TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Mùa xuân chạm ngõ Nam Đô, xua tan đi cái giá rét căm căm của mùa đông tuyết trắng. Cây cối đâm chồi nảy lộc, đường phố rợp bóng hoa đào đào, hoa mai.

Nhân lúc quốc thái dân an, triều chính nhàn hạ, Lục Cảnh Hành quyết định cải trang vi hành, đưa An Nguyên xuất cung dạo chơi ngoạn cảnh. Hắn muốn cho người thương nếm thử những thú vui bình dị nhất của nhân gian mà ngàn năm qua cậu chỉ đứng nhìn từ xa.

Thế nhưng, chuyến du hoạn vốn dĩ được Lục Cảnh Hành cất công sắp xếp thành thế "hai người thế giới", lại bị một kẻ chen ngang phá đám triệt để. Kẻ đó không ai khác chính là Lục Chiêu — vị công chúa ruột thịt duy nhất của Lục Cảnh Hành, viên minh châu được cưng chiều nhất hoàng triều Nam Đô.

"An ca ca! Nhìn kìa, mứt quả hồ lô bên kia trông ngon quá!"

Lục Chiêu năm nay vừa tròn mười lăm, dung mạo xinh xắn rực rỡ, tính tình lại hoạt bát lanh lợi. Khác với những người e dè thân phận của An Nguyên, vị tiểu công chúa này từ lần đầu gặp gỡ đã bị nhan sắc thanh tiên thoát tục và khí chất dịu dàng tĩnh lặng của thiếu niên tử y hớp hồn. Cô bé dính lấy An Nguyên như sam, ngang nhiên cướp mất vị trí bên cạnh cậu.

Trên con phố sầm uất, Lục Chiêu hớn hở kéo tay An Nguyên chạy từ sạp hàng này sang sạp hàng khác, mua đủ thứ vòng tay, đèn lồng, lại còn tự tay đút bánh kẹo cho cậu ăn. An Nguyên tuy mất đi linh lực, cơ thể mau mệt mỏi, nhưng lại vô cùng thích thú trước sự ồn ào đầy sức sống của cô tiểu nha đầu này. Sự ngây thơ, rạng rỡ của Lục Chiêu khiến cậu nhớ đến những đóa hoa linh thảo rực rỡ nhất từng nở rộ ven dòng sông Hỗn Độn. Cậu để mặc cô bé khoác tay mình, thi thoảng lại bật cười vui vẻ trước những câu chuyện tiếu lâm vụn vặt chốn cung đình mà cô bé ríu rít kể.

Bị cho "ra rìa" hoàn toàn, Lục Cảnh Hành hắc tuyến đầy đầu, sầm mặt đi phía sau hai người, trên tay lỉnh kỉnh ôm đủ thứ đồ lặt vặt mà muội muội mua. Vị hoàng đế sát phạt quyết đoán nay trông chẳng khác gì một gã hộ vệ khuân vác kiêm "bình giấm chua" di động.

"Chiêu nhi, An Nguyên thân thể đang yếu, muội lôi lôi kéo kéo như thế đứt hơi y bây giờ!" Lục Cảnh Hành nhịn không được, gắt nhẹ một tiếng, tiến lên định giành lại người.

Lục Chiêu liền trốn ra sau lưng An Nguyên, thò đầu ra lè lưỡi trêu chọc hoàng huynh: "Hoàng huynh thật hẹp hòi! Huynh chiếm An ca ca cả ngày ở Càn Thanh Cung rồi, hôm nay muội phải độc chiếm huynh ấy!"

An Nguyên phì cười, vỗ nhẹ lên mu bàn tay Lục Chiêu an ủi, rồi ném cho Lục Cảnh Hành một ánh mắt mang ý cười trêu chọc, khiến vị hoàng đế chỉ đành bất lực thở dài, cắn răng nhẫn nhịn.

Đêm xuống, ba người ngồi nghỉ chân trên lầu cao của Vọng Nguyệt các, ngắm nhìn dòng sông lấp lánh hoa đăng bên dưới. Bầu trời đêm nay quang đãng, muôn ngàn vì sao sáng rực rỡ.

Lục Chiêu chống cằm nhìn bầu trời, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh sao, khẽ thở dài một tiếng đầy tâm sự thiếu nữ: "An ca ca, huynh nói xem, sau này muội gả đi, liệu phò mã có yêu thương muội, có bằng lòng hái cả sao trên trời xuống cho muội như trong thoại bản hay viết không?"

Nghe câu hỏi ngây ngô ấy, mặt hồ vạn năm trong lòng An Nguyên khẽ rung động bởi một loại tình thân ấm áp. Đối với một linh hồn lang thang vô định, khao khát kết nối với nhân gian của cậu giờ đây không chỉ gói gọn ở Lục Cảnh Hành, mà còn lan sang cả cô muội muội đáng yêu này.

Cậu mỉm cười xoa đầu Lục Chiêu, giọng nói nhẹ bẫng nhưng mang một sức mạnh không thể chối từ vang lên trong gió đêm:

"Không cần phò mã phải hái. Ngày muội xuất giá, đích thân ta sẽ chọn vì sao rực rỡ nhất trên vòm trời kia, bứt xuống làm sính lễ gả muội đi."

Lục Chiêu nghe xong liền bật cười khúc khích, tưởng cậu đang dỗ dành mình. Nhưng Lục Cảnh Hành ngồi đối diện thì lại âm thầm nhấp một ngụm trà để giấu đi sự chấn động. Chỉ có hắn biết, lời hứa của "Tổ tông ngàn năm" này tuyệt đối không phải nói suông. Một khi linh lực khôi phục, bứt một vì sao với Vạn Hư Chi Chủ có khác gì nhổ một cọng cỏ?

Những nụ cười, tiếng nói đùa vui vẻ tràn ngập Vọng Nguyệt các. Thế nhưng, bọn họ không hề hay biết, trong lúc nhân gian đang tận hưởng thái bình, thì ở một nơi xa xôi trên chín tầng trời, bão táp đã bắt đầu ập đến.

Tại điểm giao thoa giữa Thần Giới và Linh Giới.

Hư Giới – cội nguồn của mọi linh lực – lúc này đang rơi vào trạng thái phòng ngự yếu ớt nhất trong lịch sử vạn năm. Không có Vạn Hư Chi Chủ tỏa ra uy áp bảo hộ, bức màn ngăn cách không gian dần mờ đi, phát ra những tia sáng nhấp nháy như hơi thở thoi thóp.

Thần Chủ – kẻ đứng đầu Thần Giới, với lòng tham và sự kiêu ngạo ngút trời, đã không bỏ lỡ cơ hội này. Hắn xé rách tầng mây, dẫn theo hàng vạn thiên binh thiên tướng cưỡi trên những cỗ xe song mã mạ vàng sáng rực, rầm rộ kéo thẳng xuống phía dưới. Mục tiêu của Thần Chủ rất rõ ràng: Xâm nhập Hư Giới, tước đoạt cội nguồn linh lực, để Thần Minh vĩnh viễn trở thành kẻ độc tôn bá chủ Tam Giới.

Tuy nhiên, muốn chạm đến cánh cửa của Hư Giới, Thần Giới buộc phải băng qua vực sâu của Linh Giới.

"Dừng bước!"

Một giọng nói âm hàn, lạnh lẽo tựa cõi âm ty vang lên, chấn động cả không gian.

Trước đầu xe ngựa của Thần Chủ, không gian u ám của Linh Giới đột ngột cuộn trào. Hàng vạn vong hồn, yêu ảnh kết tụ lại, tạo thành một hàng rào phòng ngự đen kịt. Đứng giữa trung tâm vòng vây ấy là Linh Chủ – vương giả của vực sâu, kẻ cai quản luân hồi và những linh hồn phiêu bạt. Trái ngược với vẻ huy hoàng của Thần Giới, Linh Chủ vận áo choàng đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như máu ghim chặt lấy Thần Chủ.

"Linh Chủ, khôn hồn thì tránh đường! Kẻ cai quản Hư Giới đã mất đi linh lực, chỉ là một phàm nhân phế vật. Đây là thiên thời để Thần Giới ta tiếp quản Hỗn Độn!" Thần Chủ cao ngạo quát lớn, vung thanh thần trượng trong tay lên, uy áp ép xuống khiến vô số linh hồn yếu ớt dưới Linh Giới tan thành mây khói.

Linh Chủ không hề lui bước, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh miệt lạnh lẽo: "Sự tồn tại của Vạn Hư Chi Chủ là để duy trì thế cân bằng. Các ngươi vì lòng tham mà đòi tước đoạt cội nguồn, nếu Hư Giới sụp đổ, Tam Giới này cũng bồi táng theo các ngươi! Linh Giới ta tuyệt đối không để đám ngụy thần các ngươi làm loạn quy luật đất trời!"

"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Lên cho ta! Đạp bằng Linh Giới!"

Tiếng gầm của Thần Chủ vang lên, xé toạc sự yên tĩnh của cõi âm. Ánh sáng của thần lực và bóng tối của oán linh lập tức va chạm vào nhau tạo thành những vụ nổ kinh thiên động địa.

Đại chiến Tam Giới, cuộc chiến tàn khốc nhất từ thuở hồng hoang nhằm tranh giành quyền kiểm soát Hỗn Độn, chính thức bùng nổ, kéo theo vận mệnh của tất cả sinh linh rớt xuống vực thẳm.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!