Giữa tầng không gian tĩnh lặng tuyệt đối của Cửu Trùng Thiên, ánh sáng từ Sổ Tàn Linh vẫn nhịp nhàng luân chuyển.
Trong vầng sương mù mờ ảo, vầng thái dương nhạt màu đại diện cho ý chí của vũ trụ chầm chậm ngưng tụ, hóa thành một nam tử vận trường bào xám bạc. Đôi mắt hắn sâu thẳm, vô tình vô dục, tựa như chứa đựng sự sinh diệt của hàng vạn vì sao. Đây chính là nhân dạng của Thiên Đạo.
Thiên Đạo bước đến bên cạnh chiếc nhuyễn tháp dệt từ mây, rũ mắt nhìn thiếu niên đang khoanh chân ngồi thiền.
"Khôi phục được tám phần rồi." Giọng Thiên Đạo nhàn nhạt vang lên, phá vỡ sự im lặng vạn cổ. "Thương tích chưa lành hẳn, đệ đã sốt sắng muốn đi sao?"
An Nguyên từ từ mở mắt, Sổ Tàn Linh ngoan ngoãn thu nhỏ lại, đậu trên vai cậu. Cậu ngước nhìn nam tử áo xám, khóe môi khẽ cong lên: "Ca ca, rốt cuộc huynh cũng chịu mượn hình người để nói chuyện với đệ rồi. Đệ phải về thôi, trước khi bế quan đệ đã giao hẹn với Cảnh Hành là đúng ba tháng nhân gian. Hôm nay vừa vặn là đêm cuối cùng, nếu đệ thất hứa, tên bạo chúa đó chắc chắn sẽ đốt trụi Càn Thanh Cung mất."
Thiên Đạo khẽ chắp tay sau lưng, thở dài: "Ở trên này ngàn vạn năm, đệ luôn thắc mắc vì sao 'Hư' lại sinh ra hai chúng ta, và vì sao lại giao cội nguồn linh lực cho đệ — một kẻ tùy hứng, mà không phải ta. Hôm nay, ta sẽ nói cho đệ biết."
An Nguyên hơi ngẩn người, thu lại nụ cười cợt nhả, nghiêm túc lắng nghe. Đây quả thực là khúc mắc lớn nhất của cậu từ thuở hồng hoang.
"Bởi vì Hư thiên vị đệ." Thiên Đạo quay sang nhìn cậu, trong đáy mắt tĩnh lặng xẹt qua một tia dung túng hiếm hoi. "Ta là 'Quy tắc'. Ta duy trì luân hồi, nhân quả. Nhưng đệ thử nghĩ xem, một thế giới chỉ có quy tắc sẽ ra sao? Nó sẽ trở nên cứng ngắc, tù đọng và lạnh lẽo tựa như một cỗ máy. Hư không muốn một thế giới chết như vậy."
Thiên Đạo khẽ giơ tay, một nụ hoa bằng sương mù nở rộ trên đầu ngón tay hắn, rồi vỡ tan. "Đệ là 'Bất quy tắc', là sự hỗn loạn, là cảm tính. Đệ làm việc theo bản năng, đệ biết rơi nước mắt vì một phàm nhân, biết dùng oán khí đi dọa nạt kẻ ác chỉ vì chướng mắt. Ta là cái khung vững chãi, còn đệ là nét vẽ rực rỡ thổi bùng sinh khí cho Tam Giới. Cho nên, mọi sự tùy hứng của đệ, miễn không làm gãy đổ cái khung này, ta đều chấp nhận."
Trái tim An Nguyên khẽ rung động. Hóa ra, sự "tùy hứng" của cậu không phải là sự báng bổ thần minh, mà chính là sứ mệnh vĩ đại nhất.
"Thì ra đệ là đứa trẻ được đấng sáng thế dung túng sao?" An Nguyên bật cười rạng rỡ, nhảy phắt xuống khỏi nhuyễn tháp. "Đa tạ ca ca đã giải hoặc! Đệ phải về thổi sinh khí cho cái tên phàm nhân mặt than của đệ đây!"
Thiên Đạo quay mặt đi, phẩy tay áo như đuổi tà: "Đi đi, đi đi. Đừng để hắn lại lên miếu tế trời mắng mỏ ta giam giữ người."
Nam Đô lúc này đang chìm trong những cơn gió bấc buốt giá của mùa đông.
Bên trong ngự thư phòng, lò sưởi cháy rừng rực nhưng không xua tan được vẻ lạnh lẽo tỏa ra từ người nam nhân đang ngồi sau án thư. Lục Cảnh Hành miết chặt chiếc bút lông, ánh mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ đang bị gió tuyết đập vào liên hồi.
"Tổng quản." Lục Cảnh Hành cất giọng khàn đặc.
Vị thái giám già vội vàng khom lưng bước vào: "Bẩm bệ hạ, nô tài có mặt."
"Hôm nay... là ngày mười lăm tháng chạp rồi phải không?"
"Dạ vâng, bẩm bệ hạ. Chính xác là ngày mười lăm ạ." Thái giám cẩn trọng đáp lời, ông thừa biết ba tháng nay tâm trạng hoàng đế tồi tệ đến mức nào. Ai cũng biết bệ hạ đang đợi một người, một người đã hứa sẽ trở về trước khi tuyết đầu mùa tan.
"Lùi ra ngoài đi. Đêm nay trẫm tự mình trực, không ai được phép làm phiền." Lục Cảnh Hành mệt mỏi xua tay.
Cửa phòng vừa khép lại, trên nóc Trích Tinh Lâu cách đó không xa, một luồng không gian khẽ vặn xoắn. An Nguyên đáp xuống, phủi phủi những bông tuyết trên vai áo.
Cậu nhìn về phía ngự thư phòng vẫn còn sáng đèn, trái tim thiếu niên nổi lên chút ranh mãnh. Đã ba tháng không gặp, không biết định lực của Lục hoàng đế sâu đến đâu? Có nhân lúc cậu vắng mặt mà liếc mắt đưa tình với tú nữ nào không?
"Để xem chàng đón ta thế nào." An Nguyên cười tinh quái. Cậu xoay một vòng, một làn khói lam nhạt bao phủ lấy cơ thể. Khi làn khói tan đi, Vạn Hư Chi Chủ áo trắng đã biến mất, thay vào đó là một tuyệt sắc giai nhân vận váy lụa đỏ rực ôm sát đường cong mảnh mai, đuôi mắt họa bì xếch nhẹ mị hoặc, trên trán điểm một bông hoa mai đỏ chót.
Lát sau, bên ngoài ngự thư phòng vang lên tiếng bước chân rất khẽ.
Cạch.
Cửa phòng bị đẩy ra. Một cơn gió lạnh lùa vào mang theo hương hoa mai nồng đậm. "Nữ tử" áo đỏ bưng một khay trà tỏa khói nghi ngút, dáng điệu uyển chuyển như nước chảy, chầm chậm bước tới.
Lục Cảnh Hành không thèm ngẩng đầu lên, sát khí lập tức tỏa ra, giọng lạnh như hầm băng: "Trẫm đã nói không ai được vào. Ngươi là kẻ nào? Cút ra ngoài trước khi trẫm gọi cấm vệ quân lôi đi trượng tễ!"
"Bệ hạ bớt giận..." Giọng nói của "cung nữ" trong vắt, êm ái như chim oanh líu lo, cố tình mang theo vài phần nũng nịu. "Nô tỳ nghe nói bệ hạ cô đơn đã ròng rã ba tháng, tâm trạng phiền muộn, nên mạo muội mang trà nhân sâm đến để bệ hạ an thần."
"Nàng" không lùi lại, mà tiếp tục bước tới, tà áo lụa mỏng manh sượt qua mép án thư: "Người kia bế quan lâu như vậy, chắc gì đã nhớ đến bệ hạ. Chi bằng đêm nay để nô tỳ hầu hạ ngài..."
Nói đoạn, những ngón tay thon thả định chạm vào mu bàn tay đang cầm bút của hoàng đế.
Rầm!
Lục Cảnh Hành ném mạnh chiếc bút lông xuống bàn, sự phẫn nộ lên tới đỉnh điểm. Hắn đứng phắt dậy, vươn tay tóm chặt lấy cổ tay của "cung nữ" kia với một lực đạo tưởng chừng có thể bóp nát xương cốt. Hắn ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt như ác thú chực chờ xé xác kẻ dám làm càn.
Thế nhưng, ngay khi chạm phải ánh mắt trong veo đang chớp chớp của "nữ tử" trước mặt, sự cuồng nộ trong mắt vị hoàng đế đột ngột khựng lại.
Hắn sững sờ mất ba nhịp thở. Bàn tay đang siết chặt cổ tay cậu từ từ buông lỏng ra, rồi đổi thành nắm gọn lấy. Khóe môi Lục Cảnh Hành giật giật, sát khí tiêu tan sạch sẽ, thay vào đó là một nụ cười bất lực, dung túng đến cực điểm. Hắn không đẩy ra, ngược lại còn dùng sức kéo mạnh một cái.
"Á!"
An Nguyên mất đà, ngã nhào qua án thư, rơi thẳng vào lồng ngực vững chãi, ấm áp của vị hoàng đế.
Lục Cảnh Hành ôm gọn lấy vòng eo mảnh mai kia, ngón tay thô ráp khẽ cọ lên vết hoa mai đỏ chót trên trán cậu, giọng điệu tà mị cất lên: "Vạn Hư Chi Chủ, ba tháng không gặp, em học đâu ra cái thói giả dạng cung nữ, ăn mặc lố lăng đến trêu ghẹo trẫm thế này hả?"
An Nguyên trố mắt, cái miệng nhỏ nhắn bĩu môi đầy thất vọng. Cậu khẽ lắc mình, dẹp bỏ lớp ảo ảnh, trở lại hình dáng thiếu niên áo trắng quen thuộc. An Nguyên ngồi xếp bằng trên đùi Lục Cảnh Hành, hai tay ôm lấy cổ hắn, bực dọc hỏi: "Ta diễn thạch phá thiên kinh như vậy, ngài nhận ra bằng cách nào? Phép thuật ngụy trang của ta đến Diêm Dã nhìn còn không thấu cơ mà!"
Lục Cảnh Hành bật cười trầm thấp, lồng ngực rung lên sảng khoái. Hắn vòng hai tay ôm trọn lấy thiếu niên bảo bối của mình, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc:
"Thứ nhất, trên người em không có mùi phấn son phàm tục, chỉ có mùi hương thanh khiết của cỏ cây Hỗn Độn. Thứ hai, ánh mắt lúc em định giở trò xấu... ngàn vạn năm qua chắc cũng chỉ có mình trẫm là được ngắm nhìn. Và quan trọng nhất..."
Lục Cảnh Hành nhéo nhẹ chóp mũi An Nguyên, ánh mắt tràn ngập sự sủng nịnh: "Không một cung nữ nào ở cái hoàng cung này dám to gan nhắc đến bốn chữ 'cô đơn ba tháng' để khích tướng trẫm cả. Bọn họ sợ trẫm như sợ cọp, chỉ có em mới to gan lớn mật như vậy thôi."
An Nguyên nghe xong thì phì cười, áp má vào hõm cổ ấm áp của hắn, nhỏ giọng lầm bầm: "Tính ra ngài cũng thông minh phết."
Bầu không khí im lặng bao trùm ngự thư phòng. Những trêu chọc qua đi, nhường chỗ cho sự nhớ nhung nghẹn ngào tích tụ suốt chín mươi ngày đêm.
"Ba tháng..." Lục Cảnh Hành vùi mặt vào hõm vai cậu, giọng nói khàn đi vì xúc động. "Chín mươi ngày, không có ngày nào trẫm không đếm. Em gầy đi rồi."
An Nguyên đưa tay vuốt ve mái tóc đen của vị hoàng đế phàm trần, cảm nhận nhịp tim đập rộn ràng nơi lồng ngực đối phương. Cậu nhẹ nhàng thì thầm: "Ta về rồi đây, thưa bệ hạ. Không đi đâu nữa. Sẽ ở đây bồi ngài qua trọn mùa đông này."
Gió tuyết ngoài kia vẫn rít gào, nhưng bên trong ngự thư phòng, mùa xuân ấm áp nhất của nhân gian rốt cuộc cũng đã nở rộ trên môi hai kẻ chung tình.