Sương sớm còn đọng trên những nhành liễu rủ bên Càn Thanh Cung. An Nguyên ngồi xếp bằng bên cửa sổ, lật giở Sổ Tàn Linh.
Tia tàn linh của người lính trẻ A Ngưu đã được thanh tẩy và đi vào luân hồi từ lâu. Thế nhưng, dòng tên của cậu trên mặt giấy thỉnh thoảng vẫn nhấp nháy một luồng ánh sáng nhạt. Đó không phải là linh hồn, mà là "nhân quả" — sự nuối tiếc và công đức bảo vệ bá tánh của cậu vẫn còn lưu bám lại nơi Hư Giới.
"An ca ca! Huynh lại đang xem sách à? Đưa muội ra ngoài chơi đi, dạo này Diêm Dã cứ cắm mặt dưới Âm Ty sửa sổ sinh tử, chán chết đi được!"
Lục Chiêu xách váy chạy tung tăng vào, đôi mắt sáng rực như sao. Kể từ ngày biết vị "hoàng tẩu" này là thần minh đứng đầu Tam Giới, niềm vui lớn nhất của nàng là được theo gót An Nguyên đi vi hành.
An Nguyên khẽ gõ ngón tay lên mặt giấy, mỉm cười: "Hôm nay không đi chơi. Ta phải đi giải quyết một món nợ nhân quả. Muội muốn đi thì bám chặt vào."
Một cái phẩy tay nhẹ bẫng, không gian vặn vẹo. Khi Lục Chiêu mở mắt ra, hai người đã đứng trước một ngôi nhà ngói nhỏ rách nát ở vùng biên viễn Nam Đô.
Lục Chiêu nhận ra nơi này, khẽ thốt lên: "Đây là nhà của A Ngưu... Nhưng hoàng huynh đã ban cho bà ấy rất nhiều bạc tuất và gạo củi rồi mà? Sao trông vẫn tiêu điều thế này?"
An Nguyên không đáp, chỉ hất cằm về phía sân trong.
Một gã bá kiến địa phương mang khuôn mặt chuột kẹp đang xô đẩy người mẹ mù lòa ngã xuống đất, trên tay gã khư khư ôm lấy cái tráp gỗ đựng tiền tuất mà triều đình vừa ban xuống.
"Lão bà, nhi tử của bà chết rồi, nhà này không có đinh nam, số bạc này để ta giữ hộ, bằng không lũ trộm cướp cũng cuỗm mất thôi!" Gã cười đểu cáng. Người mẹ chỉ biết ôm mặt khóc nức nở, đôi mắt đục ngầu mù lòa vì khóc thương con nay lại càng rỉ ra những giọt lệ tuyệt vọng. Sự uất ức, đau đớn tột cùng của bà hóa thành một luồng oán khí đen kịt, bắt đầu bốc lên từ đỉnh đầu.
Lục Chiêu giận sôi máu, định xắn tay áo lao ra tẩn cho gã kia một trận, nhưng An Nguyên đã đưa tay cản lại.
"An ca ca, huynh để muội ra đập hắn! Muội phải đòi lại tiền tuất hoàng huynh ban cho!"
"Đánh một tên phàm nhân thì dễ, nhưng như thế không giải quyết được tận gốc vấn đề." An Nguyên trầm tĩnh nói, tà áo trắng khẽ lay động trong gió. "A Ngưu đã luân hồi, linh hồn không còn. Nhưng công đức xả thân vì nước của cậu ấy là có thật. Còn nỗi oan khuất của bà mẹ mù kia nếu không giải tỏa, oán khí sẽ bay lên làm bẩn Hư Giới của ta."
An Nguyên giơ tay phải lên. Cậu không hề dùng linh lực Hỗn Độn để đánh người — vì như thế là vi phạm quy tắc can thiệp vào sinh tử của Thiên Đạo. Cậu đang "lách luật" một cách tinh vi.
Ngón tay cậu khẽ gảy. Một luồng linh khí lạnh ngắt, vốn là chút oán khí thừa thãi gom nhặt được từ chiến trường, bị cậu đẩy nhẹ vào mi tâm tên bá kiến. Ngay lập tức, gã đang ôm tráp tiền bỗng hai mắt trợn trắng, ảo giác ập tới. Gã nhìn thấy hàng vạn quỷ hồn áo giáp đẫm máu đang vây quanh mình đòi mạng. Gã hét lên thảm thiết, vứt tắp cái tráp gỗ xuống đất, quỳ lạy dập đầu đến chảy máu: "Ta sai rồi! Quỷ thần tha mạng! Ta không dám tham tiền của liệt sĩ nữa! Ta sẽ báo quan tự thú!"
Nói rồi, gã ba chân bốn cẳng bỏ chạy trối chết về phía nha môn.
Lục Chiêu há hốc mồm, giơ ngón cái lên: "Tuyệt đỉnh! Không tốn một giọt mồ hôi!"
Chưa dừng lại ở đó, An Nguyên chậm rãi bước tới trước mặt người mẹ đang run rẩy. Cậu mở Sổ Tàn Linh, rút ra "công đức" vàng rực mà A Ngưu để lại. "Bệnh mù của bà ấy là tâm bệnh, là do khóc thương con mà đứt mạch máu mắt. Hôm nay ta mượn công đức của con trai bà, trả lại ánh sáng cho bà."
Bàn tay lấp lánh ánh vàng của Vạn Hư Chi Chủ khẽ phớt qua đôi mắt đục ngầu. Chướng khí tiêu tan, mạch máu phục hồi. Người mẹ ngơ ngác chớp mắt, rồi run rẩy nhìn rõ bầu trời, nhìn rõ tráp tiền vẫn còn nguyên vẹn. Bà dập đầu xuống đất, khóc lạy trời xanh vì đã hiển linh bảo vệ gia đình liệt sĩ.
An Nguyên đứng thẳng người, ngẩng mặt nhìn lên tầng mây trắng xốp trên cao, lớn giọng nói với hư không: "Ca ca à, huynh thấy chưa? Đệ không phá luật thiên nhiên, đệ chỉ quy đổi công đức thành phúc báo, tiện tay hù dọa một kẻ tham lam để răn đe kẻ ác. Sổ sách âm dương của huynh vẫn cân bằng tuyệt đối nhé!"
Một áng mây vàng lướt qua, kèm theo tiếng sấm rền nho nhỏ như một tiếng hừ lạnh bất lực và dung túng của Cửu Trùng Thiên. An Nguyên cười đắc ý, vẫy tay thu Lục Chiêu đang đứng ngẩn tò te trở lại Càn Thanh Cung.
Buổi tối, trong ngự thư phòng.
"Hoàng huynh! Huynh không thấy cảnh đó đâu! An ca ca dùng oán khí hù tên bá kiến sợ tè ra quần, rồi lại dùng công đức chữa mắt cho lão bà. Cách làm việc vừa bá đạo, vừa tinh tế, thiên y vô phùng, đến cả Thiên Đạo cũng chẳng bắt bẻ được nửa lời!"
Lục Chiêu tay cầm miếng điểm tâm, múa may quay cuồng diễn tả lại toàn bộ sự việc cho Lục Cảnh Hành nghe. Nàng tấm tắc khen ngợi vị hoàng tẩu này quả là trí tuệ vạn năm.
Lục Cảnh Hành đang cầm bút phê tấu chương, khóe môi không tự chủ được mà giương cao. Hắn vẫy tay cho muội muội lui ra ngoài, rồi quay sang nhìn thiếu niên đang lười biếng nằm trên nhuyễn tháp ăn nho.
Hắn đứng dậy, bước tới gần, chống hai tay xuống hai bên người An Nguyên, vây chặt cậu vào giữa.
"Vạn Hư Chi Chủ vĩ đại, ngài bận rộn như vậy, quản lý nhân quả thiện ác, lách cả luật của Thiên Đạo để bảo vệ con dân của trẫm." Lục Cảnh Hành cúi sát, chóp mũi cọ nhẹ vào chóp mũi cậu, giọng nói trầm khàn đầy mị hoặc. "Tổ tông à, em đối xử tốt với bá tánh Nam Đô như thế, là vì em thực sự lương thiện, hay là... vì ái ốc cập ô (yêu ai yêu cả đường đi lối về)?"
An Nguyên bị khí tức nam tính áp sát làm cho vành tai đỏ rực, nhưng vẫn bướng bỉnh hếch cằm: "Ít tự kỷ đi! Ta là vì sự trong sạch của Hư Giới, tiện tay dọn dẹp một chút thôi."
"Thế à?" Lục Cảnh Hành bật cười trầm thấp, cúi xuống ngậm lấy vành môi đang định cãi bướng của cậu, hôn một cái thật sâu, thật triền miên cho đến khi hô hấp của An Nguyên rối loạn, đôi mắt phủ một tầng sương nước mới luyến tiếc buông ra.
Hắn khẽ hôn lên trán cậu, thì thầm: "Bất kể vì lý do gì, Lục Cảnh Hành trẫm đời này kiếp này, đều nợ em một ân tình không thể trả hết. Em cứ việc đứng trên cao làm thần minh của em, còn trẫm... sẽ làm kẻ tín đồ trung thành nhất, dùng vạn dặm sơn hà này để cung phụng em."
An Nguyên vòng tay ôm lấy cổ vị hoàng đế phàm trần, khóe môi nở một nụ cười rực rỡ hơn cả trăng rằm. Có lẽ Thiên Đạo nói đúng, cậu vốn dĩ vô tình, nhưng từ khi rơi vào cái lưới tình của nam nhân bá đạo này, cậu đã nguyện ý vì hắn mà tính toán từng đường đi nước bước, chỉ mong Nam Đô của hắn vĩnh viễn thái bình.