TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Quy luật của cõi Hỗn Độn ngàn vạn năm nay chưa từng thay đổi: Cứ mỗi độ trăng tròn sáng nhất trong tháng, Vạn Hư Chi Chủ sẽ có một ngày một đêm bị tước bỏ toàn bộ linh lực để dung hòa lại sinh khí, trở thành một phàm nhân mười sáu tuổi tay trói gà không chặt.

An Nguyên vốn đã quá quen với việc này. Tối qua là đêm trăng rằm, cậu ngoan ngoãn chui vào chăn ấm nệm êm trong Càn Thanh Cung ngủ một giấc, đinh ninh rằng sáng hôm sau tỉnh dậy, linh lực Hỗn Độn sẽ lại cuồn cuộn chảy trong kinh mạch.

Thế nhưng, khi những tia nắng nhạt màu của buổi sớm mùa đông chiếu qua rèm lụa, An Nguyên khẽ vươn vai, ấn ký giữa trán vẫn phẳng lì nguội lạnh. Cậu giơ tay lên, cố gắng ngưng tụ một tia sáng nhỏ, nhưng đáp lại chỉ là luồng không khí trống rỗng. Cơ thể vẫn nặng nề và yếu ớt hệt như tối qua!

"Chuyện quái gì thế này?"

An Nguyên nhíu mày, vội vàng khua tay gọi Sổ Tàn Linh. May thay, bản mệnh pháp khí không bị khóa. Cuốn sổ lấp lánh kim quang lập tức xé rách không gian bay ra, cọ cọ góc bìa vào má cậu như an ủi, rồi tự động lật mở ra một trang giấy trống.

Trên mặt giấy, một dòng chữ màu vàng chói lọi, mang theo uy áp quen thuộc của Cửu Trùng Thiên từ từ hiện lên:

"Đệ vừa dốc cạn sức vá núi Cẩm Dịch, căn nguyên còn chấn động chưa vững. Cần ít nhất một tháng làm phàm nhân, mượn chân khí và hơi ấm hồng trần để điều hòa lại bản thể. Vừa hay, tên hoàng đế Nam Đô kia tối qua lập đàn tế trời, dâng sớ xin ta khóa linh lực của đệ lại một tháng để hắn tiện bề tổ chức đại hôn. Ta thấy việc này vẹn cả đôi đường, vừa giúp đệ dưỡng thương, vừa giải quyết được việc chung thân đại sự, nên đã đặc phê chuẩn tấu! Sổ Tàn Linh ta không khóa, để lại cho đệ đọc sách giải khuây. Chúc tân hôn vui vẻ - Ca ca."

Đọc xong dòng tin nhắn rành rọt từng chữ của "người anh trai tốt", khóe môi An Nguyên giật kịch liệt.

Đường đường là Thiên Đạo tối cao, thế mà lại đi cấu kết với một tên hoàng đế phàm trần để bán đứng đệ đệ ruột của mình?!

Đúng lúc đó, cửa tẩm cung khẽ mở. Lục Cảnh Hành vận một thân thường phục màu huyền bọc viền lông cáo, bưng một bát cháo sen nóng hổi bước vào. Nhìn thấy An Nguyên đang ngồi xếp bằng trên giường, bộ dạng tức tối trừng mắt nhìn Sổ Tàn Linh, khóe môi vị hoàng đế lập tức giương lên một nụ cười vô cùng đắc ý và lưu manh.

Hắn đặt bát cháo xuống bàn, thong thả bước tới ngồi xuống mép giường: "Sao thế? Tổ tông ngàn năm của trẫm tỉnh dậy phát hiện mình bị anh trai 'bán' rồi à?"

"Lục Cảnh Hành! Ngài to gan lắm, dám giở trò đi cửa sau với Thiên Đạo?" An Nguyên vớ lấy cái gối mềm ném thẳng vào ngực hắn, nhưng với sức lực phàm nhân hiện tại, cái ném ấy chẳng khác nào gãi ngứa.

Lục Cảnh Hành dễ dàng bắt lấy chiếc gối vứt sang một bên, rồi nhào tới ôm trọn thân hình mỏng manh của thiếu niên ép xuống nệm gấm. Ánh mắt hắn thâm thúy, rực lửa chiếm hữu điên cuồng, nhưng động tác lại vô cùng nâng niu, trân trọng.

"Đúng, trẫm đã lập đàn cầu xin đấy." Lục Cảnh Hành cắn nhẹ lên vành tai đang đỏ bừng của cậu, giọng điệu khàn khàn đầy mị hoặc. "Lúc em là thần minh, em cứ bay tới bay lui, trẫm ôm thế nào cũng cảm thấy sợ em sẽ vụt mất. Trẫm muốn có một tháng, em hoàn toàn là một người phàm bằng xương bằng thịt, không lo nghĩ chuyện Tam Giới, chỉ ngoan ngoãn nằm trong vòng tay trẫm, làm thê tử của trẫm."

Hơi thở nóng rực phả vào cổ khiến An Nguyên khẽ rùng mình. Không còn linh lực che chở, mọi xúc cảm phàm tục đều trở nên mãnh liệt gấp bội. Cậu định cãi lại, nhưng nhìn thấy sự thâm tình và khao khát đến hèn mọn trong đáy mắt của bậc đế vương, trái tim kiêu ngạo của thần minh rốt cuộc cũng mềm nhũn ra thành nước.

"Đồ bạo chúa giảo hoạt..." An Nguyên lầm bầm, vòng hai tay ôm lấy cổ hắn, chủ động ngẩng đầu lên. "Được rồi, một tháng thì một tháng. Ngài muốn làm gì thì làm đi..."

Chỉ đợi có câu nói ấy, sự kiềm chế của Lục Cảnh Hành hoàn toàn đứt phึง. Hắn gầm nhẹ một tiếng, cúi xuống thô bạo mà ngọt ngào chiếm lấy đôi môi đỏ mọng. Ánh sáng trong tẩm cung mờ ảo, Sổ Tàn Linh rất hiểu chuyện liền tự động đóng lại, bay tít lên nóc màn thả rủ lụa mỏng xuống che đi cảnh xuân kiều diễm. Một buổi sáng mùa đông lạnh giá, nhưng bên trong Càn Thanh Cung lại ngập tràn sắc xuân ấm áp, Lục Cảnh Hành rốt cuộc cũng danh chính ngôn thuận hưởng trọn vẹn sự thân mật sâu sắc nhất cùng với thần minh bảo bối của mình.

Vài ngày sau, một đạo thánh chỉ được ban ra, làm chấn động từ bá quan văn võ đến toàn thể bá tánh Nam Đô.

Hoàng đế bệ hạ chính thức ấn định ngày lành tháng tốt vào đúng tiết lập xuân sắp tới để cử hành đại hôn. Vị "Hoàng hậu" tương lai không ai khác chính là Vạn Hư Chi Chủ — người vẫn luôn kề cận bảo vệ hoàng đế bấy lâu nay. Vì An Nguyên đang trong thời kỳ "làm phàm nhân", Lục Cảnh Hành càng có cớ quấn quýt lấy cậu không rời nửa bước. Cậu buồn chán thì lôi Sổ Tàn Linh ra đọc lại những mẩu chuyện tiếu lâm của các đời trước, còn hắn thì vừa phê tấu chương vừa ôm cậu vào lòng, sủng ái đến tận trời xanh.

"An ca ca! Chúc mừng huynh! Cuối cùng cũng bị hoàng huynh muội lừa vào tròng rồi!"

Một buổi chiều, Lục Chiêu hớn hở xách một rương sính lễ to đùng chạy ào vào tẩm cung. Nàng hiện tại dẫu đã là phu nhân của Linh Chủ vực sâu, nhưng tính tình vẫn nhí nhảnh không đổi.

An Nguyên đang nằm ườn trên nhuyễn tháp đọc Sổ Tàn Linh, nghe vậy liền ngước lên, bĩu môi đáp: "Là hoàng huynh muội cấu kết với ca ca ta, bày mưu tính kế bắt ta! Đợi ta khôi phục linh lực, ta sẽ dỡ luôn cái Càn Thanh Cung này."

"Thôi đi, huynh mà nỡ dỡ." Lục Chiêu ngồi phịch xuống bên cạnh, cười hì hì nhón một quả bồ đào đút cho cậu. "Diêm Dã gửi lời chúc mừng hai người. Huynh ấy bảo đang dốc sức đào kho báu dưới Âm Ty để chuẩn bị quà cưới. An ca ca, muội thực sự rất vui. Nhìn huynh và hoàng huynh như vậy, muội cảm thấy cả Tam Giới này có sụp xuống cũng chẳng sao cả."

An Nguyên mỉm cười, đôi mắt trong veo lấp lánh ánh sáng nhu hòa. Cậu khép Sổ Tàn Linh lại, nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Tuyết đang bắt đầu tan, những nụ hoa mai đã chớm nở chờ đón mùa xuân. Bị ép làm phàm nhân một tháng thì đã sao? Được trải qua trọn vẹn hỉ nộ ái ố, được đường đường chính chính mặc hỉ phục đỏ thắm bước bên cạnh người mình yêu, đó mới chính là trải nghiệm rực rỡ nhất mà một Vạn Hư Chi Chủ chưa từng có được từ thuở khai thiên lập địa.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!