TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Thuở sơ khai, khi bóng tối và ánh sáng còn là một, trời đất chưa phân, giữa cõi hỗn độn đã phôi thai một tồn tại mang sức mạnh tối cao — gọi là Hư.

Hư sinh Đạo, Đạo định hình Tam Giới: Thiên Giới, Nhân Giới, Linh Giới. Sự sống muôn loài từ đó đâm chồi.

Nhân Giới - Năm 650 Lịch Hoàng Kỳ Tại thành Hạ Châu.

Bên dưới là tiếng người mua kẻ bán rộn rã, tấp nập huyên náo. Từ trên mái ngói rêu phong của một tửu lâu, có một thiếu niên trạc chừng mười sáu tuổi đang lơ đãng cúi nhìn thế gian.

Thiếu niên ấy tên là An Nguyên.

Nhưng, cậu không phải là người, chẳng phải linh yêu, càng không mang cốt nhục của thần minh. Giữa Tam Giới rộng lớn này, vốn dĩ không có nơi nào để cậu thực sự thuộc về. Cậu chính là luồng linh khí tinh thuần nhất còn sót lại của "Hư" sau khi đấng tối cao ấy tan biến. Bất tử, bất diệt, vô hình và vô tướng.

Lênh đênh từ thuở hồng hoang, cậu mang theo sự cô độc tột cùng để chứng kiến mọi thế thái nhân tình: từ lúc trời đất mới chia đôi, đến khi phàm nhân đắc đạo phi thăng. Tuyệt nhiên, không một ai trong Tam Giới hay biết về sự tồn tại của cậu.

Ngay cả hình hài mười sáu tuổi và cái tên "An Nguyên" này, cũng vốn là của nhân loại đầu tiên mà luồng khí ấy từng gặp gỡ. Chỉ khi thiếu niên cõi trần kia trút hơi thở cuối cùng, cậu mới mượn lấy thân xác và danh tự ấy, tự cho mình một vỏ bọc để hòa vào cõi nhân sinh ồn ã này. Cậu cứ ngồi đó, nhìn ngắm sự sống lụi tàn rồi lại tái sinh.

Mải mê nhìn ngắm dòng đời xuôi ngược. Có lẽ vì quá chú tâm vào nụ cười giòn tan của một đứa trẻ đang cầm xâu kẹo hồ lô dưới đường, hoặc cũng có thể vì viên ngói lưu ly rêu phong sau cơn mưa đêm qua quá đỗi trơn trượt, trọng tâm của cậu đột nhiên chao đảo.

Thân thể thiếu niên mỏng manh như một chiếc lá lìa cành, chới với rơi tự do từ mái hiên tửu lâu xuống lòng đường lát đá.

Với tàn dư sức mạnh của "Hư", một cú ngã trần tục thế này chẳng thể suy suyển lấy một sợi tóc. An Nguyên nhíu mày, vốn định lười biếng phó mặc cho trọng lực kéo xuống, mượn chút cảm giác đau đớn chân thật để thấy mình đang tồn tại.

Nhưng, lưng cậu chưa kịp chạm đất, một lực đạo mạnh mẽ đã ập tới.

Không phải là mặt đá lạnh lẽo, cứng ngắc, mà là một vòng tay vững chãi, nóng hổi vươn ra ôm trọn lấy vòng eo mảnh khảnh của cậu. Một mùi hương trầm mộc nam tính, pha lẫn chút hàn khí của sương gió lấn át cả bầu không khí hỗn tạp của khu chợ đang vây lấy An Nguyên.

An Nguyên hơi mở to đôi mắt, ngước lên.

Đập vào mắt cậu là một gương mặt góc cạnh tựa như được tạc từ ngọc thạch. Nam nhân vận hắc y cẩm bào, vóc dáng cao lớn che khuất cả ánh nắng chói chang phía sau. Đôi mày kiếm anh tuấn xếch cao, sống mũi thẳng tắp, toàn thân tỏa ra thứ khí tràng bá đạo, sắc bén đến mức bức người, hệt như một thanh tuyệt thế bảo kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ.

Người đó là Lục Cảnh Hành.

Lục Cảnh Hành vốn không phải kẻ bao đồng. Sống trên đời, với tính cách lạnh nhạt và quyết đoán của hắn, nếu có kẻ lạ mặt rơi từ trên trời xuống, hắn tuyệt đối sẽ lui lại nửa bước để mặc kẻ đó tự sinh tự diệt. Thế nhưng, trong khoảnh khắc ma xui quỷ khiến đưa tay ra đỡ lấy thân ảnh nhẹ bẫng này, động tác của hắn bỗng chốc khựng lại.

Khi cúi đầu xuống, ánh mắt Lục Cảnh Hành va phải dung mạo trong ngực mình.

Đó là một khuôn mặt nhỏ nhắn, vô cùng xinh xắn và thanh tú. Làn da trắng ngần dưới ánh nắng ban mai như phát sáng, mái tóc đen nhánh mềm mại cọ nhẹ vào lồng ngực hắn. Nhưng điểm chí mạng nhất lại là đôi mắt của thiếu niên.

Trong veo như suối mùa thu, ngoan ngoãn, thuần khiết nhưng sâu thẳm bên trong lại tĩnh lặng, u tịch vạn năm. Nó mang một vẻ đẹp mỏng manh, câu nhân nhưng lại xa cách đến mức khiến trái tim người ta vô thức nảy lên một nhịp. Hơi thở dồn dập của Lục Cảnh Hành bỗng chốc trở nên loạn nhịp, đôi tay đang vòng qua eo thiếu niên bất giác siết chặt hơn một chút.

Ánh mắt giao nhau. Thời gian giữa khu chợ ồn ào như đông cứng lại.

Một linh hồn bất tử vạn năm chưa từng chạm vào hơi ấm, và một nam nhân trần thế mang đầy hơi thở mạnh mẽ, ngang tàng. Vận mệnh của vạn vật trong Tam Giới, dường như đã bắt đầu một sự kiện chấn động chỉ từ một khoảnh khắc chạm mắt tĩnh lặng này.




BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!