2 bộ phận. Bộ phận giải quyết lực lượng trinh sát phía bắc của địch, bộ phận này cũng chia làm 3 nhóm, mỗi nhóm 5 người, Hà Tú trực tiếp chỉ huy 1 nhóm. Bộ phận còn lại làm nhiệm vụ quan sát lực lượng cảnh giới ở 2 hướng đông tây.
Lực lượng giải quyết quân cảnh giới từ từ tiến tới vị trí của kẻ địch. Yêu cầu của nhiệm vụ là phai nhanh, chuẩn , ác và đồng thời ra tay. 1 đòn khóa chết quân địch.
Hà Tú dẫn đội tiến sát đến nhóm cảnh giới ở giữa là nhóm quan trọng nhất.
Hà Tú từ từ tiến sát. Tiến sát chỉ cách kẻ địch chừng 30 m.
Lúc này 3 tên lính đang ngồi vây quanh 1 đống lửa. 1 tên dựa lưng vào gốc cây nhắm mắt ngũ. 1 tên thì đang cố hơ tay vò đống lửa nhằm tránh cái lạnh của sương đêm. Lưng quay lại về phía Hà Tú. 1 tên thì cứ chừng vài phút thì lại đứng lên nhìn xung quanh, quan sát tình hình.
Hà Tú liền ra lệnh. Đợi chờ cho tên kia đứng lên quan sát 1 lần nữa, khi hắn ngồi xuống thì tất cả hành động. Tiếp đó xử tên đang hơ lửa. Cuối là tên đang dựa lưng vào gốc cây để ngủ kia.
Khi tên lính kia đứng dậy 1 lần nữa, cả đội sắn sàng. Khi tên lính quan sát xong, hắn liền ngồi xuống. Hà Tú cùng cả đội lao lên.
Hà Tú tay lăm lăm lưỡi lê trong tay, lao nhanh nhắm thẳng về phía tên lính vừa ngồi xuống.
Tên lính vừa ngồi xuống, ánh mắt lơ đảng nhìn quanh, bất chợt hắn cảm giác có cái gì tiến sát vào người hắn, hắn liền ngoảnh mặt nhìn sang. Thì bàn tay của Hà Tú đã tiến tới bịt chặt miệng hắn. 1 chiến sĩ còn lại vòng ra phía sau tên lính, dùng 2 cánh tay giống như kìm thép ôm chặt , khóa chết 2 cánh tay của tên lính.
Tên lính cảm thấy khí tức tử vong sợ hãi, không ngừng cố gắng giãy dụa vùng vẫy cố gắng báo động cho đồng đội.
Nhưng lúc này lưỡi dao đã đâm tới, xuyên qua bung của hắn, đâm thủng vào ruột, máu bắt đầu rỉ ra. Hà tú không chậm trễ, không thương xót liền đâm thêm mấy nhát nữa vào bụng, máu ồ ạt chảy ra. Tiên lính Ngô cảm thấy cơ thể lạnh dần, mắt bắt đầu mờ đi, miệng mũi cố gắng hít thở thêm không khí nhung lại bị bàn tay hà Tú nắm chặt. Tên lính liềm dần, sau đó là im lặng.
Ở bên cạnh 2 lính trinh sát cũng tiến lên sử tên lính đang hơ lửa. Hắn bất ngờ khi đồng bạn bị vật ngã, nhưng hắn chưa kịp làm gì thì 1 cánh tay rắn chắc từ phía sau đã luôn vào cổ hắn từ phía sau siết chặt. Người còn lại thì nắm lấy 2 tay tên lính Ngô không để hắn nắm lấy súng bóp cò báo động. chỉ sau vài phút hắn cũng bị bóp ngạt chết.
Tên còn ngủ ở gốc cây thì bị chiến sĩ còn lại tiến sát tới bịt mồm, khiến hắn giật mình tỉnh lại thì nhìn thấy 1 kẻ xa lạ trước mặt. Sau đó là cảm giác mát lạnh ở cổ, hắn liền cảm nhận được máu đang ồ ạt chảy ra từ cổ họng hắn. Hắn định giơ tay để chặn máu ở cổ họng trào ra. Thì lính trinh sát đã đâm thêm 1 nháy xuyên tim, khiến hắn chết hoàn toàn.
Hà Tú lúc này đứng dậy nhìn sang 2 bên thì thấy 2 nhóm còn lại cũng đã giải quyết xong.
Hắn liền ra lệnh lột bỏ áo của 3 tên lính ra sau đó 3 người trong nhóm mặc ào giả làm nhóm cảnh giới quân Ngô. Sau đó chuyển những cái ra ngoài bụi cỏ. Sau đó 3 người giả làm quân Ngô ngồi lại quanh đống lửa. Cả 2 nhóm kia cũng vộ làm theo.
Khi tất cả mọi thứ đã ổn thỏa. Hà Tú liền ra hiệu cho Hắc vân từ cách đó 1km. Nhìn thấy Hà tú ra hiệu mọi thứ đều ổn. Hắc vân liền ra lệnh toàn quan bắt đầu di chuyển.
Thế là 1 hàng dài của quân Việt bắt đầu di chuyển. Tất cả cố khom người để di chuyển dấu mình sau những bụi cỏ và các gốc cây. Cuộc di chuyển càn phải tiến hành nhanh chóng nhưng phải hết sức nhẹ nhàng. Mọi vũ khí đều phải được buộc chặt b=vào người tránh gây tiếng động. Những người có thùa đạn đều phải bổ đạn vào trong balo hoặc túi vải lớn bên trong để đầy quần áo, vải, hoặc bất cứ thứ gì có thể ngăn cản tiếng động từ những tiếng động va chạm vào nhau.
Hiện tại mấy nhóm cảnh giới ở 2 hướng đông tây vẫn còn.
Lữ đoàn độc lập di chuyển 1 giờ mới có thể vượt ra khỏi tầm quan sát của quân Ngô.
Sau khi lữ đoàn độc lập di chuyển xong thì đến phiên sư đoàn 9.
Lúc này thì lại có chuyện xảy ra. 1 tên lính quân Ngô từ trong chỗ nghỉ ngơi đi ra ngoài. Giống như là để thay gác.
Hắn từ từ tiến tới chỗ Hà Tú. Nhóm Hà Tú nắm chặt con dao trong tay.
Cả sư đoàn 9 nín thở, đứng im tại chỗ không dám di chuyển.
Khi tên lính tiến tới chỗ Hà Tú, hắn liền lên tiếng:”Trời thật lạnh a. ngươi còn thuốc lá không? Cho ta 1 điếu.”
Hà Tú liền cúi gằm mặt sau đó rút ra từ trong áo tên lính vừa bị mình giết lúc nãy ra 1 bao thuốc lá, sau đó đưa cho tên lính.
Tên lĩnh nhận lấy bao thuốc, sau đó rút ra 1 cái hộp quẹt. Khi hắn vừa định rút ra 1 điếu thuốc thì hắn liền nhìn thấy 1 vết đỏ trên bao thuốc. Hắn cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng không quan tâm lắm. Khi hắn vừa định châm lửa thì 2 cánh tay đã luôn qua cổ hắn. Hắn cừ định dãy dụa thì 1 lực cực mạnh từ 2 cánh tay truyền ra.
Rắc.
Tiếng xương gãy vang lên, tên lính Ngô đã bị vặn gãy cổ.
Hà tú ra hiệu nhanh chóng để xác tên tính vào chỗ gốc cây. Để hắn nằm dựa vào đây với tư thế ngồi ngủ, mặt cúi xuống đất. Hà tú rút ra 1 trái lưu đạn đặt vào lòng bàn tay của tên lính, để hắn nắm chặt quả lự đạn cùng mỏ ịt, sau đó rút chốt. 2 bàn tay của tên lính giữ chặt mỏ vịt làm cho quả đạn không phát nổ ngay. Đây được xem là 1 cái bẫy mà Hà tú để lại cho kẻ địch.
Đồng thời cũng là tín hiệu báo động cho toàn đơn vị khi nào kẻ địch phát hiện ra quân cảnh giới bị tiêu diệt.
Sư đoàn 9 khi thấy tình hình đã ổn liền tiếp tục di chuyển. Sau nửa tiếng sư đoàn 9 cũng đã rút đi hết.
Hà Tú lệnh cho các nhòm trinh sát, đưa mấy cái xác địch để lại quanh đống lửa, đưa quân áo lại cho mấy cái xác sau đó rút đi.
Sau khi thoát khỏi phạm vi quan sát của kẻ địch Hắc Vân liền lệnh toàn quân tăng nhanh tốc độ tiến tới chỗ con đường để chuyển xuống phía nam. Khi toàn đơn vị tiến đến chỗ con đường tất cả nhanh chóng tiến quân.
Sư đoàn 9 tiến lên trước, theo sau là lữ đoàn độc lập. Đội của Yến Hà thì đi phía sau xóa dấu vết. Nhiệm vụ này giao cho đội du kích là tốt nhất.
Khi tiến quân được 2 km thì Hắc vân liền ra lệnh cho toàn quân nghỉ ngơi.
Hắc vân dựa lưng vào 1 gốc cây để nghỉ. Hắn vửa nghỉ ngơi được 15 phát thì 1 tiếng soạt như có vật gì rơi dới nền cỏ vang lên, vị trí chỉ cách chỗ hắn ngồi chỉ chừng 300m. hắn liền bật dậy, tay lăm lắm không súng ngắn hướng về phía có tiếng động. Toàn đơn vị đồng loạt làm theo.
Tất cả đều trở nên căng thẳng, sẵn sàng bóp cò bất cứ lúc nào, không khí cực kỳ căng thẳng.
Lúc này 1 giọng nói vang lên:”Đứng bắn, là người mình, người mình cả.”
Sau đó 1 người đàn ông từ bóng tối đi ra, ánh trăng chiếu lên thân ảnh người này, 1 người đàn ông trung niên với râu quai nón, mặc trên người 1 bộ quân áo sĩ quan Việt quốc đã sờn cũ. Người này đi ra phía trước, 2 tay giơ cao, 1 tay cầm lấy khẩu tiểu liên, nòng súng hướng lên trời.
Người đàn ông lên tiếng:”Ta là, Trần Toàn. Quyền sư trưởng sư đoàn 24 Việt quốc. Ta đến đây không có ác ý.”
Hắc Vân:”Nếu ngươi không có ác ý vậy thì mau kêu đám quân của ngươi ở phía sau hạ vũ khí xuống.”
Trần Toàn:”Được thôi.” sau đó hắn quay về phía sau ra hiệu cho toán quân ở phía sau hạ vũ khí xuống.
Từ trong cánh rừng vang lên hạ nòng súng, rất nhỏ nhưng cũng rất nhiều như có chừng vài ngàn người. Hắc vân ra lênh cho quân của mình hạ súng xuống nhưng vẫn không mất cảnh giác.
Trần Toàn:”Chúng ta có thể tin nhau rồi chứ.?”
Vương Vinh lúc này chạy tới, khi nhìn thấy Trần Toàn liền kinh ngạc thốt lên:”Trần Toàn là tên khốn nhà ngươi a. không ngờ ngươi còn sống.”
Trần Toàn:”Ngươi chua chết, ta sao lại chết được.”
Hắc Vân:”Vương sư trưởng, ngươi biết hắn sao?”
Vương Vinh:”Biết hắn và ta là cùng 1 khóa ra. Hắn vốn là tham mưu trưởng sư 24. sau khi địch quân tấn công Giang Châu thì sư đoàn 24 đảm nhiệm chặn đánh cho toàn quân rút lui về Trung Đô. Ta cứ tưởng toàn sư đã bị diệt. Có thể tin tưởng hắn, hắn có tiếng là cứng đầu, không thể hàng địch được.”
Nghe vậy hắc Vân cũng cất súng vào bao, sau đó đưa tay lên chào theo kiểu nhà binh, sau đó hạ tay xuống:”Chào Trần sư trưởng. Ta là hắc Cân lữ trưởng lữ độc lập. Ở đây không tiện nói nhiều. Ngươi liệu có chỗ nào cho đơn vị của ta nghỉ ngơi 1 chút chứ.”
Trần Toàn:”Có cách đây chừng 5km về phía tây có 1 ngọn núi có đủ chỗ để quân của ngươi nghỉ ngơi.”
Hắc vân:”Vậy thì phiền sư đoàn của ngươi đi trước dẫn đường. Bọn ta theo sau.
Trần Toàn nhìn Hắc Vân thầm nghĩ. Đây là vẫn chưa tin chính mình a.
Trần Toàn:”Được các ngươi theo sau bọn ta.”
Thế là toàn đơn vị của Hắc vân theo sau Trần Toàn.
Lúc này tại doanh trại của Ngô quân 2 tiếng nổ vang lên viên, sau đó là tiếng rên la.
Toàn bộ sư đoàn vội vàng vùng dậy. Hướng về phía vụ nổ nhìn tới.
Viên sư trưởng hét to:”Có chuyện gì xảy ra?”
Phải 2 phút sau, 1 viên sĩ quan chạy tơi chỗ hắn, dáng vẻ gáp gáp:”Báo cáo sư trưởng. Toàn bộ máy tên lính cảnh giới ở phía bắc đã bị giết chết. Ngoài ra còn phát hiện dấu hiệu 1 đội quân vừa từ phía bắc chúng ta vượt qua, hướng đi về phía tây. Quân số ít nhất cũng phải cỡ 1 trung đoàn.”
Viên sư trưởng:”Cái gì? Lũ vô dụng này các ngươi canh gác như vậy sao? Để bọn chúng vượt qua mũi quân ta. Bọn chúng rốt cuộc là ai?”
Viên sĩ quan:”Báo cáo, không biết. Không có bát cứ dấu hiệu nào.”
Viên sư trưởng:” Ăn hại. Tiến về phía tây. Có nghĩa là bọn chúng từ phía đông tới. Không tốt địch quân vòng sang phía tay trốn thoát.”
Viên sư trưởng liền quay sang tham mưu đứng bên cạnh lệnh:”Lệnh 1 nữa quân ở lại đây còn 1 nữa tiến về phía tây truy kích địch. Đồng thời truyền về cho tổng tư lệnh biết là phát hiện 1 toán quân địch từ phía động chạy tới vượt qua quân ta tiến về phía tây. Rất có thể là địch nhân mà quân ta đang truy đuổi.”
Viên tham mưu trưởng gật đầu.
Thế là 1 nữa sư đoàn vội vã chạy về phía tây tìm kiếm tung tích đội quân của Hắc Vân.