TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Sự hình thành của Yêu Giới cuối cùng cũng hoàn tất dưới sự nhào nặn của Thiên Đạo. Vượt qua hàng vạn ứng cử viên từ khắp Tam Giới, chiếc ghế Yêu Chủ chí cao vô thượng cuối cùng lại rơi vào tay một nữ tử: Tô Khả Yến — một Cửu Vĩ Yêu Hồ (hồ ly chín đuôi) mang bộ lông đỏ rực, tu vi mấy ngàn năm, tính tình vừa giảo hoạt, quyến rũ lại vừa trượng nghĩa, phóng khoáng.

Kể từ khi Tô Khả Yến lên nắm quyền, Yêu Giới nhanh chóng trở nên phồn vinh. Và nơi náo nhiệt nhất, thu hút mọi giống loài từ yêu ma, tinh linh đến cả những tu sĩ nhân gian bạo gan, chính là "Chợ Yêu" — khu giao thương khổng lồ ẩn mình dưới tầng mây mù ở ranh giới giữa hai cõi.

Đối với Vạn Hư Chi Chủ vốn có bản tính ham vui, một nơi ồn ào và đầy rẫy những món đồ kỳ quái như Chợ Yêu chẳng khác nào một bệ phóng giải trí tuyệt vời. Hơn thế nữa, tính cách lười biếng nhưng thích hóng hớt của cậu lại cực kỳ hợp cạ với vị tân Yêu Chủ Tô Khả Yến. Hai người nhanh chóng kết thành một đôi "hảo bằng hữu" thân thiết đến mức khiến hoàng đế bệ hạ ở Nam Đô ngày nào cũng phải uống dấm chua.

Đêm rằm, trăng sáng vằng vặc chiếu xuống sân điện Càn Thanh.

An Nguyên đứng trước chiếc gương đồng lớn, trên môi ngậm một nụ cười tinh quái. Cậu khẽ xoay người, một luồng linh lực màu xanh lục nhạt bao phủ lấy cơ thể. Khi ánh sáng tản đi, bộ bạch y thoát tục thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một bộ trường bào màu lá mạ thêu chìm hoa văn dây leo. Mái tóc đen nhánh của cậu giờ đây được búi củ tỏi gọn gàng, và điểm nhấn đặc biệt nhất là... trên đỉnh đầu cậu, một chiếc mầm non xanh biếc chĩa thẳng lên trời, thỉnh thoảng lại rung rinh theo nhịp thở.

"Tu vi năm trăm năm, bản thể Mộc Yêu (yêu cây). Hoàn hảo!" An Nguyên vỗ tay cái đốp, vô cùng hài lòng với lớp ngụy trang của mình.

Từ phía sau, Lục Cảnh Hành bước tới, vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của thiếu niên mầm cây. Hắn đưa tay búng nhẹ vào cái mầm trên đầu cậu, thở dài thườn thượt: "Lại trốn đi chơi với con hồ ly đỏ đó à? Em đường đường là Hư Chủ, sao cứ thích biến thành cái gốc cây nhỏ bé để chui vào cái chợ quỷ quái đó thế?"

An Nguyên vội đưa tay ôm lấy cái mầm bảo bối, trừng mắt: "Đừng có búng, rụng lá của ta bây giờ! Ngài thì biết cái gì, xuống Chợ Yêu mà mang thân phận Vạn Hư Chi Chủ thì đám tiểu yêu sợ co vòi lại hết, còn ai dám bán kẹo tằm tơ hay rượu linh quả cho ta nữa? Trẫm ngài cứ ở nhà lo phê tấu chương đi, khuya ta về!"

Nói rồi, không để vị hoàng đế kịp phản đối, "Mộc Yêu năm trăm tuổi" đã tung tăng vung tay xé rách không gian, tót thẳng vào cửa hổng dẫn đến Yêu Giới.

Vừa bước qua ranh giới, một thế giới kỳ ảo, rực rỡ sắc màu đập ngay vào mắt An Nguyên.

Chợ Yêu không có đèn lồng bằng giấy như nhân gian, mà được thắp sáng bởi hàng vạn gốc nấm dạ quang khổng lồ và những đàn sứa lơ lửng bơi lội giữa không trung. Hai bên đường, sạp hàng san sát nhau bày bán những thứ kỳ lạ: rễ nhân sâm biết chạy trốn, ngọc trai tỏa ra tiếng hát của giao nhân, hay những vò rượu ủ từ sương sớm của yêu hoa. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả bằng đủ loại ngôn ngữ ríu rít vang lên không ngớt.

An Nguyên hòa vào dòng người (và yêu), hai tay cầm hai xiên "kẹo hồ lô" làm từ quả linh đan đỏ mọng, vừa ăn vừa ngó nghiêng vô cùng thích thú. Cái mầm trên đầu cậu rung rinh theo từng nhịp bước, thu hút ánh nhìn tò mò của không ít tiểu yêu bướm bay ngang qua.

"Ấy dà, xem ai tới kìa. Mộc Yêu ngốc nghếch nhà ở phương nào mà mọc cái mầm dễ thương thế này?"

Một luồng hương thơm mị hoặc ngập tràn mùi hoa mẫu đơn xộc vào mũi. Từ trên đài gác lửng của một tửu lâu sầm uất, một dải lụa đỏ rực phóng xuống, cuốn nhẹ vào thắt lưng An Nguyên rồi nhẹ nhàng kéo cậu bay thẳng lên lầu hai.

Bên trong nhã gian trải thảm lông cừu tuyết, Tô Khả Yến đang lười biếng nằm nghiêng trên trường kỷ. Nàng vận y phục màu lựu đỏ xẻ tà quyến rũ, lộ ra đôi chân dài trắng nõn. Chín cái đuôi hồ ly đỏ rực như lửa phía sau lưng đang nhàn nhã đung đưa. Dung mạo của Yêu Chủ quả thực khuynh nước khuynh thành, đôi mắt hồ ly xếch lên mang theo ba phần yêu kiều, bảy phần giảo hoạt.

An Nguyên hạ cánh an toàn xuống tấm thảm, chẳng chút khách sáo mà kéo ghế ngồi bịch xuống cạnh bàn, với tay lấy một quả bồ đào nhai tóp tép: "Ít chọc ghẹo ta đi. Dạo này Yêu Giới làm ăn khá khẩm quá nhỉ, xem Yêu Chủ tỷ tỷ đây y phục đều dát bằng vàng rồi."

"Khá khẩm cái nỗi gì!" Tô Khả Yến bỗng chốc vứt bỏ hình tượng quyến rũ, ngồi bật dậy vò rối mái tóc dài, than vãn như một oán phụ: "Thiên Đạo đúng là biết hành người! Bổn tọa sống tự do tự tại ba ngàn năm, tự nhiên bị tống cho cái ấn Yêu Chủ. Ngươi biết một ngày có bao nhiêu vụ kiện cáo không? Nào là Lang Yêu (yêu sói) cắn trộm gà của Hồ Yêu, nào là Tước Yêu (yêu chim) làm tổ trên đầu Thụ Yêu (yêu cây)... Giấy tờ sổ sách chất cao như núi, bổn tọa rụng hết cả lông đuôi rồi đây này!"

An Nguyên phì cười, vươn tay gắp một miếng bánh hoa mộc quế đưa cho nàng: "Ăn đi cho đỡ tức. Ai bảo tỷ mạnh nhất, lại còn thông minh nhất làm gì. Năng lực càng cao, trách nhiệm càng lớn. Ta thấy tỷ quản lý rất tốt đấy chứ."

Hai kẻ đứng trên đỉnh cao của Tam Giới, giờ phút này lại ngồi thu lu trong một góc quán rượu nhỏ ở Chợ Yêu, cắn hạt dưa, uống rượu linh thảo và bắt đầu... nói xấu từ Thiên Đạo cho đến Linh Chủ Diêm Dã.

"Mà này..." Tô Khả Yến chớp chớp mắt, cái đuôi hồ ly lông xù vô tình (hay cố ý) quấn lấy cổ tay An Nguyên, cọ cọ đầy nũng nịu. "Tiểu Mộc Yêu nhà ngươi trốn nhà đi chơi thế này, tên hoàng đế Nam Đô mặt lúc nào cũng đen như đít nồi kia không ghen sao? Lần trước hắn đến Yêu Giới tìm ngươi, sát khí của hắn suýt nữa làm mấy tiểu yêu thực vật của ta khô héo hết đấy."

An Nguyên giật thót, xua tay: "Hắn đang phê tấu chương, làm sao mà biết ta ở đây..."

Lời chưa kịp dứt, không khí trong nhã gian bỗng nhiên hạ xuống vài độ.

Một bàn tay lớn mang theo hơi ấm phàm trần nhưng lại ẩn chứa uy áp của chân long thiên tử lạnh lùng gạt cái đuôi hồ ly đỏ rực đang quấn trên tay An Nguyên ra.

"Yêu Chủ có vẻ rất thích động tay động chân với người của trẫm nhỉ?"

Lục Cảnh Hành không biết từ lúc nào đã đứng ngay phía sau ghế của An Nguyên. Hắn vận một bộ trường bào màu huyền thêu chìm họa tiết mây gió, khuôn mặt đeo một chiếc mặt nạ bạc che nửa khuôn mặt để tránh kinh động đến đám tiểu yêu bên dưới, nhưng ánh mắt nhìn Tô Khả Yến thì sắc như dao cạo.

"Ui cha, nói tào tháo, tào tháo tới liền." Tô Khả Yến thu đuôi về, không hề sợ hãi mà còn lấy quạt lụa che miệng cười khúc khích. "Hoàng đế bệ hạ à, bổn tọa là hồ ly, bản tính thích cọ xát đồ đẹp là bình thường. Ngài giữ phu nhân cho kỹ vào, ở Chợ Yêu này, mấy tiểu yêu thích cái mầm trên đầu An Nguyên không đếm xuể đâu."

Lục Cảnh Hành hừ lạnh, dứt khoát ngồi xuống cạnh An Nguyên, vòng tay ôm trọn lấy eo thiếu niên kéo sát vào lòng mình, công khai đánh dấu chủ quyền.

"Ngài... sao ngài lại tới đây?" An Nguyên chớp mắt nhìn hắn, cái mầm trên đầu giật giật. "Đống tấu chương..."

"Trẫm ném cho Tể tướng rồi." Lục Cảnh Hành thản nhiên đáp, vươn tay bóc một quả nho linh đan đút tận miệng cậu. "Phu nhân nhà trẫm biến thành cái cây nhỏ ra đường giữa đêm khuya, trẫm sợ em bị người ta nhổ mang về trồng nên phải đích thân đi theo bảo vệ."

Tô Khả Yến ngồi đối diện nhìn cảnh tượng ân ái ngọt ngào đến sến súa kia, khẽ rùng mình một cái, xua xua tay: "Thôi thôi, bổn tọa xin kiếu. Hai người cứ ngồi đây mà rắc cẩu lương đi, bổn tọa đi thu tô thuế của mấy sạp hàng ngoài kia còn vui hơn!"

Nói xong, hồ ly đỏ rực tung người một cái, biến thành một vệt sáng đỏ lao ra ngoài cửa sổ, để lại trong nhã gian một vị hoàng đế đang vô cùng hài lòng ôm chặt lấy tiểu Mộc Yêu của mình. Giữa Chợ Yêu ồn ào và náo nhiệt, An Nguyên ngoan ngoãn ngả đầu vào vai Lục Cảnh Hành, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ. Trần thế này dù có thêm bao nhiêu giới diện, có thêm bao nhiêu sinh linh kỳ ảo, thì điều tuyệt vời nhất vẫn là nam nhân bên cạnh luôn sẵn sàng vì cậu mà vứt bỏ cả ngai vàng, lặn lội theo cậu đến mọi ngóc ngách của thế gian.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!