TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Nắng chiều tà rót từng vạt vàng ươm như mật ong qua khung cửa sổ chạm trổ của Càn Thanh Cung, in thành những vệt sáng dài trên nền ngọc thạch.

Lục Cảnh Hành tựa lưng vào chiếc gối mềm cẩm nhung, để mặc cho tấu chương chất đống trên án thư. Giờ phút này, sự chú ý của vị vương giả Nam Đô hoàn toàn đổ dồn vào quyển trục đang phát ra ánh sáng vàng kim lấp lánh trôi lơ lửng giữa không trung — Sổ Tàn Linh.

Từ ngày khôi phục lại ngôi vị Vạn Hư Chi Chủ, An Nguyên dường như cởi mở hơn rất nhiều với trần thế. Cậu không còn giấu giếm Sổ Tàn Linh vào sâu trong ấn đường nữa, mà thường xuyên gọi nó ra để bầu bạn.

Lúc này, An Nguyên đang tựa đầu lên đùi Lục Cảnh Hành, ngón tay thon dài khẽ gẩy vào hư không. Sổ Tàn Linh vô cùng hiểu ý, tự động lật mở từng trang giấy bọc ánh sáng. Từ mặt giấy, những dòng chữ cổ tự động bay lên, hóa thành những luồng khói mỏng manh, cuộn lại thành những huyễn ảnh vô cùng sống động giữa không trung tựa như một bức tranh thủy mặc biết chuyển động.

"An Nguyên, đây là..." Lục Cảnh Hành ngạc nhiên nhìn một huyễn ảnh đang tái hiện cảnh một con hạc trắng già nua, gầy gò, suốt ngày chỉ đứng một chân bên bờ suối, bộ dáng vô cùng cứng nhắc và bảo thủ, ai lại gần cũng mổ cho một cái.

"Ngài có nhận ra ai đây không?" An Nguyên cười khúc khích, vươn tay chỉ vào con hạc trắng. "Đây chính là tiền kiếp của Trần lão — vị Thượng thư Bộ Lễ tối ngày hay cằn nhằn ngài về việc không tuân thủ lễ nghi tổ tông đấy."

Lục Cảnh Hành trợn tròn mắt, sau đó bật cười sảng khoái: "Thảo nào! Lão nhân gia đó cái gì cũng cứng nhắc, quy củ nề nếp khắt khe đến mức mấy lão thần khác cũng phải sợ. Hóa ra kiếp trước làm một con hạc già khó tính, kiếp này đầu thai làm người vẫn giữ nguyên cái nết đứng một chân mổ người."

"Trong Sổ Tàn Linh ghi lại không sót một sợi tơ nhân quả nào." An Nguyên đắc ý giải thích. "Những tàn linh bay về Hư Giới đều mang theo mảnh vỡ ký ức sâu đậm nhất của kiếp nhân sinh. Nhờ thế mà ta biết được rất nhiều bí mật thú vị của bá quan văn võ nhà ngài."

Nói rồi, ngón tay An Nguyên lại gẩy nhẹ. Hình ảnh con hạc trắng tan đi, nhường chỗ cho một khung cảnh khác.

Lần này, nụ cười trên môi cả hai dần tắt, nhường chỗ cho một sự trầm tĩnh đầy thành kính.

Huyễn ảnh hiện ra một chiến trường khói lửa mịt mù. Một binh sĩ trẻ tuổi của Nam Đô với bộ giáp rách nát, trên người cắm hai mũi tên nhọn hoắt. Cậu ta ngã gục xuống vũng máu, hơi thở thoi thóp. Thế nhưng, trong đôi mắt đang dần đục đi ấy không hề có sự oán hận hay sợ hãi cái chết.

Một giọng nói thì thầm, trong vắt như tiếng vọng từ cõi lòng vang lên giữa thư phòng tĩnh lặng:

"Mẹ ơi... mùa đông năm nay con không về chẻ củi cho mẹ được rồi... Tiền tuất của quân đội, chắc đủ để mẹ mua một tấm áo bông mới..."

Lục Cảnh Hành siết chặt nắm tay, đáy mắt hiện lên sự xót xa. Hắn nhận ra bộ giáp đó, đó là chiến phục của binh đoàn tiên phong trong trận huyết chiến với Sùng Quốc.

"Cậu ấy tên là A Ngưu." Lục Cảnh Hành trầm giọng lên tiếng. "Sau trận chiến đó, trẫm đã phái người mang theo gấp ba lần tiền tuất đến tận làng quê cậu ấy, còn sai quan tri phủ địa phương chu cấp gạo củi hàng tháng cho bà mẹ mù lòa. Bà ấy... hiện tại sống rất bình an."

Nghe vậy, An Nguyên khẽ mỉm cười. Cậu đưa tay chạm vào hình ảnh người lính trẻ.

"Ngài làm một vị vua rất tốt, Lục Cảnh Hành." An Nguyên nhẹ nhàng nói. "Tàn linh của cậu ấy khi bay về Hư Giới vô cùng ấm áp và tinh khiết. Không mang theo oán niệm chiến tranh, chỉ mang theo tình thương mẫu tử và sự trung thành với Nam Đô. Tia linh khí ấy đã thắp sáng một góc của Hư Giới, rồi mang theo phúc báo để luân hồi vào một kiếp sống an yên hơn. Cậu ấy... kiếp sau sẽ được làm con của một gia đình thư hương êm ấm."

Huyễn ảnh người lính trẻ mỉm cười rồi hóa thành hàng vạn đốm sáng vàng kim lấp lánh, tan vào trong những trang sách của Sổ Tàn Linh.

Nhìn những tàn dư của sinh mệnh được nâng niu và cất giữ cẩn thận trong tay người thương, Lục Cảnh Hành chợt nhận ra sức nặng trên đôi vai gầy guộc của thiếu niên này. Hắn là hoàng đế, trị vì thân xác phàm tục và giang sơn hiện hữu. Còn An Nguyên là Vạn Hư Chi Chủ, cai quản cội nguồn linh hồn và lưu giữ những đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm nhất của vạn vật. Bọn họ, một sáng một tối, một dương một âm, tựa như hai nửa của một vòng tròn thái cực hoàn mỹ.

Lục Cảnh Hành cúi xuống, ôm trọn lấy An Nguyên, cằm tựa lên mái tóc đen nhánh mang theo hương cỏ cây thanh khiết.

"Vậy còn trẫm thì sao?" Lục Cảnh Hành khẽ hỏi, giọng nói mang theo vài phần tò mò xen lẫn ôn nhu. "Trong Sổ Tàn Linh, tiền kiếp của trẫm là gì? Có phải cũng là một tên bạo chúa hay cằn nhằn không?"

An Nguyên nhướng mày, giả vờ lật lật Sổ Tàn Linh, lẩm nhẩm đọc: "Để ta xem... Ồ, không phải bạo chúa. Tiền kiếp của ngài là một tảng đá đen thui, cứng ngắc và ngốc nghếch nằm lăn lóc bên bờ suối Hỗn Độn ngàn năm không ai thèm nhặt."

Lục Cảnh Hành biết thừa cậu đang trêu mình, liền cúi xuống cắn nhẹ lên vành tai trắng ngần của cậu làm trừng phạt: "Đá đen thì sao? Đá đen mà đập trúng trái tim Vạn Hư Chi Chủ thì cũng là một tảng đá vô giá."

An Nguyên bật cười khanh khách rụt cổ lại. Sổ Tàn Linh cũng vui lây, lật trang phấp phới bay quanh hai người.

Cậu thu lại cuốn sổ, áp đôi bàn tay mềm mại lên khuôn mặt góc cạnh của Lục Cảnh Hành, đôi mắt tĩnh lặng vạn năm giờ chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của nam nhân trước mặt.

"Tiền kiếp là gì không quan trọng." An Nguyên thì thầm, giọng nói tựa như một lời thề nguyền vĩnh cửu. "Quan trọng là kiếp này, ngài là Lục Cảnh Hành của ta. Ngàn năm sau, vạn năm sau, trong Sổ Tàn Linh của ta, dòng chữ rực rỡ nhất sẽ luôn mang tên ngài."


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!