Hư Giới lúc này không còn mang vẻ đẹp huyền ảo tĩnh lặng như ngày Lục Cảnh Hành bước tới. Không gian bị xé toạc thành những mảng đen ngòm, lởm chởm như vết thương mưng mủ. Oán khí từ chiến trường nhân gian cuồn cuộn đổ về, hóa thành những bóng ma vặn vẹo, gào thét cắn xé những dải linh khí thuần khiết.
An Nguyên lơ lửng giữa trung tâm sự hỗn loạn, tà áo tím bay phần phật trong cuồng phong của Hỗn Độn. Sắc mặt cậu lạnh lẽo băng sương.
Cậu lật ngửa bàn tay, lẩm nhẩm một đoạn khẩu quyết vạn cổ. Từ trong lòng bàn tay cậu, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, ngưng tụ lại thành một quyển trục cổ kính mang tên: Sổ tàn linh.
Đây chính là bản mệnh pháp khí của An Nguyên, cũng là cuốn biên niên sử của vạn vật Tam Giới. Cuốn sổ không làm từ giấy da phàm tục, mà được dệt từ ánh sáng tinh tú và bóng tối của cõi hư vô. Khi cuốn sổ mở ra, những trang sách tự động lật ào ào lướt qua trong không trung. Trên mặt giấy vô hình, những hàng chữ cổ rực sáng hiện lên, ghi lại rõ ràng xuất xứ của từng tia tàn linh đang lảng vảng:
"Tàn linh số mười vạn sáu ngàn: Binh nhĩ thành Từ Châu, tử trận do bị vạn tiễn xuyên tâm, oán niệm mang theo sự phẫn nộ không cam lòng."
"Tàn linh số mười vạn bảy ngàn: Lão tẩu làng biên giới, chết cháy trong biển lửa, oán niệm mang theo sự oán hận thấu trời."
Tất cả những đau thương, hận thù của kiếp nhân sinh đều được phơi bày trần trụi. Ác niệm dâng trào muốn nuốt chửng cuốn sổ, nhưng An Nguyên chỉ khép hờ đôi mắt.
"Trở về với cội nguồn đi."
Cậu quát khẽ, dồn toàn bộ linh lực tinh thuần của Hỗn Độn từ đan điền truyền thẳng vào Sổ Tàn Linh.
Nhận được thần lực, cuốn sổ lập tức bay vút lên, lơ lửng giữa đỉnh vòm Hư Giới. Nó mở bung ra, bùng nổ vạn trượng hào quang. Từ trong những trang sách, hàng vạn tia pháp thuật màu kim quang bắn ra tua tủa như những mũi kim thần kỳ.
Những tia sáng vàng đan chéo vào nhau thành một tấm lưới khổng lồ. Chúng xuyên qua những đám khói đen ác niệm, phát ra những tiếng "xèo xèo" thanh tẩy sự dơ bẩn, trả tàn linh về hình dạng linh khí trắng muốt ban đầu. Đồng thời, những sợi chỉ vàng ấy lao thẳng đến các vết rách của Hư Giới, bắt đầu đan dệt, kéo sát những mảng không gian vỡ nát lại với nhau. Quá trình "vá trời" diễn ra oanh liệt và rực rỡ, ánh sáng kim quang chiếu sáng rực rỡ cả một cõi hư vô u tối.
Thời gian trôi qua không rõ bao lâu, vết nứt cuối cùng cũng được tia sáng vàng khâu lại. Oán khí tiêu tán, Hư Giới trở về trạng thái yên ả, bồng bềnh trôi lững lờ.
An Nguyên khẽ thở phào, thu hồi linh lực. Sổ Tàn Linh ngoan ngoãn bay trở lại tay cậu. Sắc mặt thiếu niên hơi nhợt nhạt vì tiêu hao quá nhiều sức lực, nhưng nhiệm vụ cuối cùng cũng hoàn thành.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cậu định thu hồi pháp khí, lồng ngực trái bỗng nhói lên một cơn đau điếng người.
Một cỗ bất an cuồn cuộn dâng trào. Trái tim của thân xác phàm tục này... đang đập loạn nhịp một cách vô cớ.
"Lục Cảnh Hành..." An Nguyên lẩm nhẩm. Cảm giác hoảng hốt bóp nghẹt lấy hơi thở của cậu.
Không chần chừ, An Nguyên lập tức dùng ngón tay vạch một nét máu lên trang giấy trắng của Sổ Tàn Linh, truyền âm tìm kiếm mệnh cách của chân long thiên tử: "Chỉ cho ta, Lục Cảnh Hành hiện đang ra sao!"
Cuốn sổ lập tức lật cuồng loạn, gió rít từng cơn. Và rồi, nó dừng lại ở một trang giấy.
Đồng tử An Nguyên co rụt lại đến cực hạn.
Trang giấy vốn dĩ phải tỏa ra ánh sáng vàng kim của bậc đế vương, nay lại bị nhuộm một màu đỏ quạch của máu. Tinh tượng đại diện cho Lục Cảnh Hành đang vô cùng ảm đạm, bị bủa vây bởi vô số sát tinh mịt mù. Sổ Tàn Linh báo hiệu: Hoàng đế Nhân Giới đang rơi vào sát cục tử kiếp, vạn tiễn xuyên tâm, mạng sống chỉ còn tính bằng hơi thở!
"Ngươi hứa sẽ đợi ta trên Càn Thanh Cung cơ mà, tên lừa gạt này!" An Nguyên gầm lên, đáy mắt tĩnh lặng vạn năm vỡ vụn thành những tia cuồng nộ và sợ hãi tột cùng.
Cậu không thèm nghỉ ngơi lấy một nhịp. Bàn tay tàn dư của Hỗn Độn vung lên xé toạc không gian Hư Giới một lần nữa. Tà áo tím hóa thành một dải lưu tinh xé gió, mang theo nộ khí ngút trời bạo liệt lao thẳng xuống chiến trường khói lửa nhân trần.
Nếu thế gian này dám lấy đi Lục Cảnh Hành của cậu, cậu không ngại tự tay phá vỡ pháp tắc đâu.