Thời gian đối với một tồn tại sinh ra từ thuở hồng hoang vốn dĩ chỉ như một cái chớp mắt hững hờ. Thế nhưng, từ ngày bước chân vào lồng son tráng lệ của Nam Đô, tia linh khí vạn năm mang tên An Nguyên bỗng phát hiện ra, nhịp chảy của thời gian dường như đã chậm lại.
Thấm thoắt, nụ cười tùy hứng giữa chợ Hạ Châu ngày nào đã kéo dài trọn vẹn một vòng tuần hoàn xuân hạ thu đông. Một năm ở nhân gian, hóa ra lại rực rỡ và nhộn nhịp đến vậy.
Cuộc sống thường nhật ở Càn Thanh Cung dần hình thành một thói quen khiến cả đám cung nữ, thái giám đến các đại thần đều phải âm thầm tặc lưỡi.
Hoàng đế bệ hạ Lục Cảnh Hành, vị bạo chúa sát phạt quyết đoán ngày nào, giờ đây khi ngự triều xong việc đầu tiên không phải là đến Ngự Thư Phòng bàn việc quốc gia đại sự, mà là ba chân bốn cẳng quay về tẩm cung tìm thiếu niên tử y của ngài.
Những buổi chiều nắng nhạt, Lục Cảnh Hành thường đem tấu chương chất cao như núi về gian noãn các. Hắn chau mày phê duyệt tấu chương, thỉnh thoảng lại đưa tay bóp trán mệt mỏi. Còn An Nguyên, mang danh là "khách", nhưng lại nghiễm nhiên chiếm lấy chiếc nhuyễn tháp êm ái nhất, bọc mình trong chiếc áo choàng lông hồ ly trắng muốt mà nằm lười biếng đọc thoại bản nhân gian.
"Trà nguội rồi." Lục Cảnh Hành nhíu mày nhìn chén trà long tỉnh trên bàn, định cất giọng gọi thái giám.
"Ồn ào."
Thiếu niên đang nằm ườn trên tháp lười nhác buông một câu. Cậu chẳng thèm ngước mắt lên, chỉ hờ hững búng ngón tay cái "tách".
Một luồng linh lực nhỏ xíu xẹt qua. Chén trà đang nguội lạnh bỗng chốc sủi tăm sùng sục, hương thơm ngào ngạt bốc lên nghi ngút như vừa được đun trên bếp lò lửa đỏ.
Lục Cảnh Hành nhìn chén trà bốc khói, khóe môi nhịn không được mà giương cao. Hắn đã quá quen với cảnh tượng này. Sức mạnh chí cao vô thượng của Hỗn Độn, thứ có thể bóp méo không gian, hủy thiên diệt địa, giờ đây lại được "lão quái vật ngàn năm" này dùng để... hâm nóng trà, làm lạnh rượu hoa đào giữa mùa hè oi ức, hay thậm chí là gõ một cái để cuốn thoại bản tự động lật sang trang vì lười đưa tay ra khỏi chăn ấm.
Nếu các vị Thần Minh trên Cửu Trùng Thiên mà biết nguồn cội linh khí của họ bị đem ra dùng cho những việc tẻ nhạt của trần thế thế này, chắc chắn sẽ tức đến thổ huyết. Nhưng Lục Cảnh Hành lại thấy vô cùng đáng yêu. Hắn dung túng đến cực điểm, mặc cho cậu làm loạn cả pháp tắc đất trời trong cái tẩm cung nhỏ bé này.
Tuy nhiên, chuỗi ngày ung dung tự tại ấy luôn bị gián đoạn vào một ngày cố định trong tháng.
Đêm rằm.
Cứ đến ngày mười lăm âm lịch hằng tháng, khi linh khí trời đất cực thịnh, An Nguyên lại trở về làm một phàm nhân mười sáu tuổi yếu ớt, mỏng manh. Cõi Hỗn Độn chìm vào giấc ngủ, mang theo cả thân nhiệt vốn dĩ lạnh nhạt của cậu, biến cậu thành một người vô cùng sợ lạnh và dễ ốm.
Từ sau kiếp nạn ở ám thất của Vu phi, hoàng cung Nam Đô đã hình thành một thiết luật bất thành văn: Ngày rằm, hoàng đế bãi triều, toàn bộ cấm quân phong tỏa Càn Thanh Cung một con kiến cũng không lọt, tuyệt đối không ai được phép diện thánh.
Vào những ngày đó, người ta không còn thấy một Lục Cảnh Hành mang chân long uy áp. Hắn cởi bỏ long bào, mặc trung y bằng gấm mềm, tự tay túc trực bên giường chăm sóc An Nguyên.
Hắn ủ những lò than sưởi ấm nhất, trải những lớp đệm lông chồn dày nhất. Hắn dùng đôi bàn tay to lớn, thô ráp thường ngày cầm kiếm của mình để xoa bóp đôi chân lạnh ngắt của thiếu niên, kiên nhẫn đút từng muỗng cháo tổ yến hầm nhân sâm để bồi bổ cho thân xác phàm tục đang suy nhược kia.
"Bậc cửu ngũ chí tôn, thay vì lo hạn hán lũ lụt, lại ở đây hầu hạ ta uống thuốc đắng ngắt thế này... Ngài không sợ sử quan ghi chép lại, để muôn đời sau chê cười là hôn quân sao?" An Nguyên cuộn tròn trong chăn, đôi mắt to tròn vì mất đi linh lực mà có thêm vài phần ướt át, mang theo ý cười trêu chọc nhìn hắn.
Lục Cảnh Hành gắp một viên mứt táo tẩm đường đưa đến tận môi cậu để át đi vị đắng của thuốc, ánh mắt thâm tình sâu như biển lớn.
"Trẫm không cần lưu danh muôn thuở, trẫm chỉ cần lưu lại hơi ấm cho ngươi. Ngươi có bản lĩnh làm mờ thiên cơ, chẳng lẽ không có bản lĩnh xóa vài nét bút của sử quan hay sao?"
Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cậu, thì thầm: "Hơn nữa, được hầu hạ Tổ tông ngàn năm của Tam Giới, trẫm thấy đây là vinh hạnh."
An Nguyên bật cười, ngậm lấy viên kẹo đường ngọt lịm. Vị ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi, chạy dọc xuống tận cõi Hỗn Độn sâu thẳm.
Một năm trôi qua với những bữa cơm ấm nóng, những chén trà ngát hương, và những đêm rằm có vòng tay rộng lớn chở che. An Nguyên khẽ nhắm mắt, nghe tiếng nhịp tim đều đặn của người đàn ông đang ôm mình vào lòng. Cậu chợt nhận ra, hóa ra cái gọi là "chấp niệm" của phàm nhân mà cậu từng cười nhạo, nay lại chính là sợi tơ hồng rực rỡ nhất, buộc chặt tia linh khí bơ vơ này lại với nhân thế ồn ã này, mãi mãi không muốn rời đi.