Gió đêm trên đỉnh Trích Tinh Lâu mơn man thổi, mang theo hơi lạnh của sương mờ nhưng lại không thể dập tắt được sự rực rỡ trong đôi mắt của vị hoàng đế trẻ.
Bàn tay An Nguyên nằm trọn trong lòng bàn tay thô ráp, ấm nóng của Lục Cảnh Hành. Hơi ấm ấy truyền dọc theo huyết mạch, len lỏi vào tận sâu trong cõi Hỗn Độn vốn dĩ chỉ có sự trống rỗng và tĩnh mịch. Cậu ngước nhìn sườn mặt cương nghị của Lục Cảnh Hành, khóe môi khẽ run rẩy.
"Lục Cảnh Hành... ta không phủ nhận, trái tim phàm tục này của ta, dường như cũng đã dung chứa hình bóng ngài mất rồi."
Lời thú nhận nhẹ bẫng nhưng lại rọi thẳng vào tim Lục Cảnh Hành như một luồng ánh sáng chói lòa. Đáy mắt hắn cuộn trào niềm hỉ duyệt điên cuồng, vòng tay siết chặt lấy eo thiếu niên định kéo cậu vào một cái ôm nồng nhiệt.
Thế nhưng, An Nguyên lại khẽ đưa tay chặn trước ngực hắn, đôi mắt trong veo nhuốm một tầng bi thương nhàn nhạt: "Nhưng... ngài có từng nghĩ đến sự tàn nhẫn của thời gian không?"
Lục Cảnh Hành khựng lại, chau mày lắng nghe.
"Ta là Vạn Hư Chi Chủ, sinh mệnh của ta đồng hành cùng vũ trụ." An Nguyên rũ mắt nhìn xuống ánh đèn lồng rực rỡ của kinh thành Nam Đô dưới chân. "Đối với ta, một trăm năm của nhân gian chỉ như một cái chớp mắt, như một đóa hoa quỳnh nở rồi tàn. Ngài sẽ già đi, mái tóc đen này sẽ điểm bạc, tấm lưng vững chãi này sẽ còng xuống. Rồi cả Lục Chiêu cũng vậy, con bé cũng sẽ già đi, sẽ bước vào luân hồi sinh tử..."
Giọng An Nguyên nghẹn lại, một giọt nước mắt trong suốt trào ra từ khóe mi, trượt dài trên gò má nhợt nhạt. Cậu đã từng trơ mắt nhìn Lục Chiêu tắt thở, cảm giác bất lực và xé rách tâm can ấy, cậu thực sự không muốn nếm trải thêm một lần nào nữa.
"Một ngày nào đó, ngài sẽ nhắm mắt xuôi tay, bỏ lại ta một mình trên thế gian này. Ta sẽ phải mang theo đoạn ký ức ấm áp này, đối diện với sự cô độc vạn vạn năm tiếp theo. Lục Cảnh Hành, thứ ta sợ không phải là thiên đạo, mà là sự chia ly của sinh tử... Ta sợ ngài đi rồi, Hư Giới của ta sẽ vĩnh viễn trở thành một nấm mồ buốt giá."
Sự yếu đuối và e ngại tột cùng của một vị thần linh cao ngạo khiến trái tim Lục Cảnh Hành như bị hàng vạn mũi kim đâm xé. Hắn xót xa lau đi giọt nước mắt trên má cậu. Vị hoàng đế bá đạo không cho phép người trong lòng mình lùi bước dù chỉ nửa phân.
"An Nguyên, nhìn trẫm."
Lục Cảnh Hành nâng cằm cậu lên, ép đôi mắt đẫm lệ kia phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt hắn lúc này rực lửa, cuồng nhiệt và áp đảo đến mức hô hấp của An Nguyên cũng trở nên dồn dập.
"Tuổi thọ của phàm nhân quả thực ngắn ngủi, trẫm không thể sống vạn năm để bầu bạn cùng em. Nhưng Vạn Hư Chi Chủ, em nghe cho kỹ đây..." Giọng Lục Cảnh Hành khàn đặc, từng chữ từng câu nện thẳng vào linh hồn đối phương. "Chỉ cần trẫm còn sống một ngày, trẫm sẽ dùng một ngày đó để yêu em bằng tất cả sinh mệnh, bằng sự cuồng si điên rồ nhất của một kẻ phàm trần. Trẫm sẽ cưng chiều em, dung túng em, đem tất cả những gì tốt đẹp nhất của Tam Giới dâng lên trước mặt em."
Hắn bước lên một bước, ép An Nguyên lùi sát vào lan can bằng ngọc thạch, khoảng cách giữa hai người hoàn toàn bị xóa bỏ.
"Em sợ cô độc sao? Vậy thì trẫm sẽ khắc sâu hình bóng trẫm vào từng tấc thịt, từng tấc linh hồn của em. Trẫm sẽ yêu em đến mức, cho dù hàng vạn năm sau, mỗi khi em nhìn thấy đóa hoa mai nở, nhìn thấy ánh nến lay động, hay chỉ cần một cơn gió lướt qua, em cũng sẽ nhớ đến Lục Cảnh Hành này."
Lục Cảnh Hành áp trán mình vào trán cậu, hơi thở nóng rực hòa quyện vào nhau: "Khi trẫm nhắm mắt xuôi tay, em không cần phải đau buồn. Chỉ cần em giấu trẫm vào sâu trong Hư Giới của em, nhớ kỹ tên trẫm, nhớ kỹ đoạn tình này. Được sống trong ký ức vĩnh hằng của em, đó chính là sự bất tử cao quý nhất của Lục Cảnh Hành."
Sự tấn công dữ dội, bá đạo nhưng lại chất chứa thâm tình tuyệt vọng ấy đã triệt để đập nát tấm khiên phòng ngự cuối cùng trong lòng An Nguyên. Cõi Hỗn Độn vốn tĩnh lặng hoàn toàn bị thiêu rụi bởi ngọn lửa tình yêu thế tục.
"Tên điên ngông cuồng nhà ngài..." An Nguyên nức nở, vươn hai tay quàng chặt lấy cổ Lục Cảnh Hành, chủ động kiễng chân lên.
Lục Cảnh Hành gầm nhẹ một tiếng trong cuống họng, cúi đầu, mạnh mẽ nhưng cũng vô cùng cẩn trọng mà phủ lấy đôi môi lạnh lẽo của thiếu niên. Nụ hôn vừa mang tính chiếm đoạt của một bậc vương giả, vừa chất chứa sự nâng niu, xót xa tận xương tủy. Dưới ánh trăng bàng bạc, hai thân ảnh cuốn lấy nhau, mặc kệ thiên đạo luân hồi, mặc kệ sự ngắn ngủi của sinh mệnh, họ chỉ biết ngay khoảnh khắc này, họ thuộc về nhau trọn vẹn.
Cùng đêm đó, bên hồ sen vắng lặng của Ngự Uyển.
Lục Chiêu ngồi bó gối trên ghế đá, đôi mắt buồn bã nhìn bóng đen cao lớn đang tựa vào gốc cây nhãn. Câu chuyện về tuổi thọ mà An Nguyên lo sợ, nay cũng chính là khúc mắc lớn nhất đè nặng trong lòng vị tiểu công chúa Nam Đô.
"Diêm Dã..." Lục Chiêu cắn môi, khẽ gọi tên nam nhân của vực sâu. "Huynh sống lâu như vậy... đã bao giờ thấy phàm nhân kết duyên cùng với linh hồn cõi âm chưa?"
Linh Chủ Diêm Dã mở hờ đôi mắt hẹp dài, nhìn tiểu cô nương thường ngày ồn ào nay lại ủ rũ như một bông hoa thiếu nắng. Hắn bước tới, hắc y phiêu động mang theo hơi lạnh u minh, ngồi xuống đối diện nàng.
"Chưa từng." Hắn đáp thẳng thừng, giọng điệu lạnh nhạt. "Quy luật sinh tử là bất di bất dịch. Phàm nhân hết thọ nguyên phải qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà, quên đi kiếp trước để đầu thai. Còn ta... vĩnh viễn bị giam cầm nơi vực sâu không ánh mặt trời."
Lục Chiêu nghe xong, vành mắt đỏ hoe. Nàng bím chặt vạt áo: "Vậy... nếu mấy chục năm nữa muội già đi, tóc rụng răng móm, chết đi biến thành một lão bà bà xấu xí... Lúc đó muội đi qua cõi âm của huynh, huynh sẽ bắt muội uống bát canh đó sao? Huynh sẽ để muội quên đi huynh sao?"
Nhìn những giọt nước mắt long lanh chực trào trên khóe mi nàng, trái tim đã ngừng đập cả ngàn năm của vị sát thần Linh Giới bỗng đau nhói một cách kỳ lạ.
Hắn thô lỗ đưa tay lau đi giọt nước mắt của Lục Chiêu, nhưng động tác lại vô thức nhẹ nhàng cẩn trọng, chỉ sợ làn da non mịn kia bị ma khí của mình làm tổn thương.
"Nha đầu ngốc." Diêm Dã khẽ hừ lạnh một tiếng, nhưng trong giọng nói lại mang theo sự dung túng vô bờ bến. "Nàng tưởng Linh Chủ ta là để chưng cho đẹp sao?"
Lục Chiêu ngơ ngác chớp mắt nhìn hắn.
"Nàng sợ già? Dưới Diêm Phủ có ngàn vạn loại quỷ dược giữ gìn dung nhan, ta lật tung cõi âm cũng sẽ tìm cho nàng." Diêm Dã lạnh lùng bá đạo tuyên bố, bàn tay hắn ma xui quỷ khiến thế nào lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lục Chiêu. "Nàng sợ canh Mạnh Bà? Đến lúc đó, ta sẽ tự mình đứng ở cầu Nại Hà đón nàng. Cả cái Linh Giới này đều là của ta, ta xem kẻ nào dám ép nương tử của Linh Chủ uống thứ canh rẻ tiền đó?"
Mắt Lục Chiêu trợn tròn. Tim đập thình thịch như nai con chạy loạn. Vị Diêm vương mặt lạnh này vừa gọi nàng là gì cơ? "Nương tử" á?!
"Thế... thế nếu thiên đạo không cho phép thì sao? Nếu thiên đạo ép muội phải đi đầu thai?" Lục Chiêu vừa mừng quýnh vừa lo lắng hỏi lại.
Khóe môi Diêm Dã nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ, tà mị đến cực điểm. Hắn rút thanh Hắc Kim Loan Đao còn đeo lủng lẳng cái túi gấm con uyên ương dị tật của nàng, cắm phập xuống nền đá:
"Vậy thì để thiên đạo bước qua xác ta đi. Nếu nàng phải vào luân hồi, ta sẽ xé rách hồn phách của mình, bám theo nàng từng kiếp từng kiếp một. Nàng đầu thai làm công chúa, ta sẽ làm tướng quân. Nàng làm ăn mày, ta sẽ làm kẻ cái bang bưng bát cùng nàng. Đời đời kiếp kiếp, Diêm Dã ta đã nhắm trúng nàng, nàng chạy trốn đường trời cũng không thoát!"
Nghe những lời tỏ tình ngang ngược, hắc ám nhưng lại thâm tình đến rơi lệ ấy, sự rụt rè của Lục Chiêu lập tức bay sạch. Nàng nín khóc, bật cười giòn tan, nhào tới ôm chầm lấy thắt lưng lạnh toát của Linh Chủ.
"Được! Cứ quyết định vậy đi! Huynh đã nói thì không được nuốt lời đâu nhé, phu quân!"
Trong vòng tay của cô nương rực rỡ tựa thái dương, một Diêm Dã quen sống cùng bóng tối khẽ khép mắt lại. Hắn vòng tay ôm chặt lấy thân hình bé nhỏ ấy, mặc kệ ngoài kia thế gian luân chuyển ra sao, chỉ cần nàng ở đây, thì dẫu là cõi âm ty lạnh lẽo cũng hóa thành mùa xuân ấm áp.