Ánh mắt giao nhau chừng như kéo dài cả thế kỷ, cho đến khi tiếng la ó của một tiểu nhị làm đổ khay trà phá vỡ bầu không khí ngưng đọng.
Lục Cảnh Hành dường như ý thức được sự thất thố của mình. Cánh tay kiên cố ôm ngang eo thiếu niên hơi nới lỏng, hắn chậm rãi đặt cậu xuống đất nhưng vẫn không dời ánh mắt.
"Đa tạ." An Nguyên lên tiếng trước, giọng nói trong trẻo nhưng phẳng lặng, hệt như một mặt hồ không có gió. Cậu rũ mắt, cẩn thận phủi lại vạt áo tơ lụa nhạt màu, hoàn toàn không có vẻ gì là hoảng sợ sau cú ngã từ độ cao mười thước.
Sự bình thản đến mức phi lý ấy càng khiến Lục Cảnh Hành thêm hứng thú. Kẻ bình thường rơi từ trên cao xuống, nếu không hoảng loạn gào thét thì cũng phải chân nam đá chân chiêu. Thiếu niên trước mặt này lại điềm nhiên như vừa bước xuống từ một bậc thềm.
"Ngươi tên gì?" Lục Cảnh Hành cất giọng, âm sắc trầm thấp, mang theo thói quen ra lệnh của một kẻ đứng trên vạn người. Hắn là hoàng đế đương triều, lần này vi hành đến Hạ Châu vốn để thị sát dân tình, dĩ nhiên không thể để lộ thân phận.
"An Nguyên." Cậu đáp gọn, ngước đôi mắt tĩnh lặng nhìn nam nhân. Xuyên qua lớp vỏ bọc phàm trần, tàn thức của "Hư" dễ dàng cảm nhận được chân long chi khí cuồn cuộn tỏa ra từ người đàn ông này. Một vị vua trần thế.
"An Nguyên..." Lục Cảnh Hành lẩm nhẩm cái tên trên môi, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhạt. "Ta là Lục Cảnh Hành. Đi đứng cho cẩn thận, không phải lúc nào cũng có người đỡ được ngươi đâu."
An Nguyên khẽ gật đầu, định quay lưng bước đi. Trần thế trăm năm cũng chỉ như một cái chớp mắt, cậu không có ý định dây dưa sâu với một phàm nhân, dẫu kẻ đó có là thiên tử đi chăng nữa.
Thế nhưng, cậu chưa kịp bước thêm bước thứ hai, bầu không khí xung quanh đột ngột biến đổi.
Sát khí!
Dòng người đông đúc trong chợ bỗng trở nên hỗn loạn. Từ bốn góc phố, năm tên bán thịt lợn, ba gã phu xe và cả bà lão bán trà ven đường đồng loạt xé toạc lớp áo ngụy trang. Những thanh nhạn linh đao sáng loáng rút ra khỏi vỏ, phản chiếu ánh mặt trời chói mắt. Mục tiêu của chúng không ai khác chính là Lục Cảnh Hành.
"Có thích khách! Chạy đi!" Dân chúng hoảng loạn la hét, xô đẩy nhau bỏ chạy tán loạn, hất tung cả những sạp rau quả.
Lục Cảnh Hành nhíu mày, đáy mắt xẹt qua một tia sắc lạnh chết người. Đám ám vệ bảo vệ hắn tản mát quanh chợ đã bị một toán sát thủ khác cầm chân, lúc này chỉ còn mình hắn đối phó với sát cục giăng sẵn này.
Ngay khi thanh đao đầu tiên chém xuống, Lục Cảnh Hành vươn tay, kéo mạnh An Nguyên về phía sau lưng mình.
"Đứng yên sau lưng ta!" Hắn gầm lên.
An Nguyên hơi mở to mắt. Sự bất tử vạn năm khiến cậu quen với việc đứng nhìn sinh linh tự diệt, cũng quen với sự đơn độc. Lần đầu tiên, có một kẻ bằng xương bằng thịt, dù sinh mạng chỉ mong manh như ngọn cỏ trước gió, lại dang tay chắn trước mũi kiếm cho cậu.
Bóng lưng rộng lớn của Lục Cảnh Hành tỏa ra hơi ấm rực lửa. Hắn tay không tấc sắt nhưng bộ pháp quỷ mị, chưởng phong nội lực thâm hậu liên tục đánh văng ba tên sát thủ bay ngược ra sau, máu tươi phun trào. Hắn bảo vệ An Nguyên kín kẽ không lọt một khe hở.
Nhưng sát thủ quá đông, mà đây lại là tử sĩ được huấn luyện bài bản.
Trong lúc Lục Cảnh Hành tung cước đá gãy cổ một gã vác đao, hắn đã để lộ sơ hở bên mạn sườn phải. Ngay trên mái hiên mà An Nguyên vừa rơi xuống, một tia sáng lạnh lẽo lóa lên. Một mũi nỏ tẩm kịch độc màu xanh biếc xé gió lao tới, nhắm thẳng vào yết hầu của Lục Cảnh Hành.
Tốc độ quá nhanh, khoảng cách quá gần! Lục Cảnh Hành cảm nhận được tử thần gọi tên, nhưng nếu hắn né sang một bên, mũi tên chắc chắn sẽ cắm ngập vào ngực thiếu niên mảnh khảnh đang đứng ngay sau mình.
Trong khoảnh khắc sinh tử tíc tắc ấy, vị hoàng đế trẻ tuổi cắn răng, quyết định xoay người dùng vai mình đỡ lấy mũi tên độc để bảo vệ thiếu niên xa lạ.
Phập!
Nhưng âm thanh xé nhục thể không hề vang lên.
Thời gian dường như ngưng đọng. Lục Cảnh Hành kinh ngạc mở trừng mắt.
Chỉ thấy An Nguyên từ phía sau chậm rãi vươn một ngón tay trắng trẻo, thanh mảnh ra không trung. Từ đầu ngón tay cậu, một luồng khí trắng đục tinh thuần đến mức không vương chút bụi trần lặng lẽ tỏa ra. Không cuồng bạo, không ồn ào, luồng linh khí đó nhẹ nhàng cuốn lấy mũi tên độc đang lao đến với vận tốc kinh hồn.
Rắc!
Chỉ bằng một cái búng tay nhẹ bẫng của thiếu niên, mũi tên làm từ hàn thiết thượng hạng vỡ vụn thành bột mịn, tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại.
Đám sát thủ sững sờ. Lục Cảnh Hành cũng chấn động. Khí tức vừa rồi... tuyệt đối không phải nội lực của võ lâm phàm tục. Nó áp đảo, thần thánh và mang tính hủy diệt tuyệt đối.
An Nguyên chớp mắt, thu ngón tay lại giấu vào trong tay áo, vẻ mặt vẫn tĩnh lặng như một hồ nước thu. Cậu ngước nhìn Lục Cảnh Hành, nhàn nhạt nói: "Hòa nhau nhé."
Ngươi đỡ ta một lần, ta cứu mạng ngươi một mạng. Rất sòng phẳng.
Ngay lúc đó, hàng chục hắc y nhân ám vệ phi thân xuống từ các mái nhà, nhanh chóng tóm gọn đám sát thủ còn sót lại. Một gã ám vệ quỳ một chân xuống trước Lục Cảnh Hành: "Chủ tử, thuộc hạ cứu giá chậm trễ, xin ban tội!"
Lục Cảnh Hành không đáp lời gã ám vệ. Đáy mắt hắn cuộn trào những cảm xúc phức tạp: kinh ngạc, nghi ngờ, và cả một loại khát khao chiếm đoạt bạo liệt. Hắn vươn tay, nắm chặt lấy cổ tay nhỏ bé nhưng lạnh toát của An Nguyên, thanh âm trầm khàn mang theo sự bức bách không thể chối từ:
"Ngươi... rốt cuộc là thần thánh phương nào?"