Gió bấc từ phương Bắc tràn về, mang theo những bông tuyết đầu mùa rải rác khắp kinh thành Nam Đô.
Kể từ khi mất đi linh lực, khái niệm "tứ thời bát tiết" của nhân gian mới thực sự tra tấn An Nguyên. Vốn là cội nguồn của vạn vật, ngàn năm qua cậu chỉ mặc độc một lớp lụa mỏng bay lượn giữa Hư Giới giá buốt mà chẳng mảy may hấn gì. Vậy mà giờ đây, chỉ một cơn gió lạnh lùa qua khe cửa cũng đủ khiến vị Vạn Hư Chi Chủ vĩ đại hắt hơi liên tục, cả người run rẩy cuộn tròn thành một cục bông trong chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt.
Tối nay, tại điện Thái Hòa tổ chức yến tiệc vô cùng hoành tráng để ăn mừng đại thắng và khao thưởng ba quân. Lục Cảnh Hành vốn không định ép An Nguyên ra ngoài giữa trời tuyết lạnh, nhưng vì sợ cậu ở Càn Thanh Cung một mình buồn chán sinh bệnh, hắn bèn hạ lệnh khiêng cả mấy chậu than củi cháy rực vào điện, bố trí chỗ ngồi của cậu ngay sát bên ngai vàng của mình, chung một án thư.
Dưới đại điện, bá quan văn võ, phi tần mỹ nữ áo quần lộng lẫy, đàn sáo rộn ràng vang lên không ngớt. Ai nấy đều nâng ly chúc tụng vị hoàng đế trẻ uy dũng.
Nhưng khung cảnh trước mắt bá quan lúc này lại có chút... kỳ lạ.
Bậc cửu ngũ chí tôn Lục Cảnh Hành tay cầm chén rượu ngự ban để đáp lễ quần thần, nhưng ánh mắt lại chẳng buồn liếc xuống dưới. Hắn đang bận rộn dùng bàn tay gân guốc từng nắm định giang sơn của mình để... cẩn thận gỡ từng chiếc xương cá, bóc từng quả nho Tây Vực, rồi đút tận miệng thiếu niên đang lười biếng cuộn tròn bên cạnh.
"Nho hơi lạnh." An Nguyên nhíu mày, khóe môi tái nhợt vì rét khẽ mím lại, từ chối quả nho Lục Cảnh Hành vừa đưa tới.
"Vậy uống chút canh nóng nhé?" Lục Cảnh Hành lập tức bỏ quả nho xuống, vội vàng lau tay, cầm lấy lò sưởi tay nạm ngọc nhỏ xíu nhét vào lòng bàn tay lạnh ngắt của cậu, đoạn dùng hai bàn tay to lớn của mình bọc kín lấy đôi tay nhỏ bé ấy mà xoa nắn.
Cảnh tượng quân vương quyền uy hạ mình sủng nịnh một thiếu niên vô danh giữa bá quan văn võ khiến không ít đại thần và phi tần âm thầm nghiến răng ghen tị. Nhưng sau màn phô diễn sức mạnh thần thánh trên chiến trường ngày trước, chẳng kẻ nào dám ho he nửa lời. Trong mắt họ, An Nguyên giờ đây không chỉ là "sủng nam", mà là một vị "Tổ tông" sống cần được cung phụng.
Ngồi giữa bầu không khí ồn ào nhưng lại được bao bọc trong sự dịu dàng tuyệt đối của Lục Cảnh Hành, mặt hồ tĩnh lặng ngàn năm trong lòng An Nguyên bỗng gợn lên vô số gợn sóng lăn tăn.
Cậu tò mò nhìn vò rượu hoa mai ủ ấm đang tỏa hương ngào ngạt trên bàn, nhân lúc Lục Cảnh Hành đang quay sang dặn dò thái giám chuẩn bị thêm chăn mỏng, liền lén vươn tay rót một chén, ngửa cổ uống cạn.
Vị cay nồng xộc lên mũi, dội xuống lồng ngực rồi biến thành ngọn lửa âm ỉ cháy. Thể chất phàm nhân mười sáu tuổi, lại đang trong thời kỳ mất sạch linh lực che chở, căn bản không có một chút tửu lượng nào. Chỉ một chén rượu hoa mai, hai má bạch ngọc của An Nguyên phút chốc đã ửng đỏ như bôi phấn, đôi mắt tĩnh lặng thường ngày lập tức bị bao phủ bởi một tầng hơi nước ướt át, mông lung.
Lục Cảnh Hành quay lại, thấy vò rượu vơi đi, lại nhìn bộ dáng chuếnh choáng ngoan ngoãn lạ thường của người nọ, trái tim hắn lập tức mềm nhũn, nhưng giọng điệu vẫn vờ nghiêm khắc: "Ai cho em uống rượu? Đang bệnh mà không biết thân biết phận."
"Thơm mà..." An Nguyên lầm bầm, giọng nói vốn thanh lãnh nay lại pha chút nũng nịu của hơi men. Đầu óc cậu ong ong, cơ thể như nhũn ra, theo bản năng muốn tìm kiếm nguồn nhiệt ấm áp nhất bên cạnh. Cậu khẽ nghiêng người, không kiêng dè ánh mắt của hàng trăm con người bên dưới, gục đầu tựa hẳn vào hõm vai vững chãi của Lục Cảnh Hành, cọ cọ vài cái như một con mèo nhỏ rồi nhắm mắt lại.
Hành động ỷ lại đầy vô thức ấy đánh thẳng vào tim Lục Cảnh Hành một cú chí mạng. Hấp khí một hơi thật sâu để đè nén ngọn lửa đang bùng lên trong bụng, vị hoàng đế trẻ lập tức vung tay ra hiệu bãi tiệc. Mặc kệ sự ngơ ngác của quần thần, hắn bế bổng thiếu niên lên, dùng áo choàng lông cáo bọc cậu lại kín mít chỉ chừa ra khuôn mặt nhỏ nhắn, rồi sải bước rời khỏi Thái Hòa điện.
Ngoài trời, tuyết rơi ngày một dày. Cung đường trải dài về Càn Thanh Cung vắng lặng, chỉ có tiếng ủng bước cạp cạp trên nền tuyết trắng. Lục Cảnh Hành không dùng kiệu, cứ thế bế An Nguyên đi vững chãi dưới bầu trời đêm.
Trong vòng tay hắn, An Nguyên mở hờ đôi mắt say lờ đờ. Cậu áp tai vào lồng ngực Lục Cảnh Hành, nghe rõ mồn một nhịp tim thình thịch, thình thịch đầy mạnh mẽ, cuộn trào sinh khí của phàm nhân.
Hơi ấm từ cơ thể hắn truyền qua lớp áo dày, xua tan đi cái lạnh thấu xương của gió tuyết, lấp đầy cả khoảng không vắng lặng vạn năm trong linh hồn cậu.
Bàn tay nhỏ nhắn hơi thò ra khỏi lớp chăn lông, ngón tay lành lạnh khẽ chạm vào đường nét góc cạnh trên sườn mặt Lục Cảnh Hành.
"Lục Cảnh Hành..." An Nguyên thều thào, hơi thở mang theo mùi rượu hoa mai phả vào cổ hắn. "Ngài thật ấm."
"Tổ tông của trẫm, đừng loạn cựa quậy, sẽ nhiễm lạnh đấy." Lục Cảnh Hành cúi xuống, hôn phớt lên vầng trán nóng hổi vì men rượu của cậu, giọng nói khàn đặc chứa chan tình ý dạt dào. "Chịu khó một chút, sắp về đến tẩm cung rồi."
Nhìn ánh mắt thâm tình sâu như biển cả của nam nhân này, An Nguyên bỗng nhận ra một sự thật muộn màng.
Hàng ngàn năm qua, cậu cứ nghĩ Hỗn Độn là tĩnh lặng vô dục, là không vướng bụi trần. Nhưng hóa ra, Hỗn Độn vốn dĩ là trống rỗng. Và giờ đây, cái sự trống rỗng vô biên ấy đã bị nhịp tim phàm tục của nam nhân này lấp đầy mất rồi. Cậu không chỉ tò mò về hắn, không chỉ cảm kích hắn che chở khi cậu yếu ớt, mà cậu... thực sự khát khao hơi ấm này, khát khao được chìm đắm trong đôi mắt của Lục Cảnh Hành mãi mãi.
Ra đây chính là thứ mà phàm nhân gọi là rung động. An Nguyên khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và chân thực nhất từ thuở khai thiên lập địa. Cậu vòng tay ôm lấy cổ Lục Cảnh Hành, rúc sâu vào lồng ngực hắn, để mặc cho sự ngọt ngào của nhân gian cắn nuốt lấy vị thần tối cao của Hư Giới. Đêm đông Nam Đô lạnh giá, nhưng trong lòng tia linh khí ngàn năm, mùa xuân thực sự đã nở rộ.