TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Hoàng cung Nam Đô rực rỡ và uy nghiêm sừng sững dưới ánh mặt trời. Tường đỏ, ngói vàng, những hàng cột chạm trổ kim long uốn lượn phô trương quyền lực tuyệt đối của bậc đế vương. Thế nhưng, đối với một kẻ đã từng lấy tinh tú làm chăn, lấy ngân hà làm gối như An Nguyên, lồng son gác tía này cũng chỉ là một món đồ chơi lấp lánh hơn bình thường một chút.

Sáng hôm ấy, trong khi Lục Cảnh Hành thân khoác long bào, uy dũng ngồi trên ngai vàng thiết triều trị quốc, thì An Nguyên lại nhàn nhã nằm ườn trên mái ngói lưu ly của điện Thái Hòa.

Bên dưới đại điện, bầu không khí vô cùng căng thẳng. Lục Cảnh Hành nổi tiếng là một vị vua sát phạt quyết đoán, nhưng cũng vô cùng thương dân. Suốt mấy tháng nay, vùng phương Bắc hạn hán kéo dài, hoa màu khô héo, dân chúng lầm than. Quần thần quỳ rạp dưới đất, đồng thanh thỉnh cầu hoàng đế lập đàn tế thiên, cầu xin thần minh đổ mưa cứu thế. Dù Lục Cảnh Hành tin vào nhân định thắng thiên hơn là quỷ thần, nhưng để an lòng bá tánh, hắn vẫn hạ lệnh bày đàn tế lễ ngay tại quảng trường trước điện.

Giờ ngọ, đàn tế được lập xong. Khói nhang nghi ngút bốc lên tận mây xanh, quốc sư khoác đạo bào, tay cầm mộc kiếm không ngừng niệm chú. Hàng ngàn cấm quân và quan lại quỳ rạp, thành kính dập đầu rầm rập.

Từ trên nóc nhà cao ngất, An Nguyên chống cằm nhìn xuống màn kịch trần gian, khóe môi bất giác bật ra một tiếng cười khẽ.

Thần minh sao? Cậu thầm nghĩ. Tam Giới vốn dĩ vận hành theo quy luật vô tình của Đạo. Thần minh trên Cửu Trùng Thiên bận rộn tu luyện, đâu có rảnh rỗi ghé mắt xuống trần gian nghe mấy lời than vãn nhỏ bé này. Phàm nhân, quả nhiên luôn thích tự huyễn hoặc mình.

Nhưng nhìn khuôn mặt uy nghiêm pha lẫn chút mệt mỏi của Lục Cảnh Hành đang đứng chắp tay trước gió bụi, trong lòng tia linh khí ngàn năm này bỗng sinh ra một tia hứng thú trêu đùa.

"Thôi được, nể mặt ngài đã bao cơm ta mấy ngày nay." An Nguyên thì thầm.

Cậu vươn tay, ngón trỏ khẽ gõ nhẹ vào hư không. Một luồng linh lực vô hình, tinh khiết tựa trăng rằm lặng lẽ lan tỏa.

Tức thì, một cơn gió nhẹ cuốn qua quảng trường. Hàng vạn cánh hoa đào, hoa mai được rải trên đàn tế cúng thần bỗng nhiên ngưng lơ lửng giữa không trung. Dưới con mắt kinh hoàng và sững sờ của hàng ngàn con người, những cánh hoa mỏng manh ấy bắt đầu tỏa ra thứ ánh sáng bàng bạc, rồi từ từ biến ảo, mọc ra đôi cánh mỏng tang.

Phút chốc, hàng vạn đóa hoa hóa thành một đàn bướm linh khí rực rỡ, bay lượn vòng quanh đàn tế, tỏa ra những hạt bụi sáng lấp lánh như sao trời. Đàn bướm lượn ba vòng quanh hoàng đế rồi bay vút lên không trung, hòa vào những đám mây mù đang kéo đến.

"Thần minh hiển linh! Thần minh đã nghe thấy tiếng thỉnh cầu của bệ hạ!"

Quần thần và dân chúng vỡ òa, bật khóc nức nở, thi nhau dập đầu tạ ơn trời đất. Bầu không khí sục sôi niềm tin và hy vọng.

Giữa sự cuồng tín ấy, chỉ duy nhất một người không nhìn lên trời. Lục Cảnh Hành chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua lớp khói hương mờ ảo, hướng thẳng lên mái hiên điện Thái Hòa. Ngay tại đó, hắn bắt gặp ánh mắt trong vắt của thiếu niên bận tử y, đang tinh nghịch cong môi cười với hắn.

Khóe miệng Lục Cảnh Hành lập tức nhếch lên một nụ cười bất đắc dĩ nhưng ngập tràn dung túng. Tiểu yêu nghiệt này, quả nhiên là em ấy bày trò. Cảm giác có một người nắm giữ sức mạnh nghịch thiên nhưng lại bằng lòng nấp trên mái ngói để làm trò ảo thuật dỗ dành hắn... khiến trái tim bậc đế vương hung hăng loạn nhịp.

Sự kiện cầu mưa thành công cùng đàn bướm thần kỳ nhanh chóng lan truyền khắp Nam Đô, nhưng cùng với đó, một tin đồn khác còn nóng hổi và chấn động hơn đang âm ỉ cháy trong chốn thâm cung.

"Các ngươi nghe gì chưa? Bệ hạ đem về một thiếu niên đẹp như trích tiên, ngày ngày cho ở cùng tẩm cung!"

"Trời đất, không những thế, bệ hạ đi đâu cũng mang theo. Kẻ đó kiêu ngạo đến mức gặp mặt vua không thèm quỳ, bệ hạ không những không trách phạt mà còn dung túng mỉm cười!"

"Là yêu hồ phương nào hóa kiếp đến để mê hoặc quân vương vậy..."

Những lời bàn tán rỉ tai nhau truyền từ thái giám, cung nữ, rồi lan thẳng đến hậu cung — nơi vốn dĩ là chiến trường đẫm máu không gươm giáo của những nữ nhân.

Tại Phượng Tê cung, khói trầm hương ngột ngạt không giấu nổi sự u ám. Vài vị phi tần dung mạo diễm lệ đang ngồi tụ tập, kẻ vò nát chiếc khăn lụa trong tay, người cắn đứt cả móng tay sơn son chói lọi.

"Mười lăm tuổi vào cung, ta chưa từng thấy hoàng thượng nhìn ai bằng ánh mắt si mê như thế. Kẻ cản đường này, tuyệt đối không thể để lại!" Một vị Quý phi nghiến răng rít lên, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đám tỷ muội.

"Một nam nhân thân cô thế cô, không gia thế, không chỗ dựa, lại dám độc sủng hậu cung? Đúng là chán sống rồi." Một Tần phi khác tiếp lời, khóe môi giương lên một nụ cười tàn độc. "Qua lại với hoàng thượng thì sao? Trong chốn thâm cung này, thiếu gì cách để một kẻ vô danh... biến mất không để lại dấu vết."

Bóng tối của sự ghen tuông và mưu mô bắt đầu bủa vây lấy tòa hoàng cung lộng lẫy. Thế nhưng, bọn họ vĩnh viễn không thể ngờ được, thứ mà họ đang tính kế hãm hại, căn bản không phải là một bông hoa trần thế dễ dàng bị giẫm đạp, mà là một vực sâu hỗn độn có thể nuốt chửng cả Tam Giới lúc tức giận.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!