TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Đêm xuân Nam Đô vốn dĩ thanh bình, nhưng khi Lục Cảnh Hành vừa xoay người rẽ vào một tửu lâu để mua bình trà nóng ủ ấm tay cho An Nguyên, biến cố liền ập đến.

Đám đông sầm uất trên phố bỗng nhiên đứt đoạn. Không gian xung quanh An Nguyên và Lục Chiêu đột ngột méo mó, những ngọn đèn lồng đỏ rực ven đường vụt tắt, thay vào đó là một thứ ánh sáng vàng kim chói lòa, mang theo uy áp nặng nề ép thẳng xuống nhân gian.

Từ trong luồng hào quang vỡ vụn, một nam tử vận giáp bạc sáng rực, tay cầm trượng pháp, chân đạp mây tường vân chậm rãi giáng trần. Kẻ này chính là Huyền Linh Tiên Quân — một chiến tướng đắc lực của Thần Chủ, phụng mệnh hạ phàm để bắt sống Vạn Hư Chi Chủ khi ngài đang ở giai đoạn yếu ớt nhất.

"Vạn Hư Chi Chủ, để bổn tọa xem mất đi Sổ Tàn Linh, ngài lấy gì để ngạo mạn?" Huyền Linh Tiên Quân cười lạnh, giọng nói mang theo sự khinh miệt vang vọng không trung. Hắn vung tay, một tấm lưới bện từ những tia sét vàng kim nhắm thẳng đầu An Nguyên mà chụp xuống.

Cơ thể phàm nhân mười sáu tuổi của An Nguyên lập tức cảm nhận được luồng sát khí bức người. Cậu lùi lại nửa bước, sắc mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt vẫn tĩnh lặng không chút gợn sóng.

Ngay khoảnh khắc thiên la địa võng sắp đổ ập xuống, một thân ảnh nhỏ bé bỗng lao ra chắn ngay trước mặt cậu.

"Ngươi là kẻ nào dám động đến người của hoàng huynh ta!" Lục Chiêu giang rộng hai tay, đôi mắt trong veo trừng lên đầy phẫn nộ, kiên quyết bảo vệ thiếu niên yếu ớt phía sau mình.

Huyền Linh Tiên Quân hừ lạnh, trong mắt hắn phàm nhân chỉ là cỏ rác. "Nữ nhi không biết tự lượng sức!"

Lưới điện vàng kim không những không dừng lại mà còn tăng thêm sát ý. Lục Chiêu nhắm nghiền mắt, cắn chặt môi chờ đợi cơn đau giáng xuống.

Thế nhưng, cơn đau ấy không bao giờ chạm tới.

Đoàng!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên xé toạc màng nhĩ. Không gian ngập tràn ánh sáng thần thánh bỗng bị một luồng sương đen buốt giá, đặc quánh từ dưới lòng đất chẻ đôi. Tấm lưới tiên khí vàng kim bị một ngọn lửa u minh màu lam nhạt thiêu rụi thành tro bụi ngay trước mắt Lục Chiêu.

Giữa màn khói đen mờ ảo mang hơi thở của cõi âm ty, một thân ảnh dong dỏng cao chậm rãi hiện ra.

Người thanh niên ấy vận trường bào màu hắc ám, mái tóc buông xõa bay trong cuồng phong của linh khí. Khuôn mặt hắn tái nhợt nhưng lại góc cạnh, mang một vẻ đẹp ma mị, lạnh lẽo đến mức khiến người ta phải nín thở. Đôi mắt hắn hẹp dài, sâu thẳm tựa như vực sâu luân hồi, lướt qua mang theo sát khí sắc lẹm, tay cầm một thanh hắc kim loan đao còn đang rực cháy quỷ hỏa.

Đó là Diêm Dã — một cường giả "Du linh" (linh hồn lang thang) đến từ Linh Giới, nhận mật lệnh của Linh Chủ vượt ranh giới bảo vệ Vạn Hư Chi Chủ khỏi nanh vuốt của Thần Giới.

Lực phản chấn từ đòn tấn công khiến Lục Chiêu loạng choạng ngã về phía sau. Trong tíc tắc, Diêm Dã xoay người, cánh tay mạnh mẽ, mang theo hơi lạnh buốt giá vươn ra, vòng qua chiếc eo thon gọn của tiểu công chúa và kéo gọn nàng vào lòng.

Thời gian dường như ngưng đọng.

Lục Chiêu ngơ ngác mở mắt, đập thẳng vào ánh nhìn sâu thẳm, lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa sự bao bọc vô hình của Diêm Dã. Mùi hương trầm lạnh lẽo của Diêm phủ quấn lấy chóp mũi nàng. Bầu trời đêm Nam Đô dường như biến mất, trong đáy mắt vị công chúa nhỏ lúc này chỉ còn hình bóng nam nhân hắc y mang vẻ đẹp tà mị cõi âm này. Tim nàng hẫng đi một nhịp, rồi bắt đầu đập loạn cào cào trong lồng ngực. Tiếng sét ái tình giáng xuống, mạnh mẽ và rúng động hơn bất kỳ đòn pháp thuật nào trên đời.

"Đứng cho vững, tiểu cô nương." Giọng nói của Diêm Dã trầm thấp, hơi khàn, mang theo cảm giác xa cách nhưng động tác buông nàng ra lại vô cùng cẩn trọng.

Hắn tiến lên phía trước, chắn giữa An Nguyên, Lục Chiêu và tên tiên quân. Hắc kim loan đao vung lên, Diêm Dã nhếch mép cười mỉa mai: "Thần Giới các ngươi tự xưng cao quý, nay lại hèn hạ hạ phàm ức hiếp một thiếu niên mất đi linh lực và một tiểu nương tử sao? Linh Giới ta tuy sống trong bóng tối, nhưng còn quang minh chính đại hơn lũ ngụy thần các ngươi vạn lần!"

"Chỉ là một du linh cỏn con, dám cản đường bổn tọa!" Huyền Linh Tiên Quân nổi giận, huy động toàn bộ thần lực lao tới.

Hai luồng sức mạnh Quang và Ám va chạm dữ dội tạo thành những luồng cuồng phong tàn phá cả con phố. Tuy nhiên, sức mạnh của Diêm Dã lại vô cùng quỷ dị và bạo liệt. Lửa u minh của hắn như muốn nuốt chửng linh hồn đối phương. Nhận thấy nếu kéo dài sẽ kinh động đến Lục Cảnh Hành và quân cấm vệ sắp kéo tới, Huyền Linh Tiên Quân cắn răng, phẫn hận thu hồi thần lực.

"Chuyện này chưa xong đâu! Thần Giới nhất định sẽ lấy mạng hắn!" Bỏ lại một câu đe dọa, gã hóa thành một tia sáng vàng trốn thẳng lên bầu trời.

Cuộc tập kích diễn ra chớp nhoáng rồi kết thúc. Sương đen tan đi, đường phố Nam Đô lại trở về vẻ yên ắng.

Lục Chiêu hai má đỏ bừng, hai tay vân vê tà váy, rụt rè bước tới cạnh Diêm Dã, giọng nói nhỏ xíu khác hẳn vẻ lanh lợi thường ngày: "Đa tạ ân công cứu mạng... Huynh... huynh tên là gì?"

Diêm Dã thu đao, hơi liếc nhìn khuôn mặt rạng rỡ, e ấp của tiểu công chúa phàm trần. Ánh mắt lạnh lẽo của hắn bỗng chốc dịu đi một chút xíu khó nhận ra. "Diêm Dã. Chỉ là một kẻ lang thang của Linh Giới."

Đứng ở phía sau, An Nguyên thu trọn toàn bộ khung cảnh ấy vào tầm mắt. Cậu nhìn bờ vai rộng của Diêm Dã, lại nhìn đôi mắt sáng lấp lánh như chứa cả trời sao của Lục Chiêu. Một tiểu công chúa chói lọi rực rỡ mang hơi thở của thái dương, và một du linh ngàn năm cô độc bước ra từ bóng tối âm ty. Sự đối lập này, kỳ lạ thay lại tạo nên một cán cân hoàn hảo.

Khóe môi nhợt nhạt của An Nguyên chậm rãi giương lên một độ cong ấm áp. Cậu lẩm nhẩm trong miệng, đủ để một mình mình nghe thấy:

Xem ra... ta phải nhanh chóng lấy lại linh lực để đi hái sao trời cho muội rồi, Lục Chiêu à.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!