Hương rượu trúc diệp thanh nồng bay vờn quanh nhã gian của Túy Tiên Lâu - tửu quán xa hoa bậc nhất thành Hạ Châu. An Nguyên ngồi bên cửa sổ, ngón tay thon dài nâng chén trà, lơ đãng nhấp một ngụm. Xung quanh cậu, sơn hào hải vị được dọn lên tinh tươm nhưng hầu như chưa hề đụng đũa. Cậu vốn dĩ không vướng bận chuyện ăn uống, tạt vào đây cũng chỉ để mượn hương vị trần gian khỏa lấp đi sự tĩnh lặng vạn năm.
Thế nhưng, sự tồn tại của cậu ở chốn phàm tục này vốn đã là một loại dụ hoặc chết người. Làn da bạch ngọc dưới ánh nắng như phát sáng, hàng mi dài khẽ rũ xuống che đi đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ thu. Vẻ đẹp siêu thực, vừa mong manh, ngoan ngoãn lại vừa xa cách lạnh lẽo ấy khiến không ít khách nhân trong tửu lâu – đặc biệt là đám nam nhân rảnh rỗi – không kìm được mà đổ dồn ánh mắt thèm thuồng về phía góc cửa sổ. Những tiếng xì xào, những nụ cười cợt nhả, bỡn cợt bắt đầu vang lên ngày một rõ.
Cách đó không xa, ở bàn tiệc khuất sau bức bình phong, Lục Cảnh Hành đã thu hết toàn bộ cảnh tượng ấy vào tầm mắt.
Bàn tay đang cầm chén rượu của vị hoàng đế trẻ siết chặt đến mức gân xanh nổi hằn. Một cỗ ghen tuông, chua xót pha lẫn cuồng nộ vô cớ bùng lên bạo liệt trong lồng ngực. Kẻ được hắn để mắt tới, mang khí chất cao ngạo thoát tục dường ấy, há lại để đám phàm phu tục tử kia dùng ánh mắt dơ bẩn mà khinh mạn, mổ xẻ?
Choang!
Lục Cảnh Hành ném mạnh chén rượu ngọc xuống sàn, vỡ nát. Âm thanh chát chúa cùng luồng uy áp ngút trời, sắc lạnh như lưỡi kiếm phóng ra từ người hắn lập tức đóng băng toàn bộ Túy Tiên Lâu. Đám nam nhân đang cợt nhả kia lạnh toát sống lưng, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm lưng áo, vội vã cúi gầm mặt xuống bàn không dám ho he nửa lời.
Thu lại khí tràng bức người, Lục Cảnh Hành thong thả bước tới. Tà cẩm bào đen điểm kim tuyến khẽ lay động, hắn dứt khoát kéo ghế, ngồi xuống đối diện An Nguyên với phong thái ngạo nghễ, độc tôn như một vương giả đang tuần thú lãnh thổ của chính mình.
"Lại gặp nhau rồi, An Nguyên." Hắn nhếch môi, ánh mắt thâm thúy ghim chặt lấy thiếu niên, tựa tiếu phi tiếu. "Xem ra, mỹ cảnh nhân gian cũng chuốc lấy không ít ong bướm phiền toái."
An Nguyên khẽ đặt chén trà xuống, nhướng đôi mày thanh tú. Lại là con người này. Cậu thừa hiểu hành động thị uy, xua đuổi đám người kia vừa rồi của hắn. Cậu chống cằm, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng vào Lục Cảnh Hành, khóe môi bất giác câu lên một độ cong mang theo ý cười nhạt nhòa:
"Ngài thích diện mạo này đến thế sao?"
Lục Cảnh Hành không do dự, hơi rướn người tới trước, giọng nói trầm thấp đầy từ tính: "Mỹ nhân tuyệt sắc, ai lại không động lòng? Huống hồ, người này còn là ân nhân cứu mạng ta."
"Thế nhưng..." An Nguyên đột nhiên hạ giọng, âm điệu lạnh lẽo tựa sương giá ngàn năm vang lên bên tai hắn. "Ngài có biết, thân xác xinh đẹp mà ngài đang nhìn ngắm, vốn dĩ chỉ là một cái xác chết?"
Thấy đồng tử Lục Cảnh Hành hơi khẽ động, An Nguyên từ tốn kể tiếp, định bụng dùng sự thật rợn người này để dọa cho vị hoàng đế phàm trần này sợ hãi mà lui bước. "Ta không có nhân dạng. Hình hài này, làn da này, mái tóc này... tất cả là của một thiếu niên đã tắt thở từ rất lâu, rất lâu về trước. Ta chỉ là một luồng tàn khí mượn tạm lớp vỏ bọc lạnh lẽo của hắn để đi lại trong vạn giới. Thứ ngài đang si mê, hâm mộ, thực chất chỉ là một nấm mồ di động mà thôi. Sợ sao?"
Cậu chờ đợi sự kinh tởm, hoặc chí ít là vẻ mặt hoảng loạn, e dè từ vị vương giả. Phàm nhân luôn kiêng kỵ tử thần và những thứ thuộc về cõi âm u.
Nhưng An Nguyên đã nhầm.
Lục Cảnh Hành không hề lùi lại nửa phân. Trái lại, đôi mắt hắn càng rực lên một loại ngọn lửa cuồng nhiệt, chấp niệm và điên rồ hơn. Hắn vươn tay qua bàn, bất ngờ nắm lấy cằm An Nguyên, ngón tay cái miết nhẹ lên gò má lạnh toát của cậu, giọng nói bá đạo vang lên rành rọt:
"Thì đã sao? Ngươi nhặt lấy thân xác này từ cõi chết, vậy thì từ nay trở đi, linh hồn vô hình bên trong nó... thuộc về ta. Bất kể ngươi là thần tiên giáng thế, hay là yêu ma quỷ quái ngàn năm, Lục Cảnh Hành ta đã nhắm trúng, tuyệt đối không buông tay."
Sự cố chấp đến ngang ngược, coi trời bằng vung của phàm nhân này khiến tàn dư của "Hư" lần đầu tiên cảm thấy... ngạc nhiên. Hắn không những không chán ghét sự phi nhân loại của cậu, ngược lại còn sinh ra dã tâm muốn cắn nuốt, chiếm đoạt nó?
Trần thế vạn năm trôi qua một màu nhàm chán, sự kiêu ngạo bất chấp sinh tử của vị hoàng đế trẻ tuổi bỗng nhiên khiến An Nguyên thấy vô cùng thú vị. Một hạt cát nhỏ bé lại lớn lối đòi ôm trọn cả hư không?
"Ngông cuồng." An Nguyên nhẹ nhàng gạt tay hắn ra, nhưng trong giọng nói không hề có sát khí, ngược lại mang theo vài phần dung túng kỳ lạ. Cậu rũ mắt, hàng mi khẽ lay động. "Ngài định trả công ân nhân bằng cách giam giữ ta sao?"
"Ta đưa ngươi về kinh thành. Ở đó có quyền khuynh thiên hạ, có vạn dặm phồn hoa." Lục Cảnh Hành đứng dậy, đưa bàn tay rộng lớn về phía cậu, phong thái tự tin tột đỉnh. "Ngươi thích ngắm nhìn thế gian vô thường, ta sẽ để ngươi đứng ở vị trí cao nhất để ngắm nhìn nó. Đi cùng ta, được không?"
An Nguyên nhìn bàn tay vững chãi đang chìa ra trước mặt. Sống mãi với sự cô độc vô tận quả thực rất tẻ nhạt. Xem ra... đi theo phàm nhân này, trêu đùa một bậc đế vương, đứng quan sát hắn chìm đắm rồi lụi tàn trong dòng chảy thời gian, cũng là một trò tiêu khiển không tồi.
Thiếu niên khẽ mỉm cười. Nụ cười tinh khôi xua tan đi tầng sương giá vạn năm, mang theo mị lực đoạt phách. Cậu thản nhiên vươn tay, đặt những ngón tay lạnh lẽo của mình vào lòng bàn tay nóng rực của Lục Cảnh Hành.
"Được thôi. Ta theo ngài về kinh."