Sự xuất hiện chấn động của Vạn Hư Chi Chủ trên chiến trường đã thay đổi hoàn toàn cục diện của cuộc chiến. Mặc dù An Nguyên không trực tiếp tước đoạt sinh mạng nào, nhưng đòn cảnh cáo từ cội nguồn vạn vật đã đánh sập hoàn toàn nhuệ khí của liên quân địch.
Chớp lấy thời cơ, Lục Cảnh Hành dẫn đại quân phản công như chẻ tre. Chỉ trong vòng chưa đầy một tháng, quân Nam Đô toàn thắng, đoạt lại toàn bộ thành trì đã mất, ép các nước lân bang phải ký hiệp ước thần phục trăm năm.
Khải hoàn ca vang vọng khắp Nam Đô. Lần đầu tiên trong lịch sử, bá tánh không chỉ lập đền thờ Thiên - Địa - Thần, mà còn dựng lên vô số bia đá ghi danh "Vạn Hư Chi Chủ". Khái niệm về một "Hư Giới" nằm trên cả Thần và Linh, nơi khởi nguồn của vạn vật, bắt đầu lan truyền khắp nhân gian. Cùng lúc đó, chín tầng trời của Thần Giới và vực sâu của Linh Giới cũng bắt đầu rùng mình rục rịch. Các vị Thần Minh ngạo mạn lần đầu tiên biết được sự tồn tại của kẻ nắm giữ cội nguồn linh lực của chính họ.
Thế nhưng, cái giá của việc bẻ cong thiên đạo, thay đổi vận mệnh tử kiếp của hoàng đế Nhân Giới không hề rẻ.
Đêm hồi kinh, bên trong Càn Thanh Cung, Lục Cảnh Hành chưa kịp cởi bỏ chiến giáp đã thấy An Nguyên đột ngột phun ra một ngụm máu tươi, ngã khuỵu xuống nền ngọc thạch. Cuốn Sổ Tàn Linh lơ lửng trên không trung bỗng bị những sợi xích ánh sáng vàng kim trói chặt lại, rồi hóa thành một luồng sáng lao vút vào giữa trán An Nguyên, để lại một ấn ký hình ngọn lửa nhỏ mờ nhạt.
Lục Cảnh Hành hoảng loạn đỡ lấy cậu: "An Nguyên! Chuyện gì thế này?"
Sắc mặt An Nguyên trắng bệch như tờ giấy, cơ thể nóng rực. Cậu ho khan vài tiếng, thở dốc nương tựa vào vòm ngực vững chãi của hắn, khóe môi nhếch lên một nụ cười yếu ớt mỉa mai:
"Thiên đạo vô tình... Sổ Tàn Linh ghi rõ ngài có tử kiếp, ta lại mượn uy của Hư Giới để giữ ngài lại. Luật của Hỗn Độn rất công bằng: Kẻ nhúng tay sửa đổi vận mệnh, bẻ cong nhân quả, sẽ bị trừng phạt."
"Trừng phạt thế nào?" Lục Cảnh Hành siết chặt vòng tay, đôi mắt vằn lên tia sợ hãi. Hắn thà rằng mình chết trên chiến trường còn hơn nhìn cậu đau đớn.
"Tịch thu Sổ Tàn Linh, phong bế toàn bộ linh lực trong vòng một năm." An Nguyên nhắm nghiền mắt, cảm nhận cõi Hỗn Độn mênh mông trong lồng ngực mình đã bị đóng sập lại. Giờ phút này, cậu không còn là Vạn Hư Chi Chủ. Cậu thực sự, hoàn toàn chỉ là một thiếu niên phàm tục mười sáu tuổi mang thai cốt nhục, mỏng manh như một nhánh cỏ lau.
Và từ đêm đó, Lục Cảnh Hành chính thức trở thành "bảo mẫu" bất đắc dĩ nhưng vô cùng tình nguyện của vị Tổ tông ngàn năm này.
Mất đi linh lực bảo hộ, An Nguyên lần đầu tiên nếm trải toàn bộ "rắc rối" của kiếp nhân sinh. Vốn quen thân khinh như yến, giờ bước qua bậu cửa điện hơi cao một chút, cậu cũng có thể vấp ngã trầy đầu gối. Gió lạnh đầu đông vừa thổi qua, ngày hôm sau cậu liền phát sốt, nằm cuộn tròn trong chăn ho đến đỏ cả khóe mắt. Thậm chí, việc đi dạo ngự uyển hơi lâu cũng khiến đôi chân yếu ớt này nhức mỏi tột cùng.
Đối với một kẻ từng phẩy tay dời non lấp bể, sự bất lực này vô cùng phiền toái. Nhưng đối với Lục Cảnh Hành, đây lại là cơ hội để hắn bù đắp và chiều chuộng người thương đến tận trời.
"Há miệng nào." Lục Cảnh Hành bưng chén canh gà hầm táo đỏ, tự tay thổi nguội rồi đưa đến tận môi An Nguyên. Vị hoàng đế uy dũng trên chiến trường nay lại nhẫn nại dỗ dành từng chút một.
An Nguyên nhíu mày, miễn cưỡng nuốt xuống, hậm hực lầm bầm: "Ta tàn phế thật rồi. Chỉ vì cứu một tên phàm nhân nhà ngài mà giờ đi ba bước liền thở dốc, ăn một bát cháo cũng phải có người đút."
Lục Cảnh Hành bật cười trầm thấp, lồng ngực rung rinh. Hắn đặt chén canh xuống, kéo thiếu niên ôm trọn vào lòng, đặt cằm lên mái tóc đen nhánh của cậu: "Phế cũng tốt. Ngươi gánh vác thế gian ngàn năm rồi, bây giờ cứ ngoan ngoãn làm phế nhân trong ngực trẫm. Trẫm dùng cả giang sơn này để nuôi ngươi, che mưa chắn gió cho ngươi trọn đời."
Những chuỗi ngày êm đềm, ngọt ngào trôi qua trong tẩm cung lộng lẫy, nhưng sóng gió thực sự vẫn đang trực chờ.
Khi linh lực của Vạn Hư Chi Chủ bị phong ấn, bức màn che giấu khí tức của Hư Giới cũng mỏng dần. Phía trên chín tầng mây sương khói mờ ảo, những cặp mắt tham lam của Thần Giới đã rọi thẳng xuống Nam Đô. Bọn chúng đã cai trị ức vạn năm, sao có thể cam tâm chấp nhận việc sức mạnh của mình bị kiểm soát bởi một thiếu niên?
"Vạn Hư Chi Chủ đang mất đi linh lực, thân mang phàm cốt." Tiếng vọng ầm ĩ vang lên trong Thần điện. "Bắt lấy hắn! Tước đoạt Sổ Tàn Linh! Thần Minh chúng ta sẽ trở thành chủ nhân thực sự của Tam Giới!"
Dưới bóng râm của lồng son gác tía, Lục Cảnh Hành vẫn ôm chặt An Nguyên trong tay, hoàn toàn không biết rằng, kẻ thù tiếp theo của hắn không còn là những vương quốc trần tục, mà là cả một Thần Giới đang rục rịch dấy binh, lăm le cướp lấy sinh mạng nằm trong ngực hắn.