Mặt trời lên cao bằng con sào, rọi những tia nắng ấm áp xuống kinh thành Nam Đô.
Tại Thái Hòa Điện, bầu không khí đặc quánh sự nghiêm túc và... tẻ nhạt. Lục Cảnh Hành vận long bào, ngồi trên ngai vàng, một tay chống cằm, ánh mắt đờ đẫn nhìn vị Hộ Bộ Thượng Thư đang thao thao bất tuyệt về việc thu mua lúa gạo ở Giang Nam.
Cùng lúc đó, tại một góc khác của Tam Giới, Linh Chủ Diêm Dã cũng đang cau mày cầm bút son gạch xóa những cái tên quá hạn trên sổ sinh tử dưới điện Diêm La, chật vật giải quyết mớ công việc ùn ứ sau chuỗi ngày mải mê lo cưới vợ.
Nhân lúc hai vị "phu quân" (một tương lai, một hiện tại) đều bị giam chân bởi công vụ, An Nguyên và Lục Chiêu vô cùng ăn ý chớp lấy thời cơ. Cả hai cải trang thành huynh muội nhà giàu, tay phe phẩy quạt xếp, hiên ngang vác hầu bao rủng rỉnh dạo bước ra khỏi hoàng cung.
Phố phường Nam Đô vào xuân rộn rã tiếng cười nói. Khắp hai bên đường, sạp hàng bày bán đủ loại kỳ trân dị thảo, gấm vóc lụa là, khói từ những gánh hàng ăn bốc lên nghi ngút.
"An ca ca, huynh nếm thử cái bánh đường hoa mai này đi, dạo này phố Đông đang chuộng món này lắm!" Lục Chiêu hớn hở đưa một xiên bánh nóng hổi cho An Nguyên. Từ ngày được gả đi và mang theo "sao trời" hộ mệnh trên đầu, tính cách nàng ngày càng hoạt bát, tự do qua lại giữa nhân gian và cõi âm như đi chợ.
An Nguyên cắn một miếng, vị ngọt thanh giòn rụm tan trên đầu lưỡi. Cậu gật gù: "Ngon đấy. Xem ra mấy ngàn năm ta nằm lỳ ở Hư Giới đúng là phí phạm."
Hai huynh muội vừa ăn vừa đi dạo, rất nhanh đã bị thu hút bởi những tiếng vỗ tay rào rào và tiếng gõ lanh lảnh phát ra từ một lầu trà tấp nập bậc nhất nhì con phố.
Bên trong quán, khách nhân ngồi chật kín từ tầng trệt lên đến lầu hai. Tiểu nhị bưng trà chạy thoăn thoắt như con thoi. Ở giữa đài cao tầng trệt, một vị thuyết thư tiên sinh (người kể chuyện) râu tóc bạc phơ, mặc trường bào màu xám, tay cầm quạt giấy đang nhấp một ngụm trà nhuận giọng.
An Nguyên và Lục Chiêu ném cho tiểu nhị một nén bạc, bao trọn một bàn trên lầu hai có tầm nhìn đẹp nhất. Vừa cắn hạt dưa, hai huynh muội vừa dỏng tai nghe ngóng.
Chát! Thuyết thư tiên sinh đập mạnh thanh kinh đường mộc bằng gỗ gụ xuống bàn, dõng dạc nói lớn:
"Thưa liệt vị hội tài! Cuốn 'Phù Tinh Lục' chép lại dị sự Tam Giới này của lão phu, hôm nay chính thức bước sang chương thứ hai mươi bảy! Cập nhật đầy đủ thông tin để chư vị yên tâm: số chương dự kiến còn dài dằng dặc, trạng thái hiện tại là đang xuất bản sôi nổi, cốt truyện cuồn cuộn như thác đổ, tuyệt đối không có chuyện đứt gánh giữa đường!"
Đám đông bên dưới bật cười ồ lên thích thú trước cách rào trước đón sau cực kỳ tỉ mỉ, mặn mòi của lão.
Trên lầu, An Nguyên nhướng mày, phì cười: "Ông lão này kể chuyện mà báo cáo trạng thái, số lượng chương hồi kỹ lưỡng y hệt như mấy bản tấu chương sổ sách của Lục Cảnh Hành vậy."
Lão tiên sinh vuốt râu, bắt đầu trầm bổng cất lời: "Hôm trước chúng ta đã nói đến trận chiến kinh thiên động địa tại bình nguyên Sùng Quốc, hôm nay, lão phu sẽ kể lại cội nguồn của vạn vật! Thuở sơ khai, trời đất tối tăm mù mịt, không Thần, không Quỷ, không Nhân. Giữa cõi Hỗn Độn tăm tối ấy, nứt ra một luồng sáng chói lòa, sinh ra một vị chân thần tối cao — gọi là Vạn Hư Chi Chủ!"
Lục Chiêu đang uống trà suýt nữa thì sặc. Nàng quay sang nhìn "Vị chân thần tối cao" đang ưu nhã cắn hạt dưa nhả vỏ bộp bộp bên cạnh mình.
"Nghe nói..." Lão thuyết thư cố ý hạ giọng, tạo vẻ bí hiểm. "Vạn Hư Chi Chủ hình thù vô cùng đáng sợ, vóc dáng cao tám trượng, đầu to như cái đấu, mình đồng da sắt. Ngài có ba đầu sáu tay, mỗi lần thở ra là sấm chớp giật đùng đùng, nhấc chân lên là dời non lấp bể. Trong trận chiến hôm ấy, ngài chỉ hắt xì một cái, mấy vạn liên quân địch đã bay thẳng lên chín tầng mây!"
Phụt!
Lần này thì Lục Chiêu phun thẳng ngụm trà vào không khí, ôm bụng cười ngặt nghẽo đến mức chảy cả nước mắt. "Ha ha ha... An ca ca, đầu to như cái đấu... ba đầu sáu tay... hắt xì bay mấy vạn quân... ha ha ha... Cứu muội..."
Khóe môi An Nguyên giật giật. Cậu cúi xuống nhìn thân hình mảnh khảnh, lụa là tung bay của mình, hắc tuyến đổ đầy đầu. Lời đồn đãi của phàm nhân rốt cuộc đã tam sao thất bản đến mức độ nào rồi? Cậu là cội nguồn của sự thanh tẩy, sao qua lời dân gian lại biến thành một con quái thú bạo chúa thế này?
Dưới sảnh, một vị thư sinh mặc áo xanh bất bình đứng dậy phản bác: "Lão tiên sinh kể sai rồi! Ta nghe biểu ca của họ hàng xa bên ngoại làm lính hầu trong cung nói lại, Vạn Hư Chi Chủ là một mỹ thiếu niên thoát tục, thường mặc tử y hoặc bạch y, dung mạo đẹp hơn cả trích tiên giáng trần, tuyệt đối không có chuyện quái dị như vậy!"
Lão thuyết thư trừng mắt gõ bàn: "Thư sinh thối kia biết gì! Thần minh mang sức mạnh hủy diệt thế gian sao có thể mang bộ dạng ẻo lả yếu ớt của đám thư sinh các ngươi được? Không ba đầu sáu tay thì lấy đâu ra sức mà xé rách bầu trời Hư Giới?"
Đám đông lập tức chia làm hai phe tranh luận ầm ĩ. Người tin là quái vật khổng lồ, kẻ tin là tiên nhân giáng thế. Không khí trong lầu trà nóng như chảo lửa, ai cũng muốn bảo vệ hình tượng tín ngưỡng trong lòng mình.
"Tiểu nhị, châm thêm bình trà xuân!" Lục Chiêu vẫy tay, vui vẻ thưởng thức vở kịch nhộn nhịp này, lâu lâu lại dùng cùi chỏ huých nhẹ An Nguyên: "An ca ca, huynh định biến ra thêm hai cái đầu nữa để chứng minh cho ông lão kia xem sức mạnh của Hỗn Độn không?"
An Nguyên bất lực thở dài, nhàn nhạt đẩy đĩa kẹo hạnh nhân sang cho nàng: "Ăn đi cho đỡ ồn. Phàm nhân các người đúng là trí tưởng tượng bay xa."
Dù miệng chê bai, nhưng đôi mắt tĩnh lặng của An Nguyên lại lấp lánh sự vui vẻ và ấm áp lạ thường. Cậu chống cằm nhìn những con người đang hăng say cãi cọ bên dưới, thấy sự sống đang cuồn cuộn chảy trôi. Không có oán niệm, không có thù hận khói lửa, chỉ có những câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt bên ly trà nóng. Hư Giới vốn dĩ vĩ đại nhưng trống rỗng, chính những âm thanh xôn xao, những tiếng cười nói vụn vặt này của nhân gian mới là thứ khiến cõi lòng vạn năm của cậu thực sự được lấp đầy.
"Thật tốt." An Nguyên thì thầm, nụ cười tinh khôi nở rộ trên môi. "Nếu Lục Cảnh Hành không phải thiết triều, kéo hắn ra đây nghe bá tánh kể chuyện hoàng đế khóc lóc cầu xin Vạn Hư Chi Chủ ban duyên, chắc chắn sắc mặt hắn sẽ rất đặc sắc."
Đúng lúc ấy, từ cầu thang gỗ phía sau vang lên những tiếng bước chân dồn dập, đều đặn. Một thân ảnh cao lớn mặc thường phục màu tro, dù đã cố tình che giấu đi sự rực rỡ của long bào nhưng vẫn không giấu được khí tràng bức người, sải bước tiến thẳng về phía bàn của họ.
"Vậy ra hai người lén lút trốn khỏi cung cấm, để lại cho trẫm và Diêm Dã núi tấu chương, chỉ để đến đây nghe đám đông bàn tán xem Vạn Hư Chi Chủ có mấy cái đầu sao?"
Lục Cảnh Hành khoanh tay trước ngực, đứng sừng sững sau lưng An Nguyên, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm. Có trời mới biết hắn đã bực bội, nôn nóng thế nào khi vừa bãi triều lao về Càn Thanh Cung lại thấy giường êm gối nệm trống không.
An Nguyên chớp mắt, không hề sợ hãi mà lập tức cong mắt cười, quay người chìa ra một xiên hồ lô ngào đường vẫn còn đỏ chót chưa cắn miếng nào:
"Triều chính mệt lắm phải không? Mau ngồi xuống đây nếm thử đi! Lão tiên sinh đang chuẩn bị kể đến đoạn hoàng đế Nam Đô bị thần minh trách phạt, phải quỳ gối xin lỗi đó, gay cấn lắm!"
Lục Cảnh Hành phì cười, một câu đe dọa cũng không thốt nên lời, mọi sự bực dọc nhung nhớ bốc hơi sạch sẽ. Hắn cúi đầu cắn một miếng hồ lô trên tay cậu, tự nhiên ngồi xuống sát cạnh người thương, vươn tay áo che chắn cơn gió lùa vào từ cửa sổ. Mặc kệ thế gian đang tranh cãi ồn ào xem thần minh hình thù ra sao, trong mắt vị đế vương trần thế giờ phút này, chỉ thu trọn duy nhất một dáng hình tĩnh lặng, trong trẻo và rực rỡ nhất của đời mình.