TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Tiết trời vừa sang xuân, hơi ấm bắt đầu lan tỏa khắp cung điện. Vào buổi bình minh của ngày cuối cùng trong kỳ hạn một tháng, ấn ký ngọn lửa vàng kim giữa trán An Nguyên bỗng bừng sáng rực rỡ. Luồng linh lực Hỗn Độn vốn bị kìm nén bấy lâu nay đột ngột vỡ òa, cuồn cuộn chảy trong huyết mạch, mang theo quyền năng tối cao của một vị thần minh thức tỉnh.

An Nguyên khẽ mở mắt, cảm giác mọi giác quan đều trở nên nhạy bén đến cực điểm. Cậu có thể nghe thấy tiếng mầm non đâm chồi ngoài ngự uyển, thấy được dòng chảy linh khí của vạn vật. Thế nhưng, khi cậu quay sang nhìn nam nhân đang nằm cạnh, trái tim vốn đã tĩnh lặng vạn năm bỗng thắt lại.

Lục Cảnh Hành vẫn đang ngủ, nhưng chân mày hắn nhíu chặt, hơi thở có phần nặng nề vì những cơn ho khan kéo dài do lao lực. Dưới ánh nắng sớm, An Nguyên bàng hoàng nhận ra nơi tóc mai của vị hoàng đế đã lấm tấm vài sợi bạc, những nếp nhăn mờ nhạt nơi đuôi mắt hiện rõ sự bào mòn của thời gian.

Chỉ mới vài năm, Lục Cảnh Hành đã bắt đầu già đi.

Thần minh bất tử, nhưng phàm nhân thì có hạn. An Nguyên chợt nhận ra một sự thật tàn nhẫn: Nếu cậu cứ tiếp tục là một vị thần cao cao tại thượng, cậu sẽ phải đứng nhìn người mình yêu tan thành cát bụi, còn mình thì vĩnh viễn mắc kẹt trong hình hài thiếu niên mười sáu tuổi này.

Sự trường sinh lúc này chẳng khác nào một lời nguyền cô độc.

Ánh mắt An Nguyên trở nên quyết tuyệt. Cậu đưa tay vuốt nhẹ gương mặt Lục Cảnh Hành lần cuối, rồi hóa thành một luồng bạch quang xé toạc không gian, vút thẳng lên Cửu Trùng Thiên.

Giữa biển mây mù, nam tử áo xám bạc đại diện cho ý chí của Thiên Đạo vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn bàn cờ chúng sinh.

"Linh lực vừa khôi phục, đệ lại định làm loạn gì nữa?" Thiên Đạo nhàn nhạt hỏi.

An Nguyên không đáp, cậu quỳ xuống trên tầng mây, hành lễ một cách trang trọng nhất: "Ca ca, đệ xin huynh hãy ban cho đệ một kiếp người thực thụ."

Thiên Đạo xoay người, ánh mắt sắc lẹm: "Đệ nói gì? Đệ muốn từ bỏ thần thể?"

"Đệ muốn mượn một mệnh cách phàm nhân cho thân xác này. Đệ muốn cùng Cảnh Hành đi hết một kiếp người, cùng già đi, cùng chịu đựng sinh lão bệnh tử. Xin huynh hãy phong ấn vĩnh viễn linh lực của đệ trong kiếp này."

Thiên Đạo trầm mặc rất lâu, giọng nói vang lên đầy uy nghiêm: "Đệ nên nhớ, một khi đã hóa phàm, thân xác đệ sẽ mất đi toàn bộ sự bảo hộ. Đệ sẽ biết đau khi bị thương, biết mệt khi ốm đau, và chắc chắn sẽ chết khi thọ mệnh tận cùng. Đệ bỏ đi quyền năng dời non lấp bể, chỉ để đổi lấy vài chục năm ngắn ngủi sao?"

"Có linh lực vạn trượng mà không thể ngăn được thời gian lấy đi người đệ yêu, thì linh lực đó có ý nghĩa gì?" An Nguyên mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhưng đượm buồn. "Đệ chỉ xin giữ lại Sổ Tàn Linh. Nó là bản mệnh của đệ, đệ không thể vứt bỏ. Đệ sẽ dùng nó để quan sát bốn giới, đảm bảo thế gian thái bình. Nhưng về phần thân xác, xin hãy để đệ làm một người phàm thực sự."

Thiên Đạo thở dài, sự bất lực đan xen với lòng dung túng vô bờ bến. Hắn vẫy tay, một nét bút đỏ rực vạch lên lưới vận mệnh.

"Được. Ta thành toàn cho đệ. Kể từ khắc này, thân xác Tạ An Nguyên chính thức nhập vào luân hồi phàm trần. Sinh, lão, bệnh, tử... đệ phải tự mình gánh chịu."

Luồng linh khí quanh người An Nguyên lập tức rút cạn. Ấn ký giữa trán biến mất, trả lại một vầng trán thanh khiết. Cơ thể cậu bỗng trở nên nặng nề, đôi bàn tay mang theo hơi ấm thực thụ của máu thịt. Cậu không thể bay nữa, mà phải bước qua cổng trời để trở lại nhân gian.

Tại Càn Thanh Cung, Lục Cảnh Hành bật dậy sau một cơn ho. Hắn hoảng hốt nhìn chỗ trống bên cạnh, hơi ấm vẫn còn nhưng người đã không thấy đâu.

"An Nguyên!"

Đúng lúc đó, An Nguyên chậm rãi đẩy cửa bước vào. Cậu không còn xuất hiện từ hư không, mà lững thững bước đi trên đôi chân trần, vai khẽ run vì hơi lạnh của sương sớm. Sổ Tàn Linh lơ lửng bên cạnh cậu như một đốm sáng nhỏ, không phát ra uy áp, chỉ lặng lẽ làm bạn.

Lục Cảnh Hành sững sờ. Hắn nhìn lên trán cậu – nơi từng có ấn ký rực rỡ của thần minh nay chỉ còn là làn da trắng ngần. Khí tức của cậu giờ đây hoàn toàn là một con người.

"An Nguyên... linh lực của em..."

An Nguyên bước tới, vòng tay ôm lấy eo hắn, tựa đầu vào lồng ngực ấm áp: "Cảnh Hành, sáng nay ta thấy tóc ngài có sợi bạc rồi. Ngài già đi, còn ta cứ mãi trẻ trung, như vậy không công bằng."

Lục Cảnh Hành cứng đờ người, trái tim đập liên hồi.

"Ta vừa xin ca ca cho ta một mệnh cách phàm nhân." An Nguyên ngước lên, đôi mắt trong veo đầy dịu dàng. "Lần này không phải một tháng, mà là cả một đời. Ta đã trả lại linh lực cho đất trời. Từ nay ta sẽ già đi cùng ngài, khóe mắt sẽ có nếp nhăn, chúng ta sẽ cùng nhau bạc đầu. Ta không còn là thần minh nữa, ta chỉ là Tạ An Nguyên của ngài thôi."

Lục Cảnh Hành kinh hãi, siết chặt lấy bả vai cậu: "Em điên rồi! Thân xác phàm nhân mỏng manh biết bao nhiêu, em làm sao chịu nổi? Tại sao lại vì một kẻ như trẫm mà đánh đổi sự trường sinh?"

"Vì ta muốn được yêu ngài một cách trọn vẹn nhất." An Nguyên kiễng chân, đặt lên môi hắn một nụ hôn nồng cháy. "Giờ ta yếu lắm, đứt tay cũng sẽ chảy máu, nhiễm lạnh cũng sẽ ốm. Ngài phải bảo vệ ta thật kỹ, che chở cho ta đi hết kiếp người này, biết chưa?"

Lục Cảnh Hành nghe xong, hốc mắt đỏ hoe. Hắn ôm chặt lấy cậu, hận không thể khảm cậu vào xương tủy. Vị hoàng đế bạo chúa từng chẳng sợ trời chẳng sợ đất, giờ đây lại run rẩy trước một lời thề bách niên.

"Được... trẫm hứa." Hắn khàn giọng thì thầm. "Dù có phải đánh đổi cả giang sơn, trẫm cũng sẽ giữ cho em bình an, cùng em đi đến tận cùng của thời gian."

Ngoài kia, những cánh hoa xuân bắt đầu nở rộ. Một thần minh tối cao nay tình nguyện vướng bận khói lửa hồng trần, cùng nam nhân của mình viết tiếp câu chuyện tình bình dị nhưng vĩnh cửu nhất thế gian.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!