Những ngày giáp tết Lập Xuân, không khí trong Càn Thanh Cung bận rộn và náo nhiệt chưa từng có.
Bị phong ấn linh lực trở thành phàm nhân, An Nguyên bắt đầu nếm trải trọn vẹn cái "khổ" của việc chuẩn bị thành thân chốn hoàng gia. Cậu bị đám ma ma và cung nữ quay như chong chóng: hết thử hỷ phục thêu rồng phượng bằng chỉ vàng cộm cả người, lại đến việc chọn ngọc bội, đai lưng, rồi nếm thử thực đơn yến tiệc.
"Lục Cảnh Hành! Trẫm ngài mau đuổi họ ra ngoài đi, ta sắp gãy lưng rồi!" An Nguyên ngã vật ra chiếc giường êm, trên người vẫn đang khoác bộ hỷ phục đỏ rực nặng trịch, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng than vãn. Sổ Tàn Linh nằm ngoan ngoãn bên gối, cũng xòe tung mấy trang giấy ra như thể đang quạt mát cho chủ nhân.
Lục Cảnh Hành vừa bãi triều, vội vàng bước vào tẩm cung. Thấy bộ dạng xù lông của "Hoàng hậu" tương lai, hắn bật cười, phẩy tay cho đám cung nữ lui xuống hết. Vị hoàng đế tiến lại gần, tự tay tháo từng lớp đai ngọc nặng nề trên người cậu xuống, rồi ôm cậu vào lòng, dịu dàng xoa bóp thắt lưng.
"Cố chịu thêm chút nữa, chỉ còn ba ngày nữa là đến đại hôn rồi." Lục Cảnh Hành hôn lên sườn mặt cậu, trong mắt tràn ngập ý cười dung túng. "Ai bảo Hư Chủ nhà em bình thường mặc đồ trắng bay lượn nhẹ nhàng quá, giờ khoác đồ trần gian mới thấy nặng nề. Nhưng trẫm phải công nhận, em mặc màu đỏ... thực sự rất câu nhân."
An Nguyên lườm hắn một cái, nhưng rồi cũng ngoan ngoãn tựa đầu vào vòm ngực vững chãi kia, tận hưởng sự nuông chiều của đế vương.
Thế nhưng, đằng sau cánh cửa Càn Thanh Cung yên bình, sóng ngầm nơi triều đình vẫn đang cuộn chảy.
Việc Lục Cảnh Hành lập một nam nhân làm hậu, dẫu người đó được xưng tụng là thần minh giáng thế, vẫn vấp phải sự phản đối gay gắt từ một bộ phận cựu thần bảo thủ. Đứng đầu là Trần lão Thượng thư Bộ Lễ (người kiếp trước là con hạc trắng cứng ngắc).
"Bệ hạ! Âm dương giao hòa mới là đạo lý của trời đất. Nam nhân kết duyên cùng nam nhân, lại còn đưa lên ngôi vị mẫu nghi thiên hạ, e rằng sẽ làm trái ý trời, khiến liệt tổ liệt tông nổi giận, bá tánh dị nghị!" Trần lão quỳ rạp giữa điện Thái Hòa trong buổi thiết triều cuối năm, dập đầu can ngăn đến chảy máu.
Lục Cảnh Hành ngồi trên ngai vàng, sắc mặt lạnh như băng, sát khí cuồn cuộn: "Ý trời? Tổ tông ngàn năm của trẫm chính là nửa cái bầu trời rồi, trẫm lấy em ấy, ai dám nói là trái đạo lý? Kẻ nào còn dám mở miệng can ngăn, trẫm lập tức cách chức, đày ra biên ải!"
Sự độc đoán của Lục Cảnh Hành tạm thời đè bẹp được những lời can gián trên triều, nhưng những lời xì xầm to nhỏ trong giới sĩ phu và một số bá tánh vẫn lẩn khuất trong dân gian.
An Nguyên tuy mất linh lực nhưng tai mắt vẫn tinh tường, cậu biết hết thảy. Nhưng thay vì tức giận, cậu chỉ vuốt ve Sổ Tàn Linh, cười nhạt bảo Lục Cảnh Hành: "Cứ để mặc họ. Phàm nhân luôn sợ hãi những điều nằm ngoài quy củ của họ. Đến ngày đó, tự khắc sẽ có lời giải đáp."
Ngày mùng một Lập Xuân - Ngày Đại Hôn.
Băng tuyết trên các mái ngói lưu ly của kinh thành Nam Đô bắt đầu tan chảy dưới ánh nắng xuân ấm áp. Khắp các ngả đường, lụa đỏ giăng rợp trời, đèn lồng chữ Hỷ treo cao trước mọi nếp nhà.
Từ cửa Ngọ Môn kéo dài đến tận điện Thái Hòa là một tấm thảm đỏ rực dệt từ gấm Tô Châu. Hai bên đường, ngự lâm quân giáp phục chỉnh tề đứng thị vệ. Giữa tiếng nhạc lễ trầm hùng, vang vọng cửu trùng, chiếc kiệu tám người khiêng chạm trổ rồng phượng chầm chậm tiến vào quảng trường đại điện.
Lục Cảnh Hành vận hỷ phục đỏ sẫm thêu kim long, đầu đội miện quan, đứng uy nghiêm trên bậc thềm ngọc bạch. Trái tim của vị hoàng đế bạo chúa chưa bao giờ đập loạn nhịp đến thế.
Khi tấm rèm kiệu vén lên, An Nguyên bước ra. Cậu không đội khăn voan che mặt như nữ tử phàm trần, mà tự hào bước đi dưới ánh mặt trời. Bộ hỷ phục màu đỏ rực rỡ tôn lên làn da trắng ngần và dung mạo thoát tục vô song. Giữa trán cậu, một bông hoa mai đỏ thắm được vẽ lên thay cho ấn ký linh lực đã tạm thời biến mất.
Mọi âm thanh như ngừng bặt. Bá quan văn võ, thậm chí cả Diêm Dã và Lục Chiêu đang đứng ở bệ danh dự cũng phải nín thở trước vẻ đẹp khuynh đảo chúng sinh ấy. Lục Cảnh Hành bước xuống tận nơi, bất chấp lễ nghi, vươn tay nắm chặt lấy tay cậu, dắt người thương bước lên từng bậc thềm đá.
"Nhất bái Thiên Địa!" Quan chủ tế dõng dạc hô lớn.
Ngay khoảnh khắc Lục Cảnh Hành và An Nguyên nắm tay nhau cúi lạy đất trời, một cơn gió xuân mạnh mẽ thổi tung tà áo đỏ của hai người. Những tiếng xì xào, những ánh mắt e ngại, ngờ vực của các lão thần bảo thủ bắt đầu dấy lên.
Liệu trời xanh có chấp nhận đoạn nghiệt duyên nam - nam này không?
Nhưng ngay sau đó, câu trả lời của vũ trụ đã giáng xuống theo cách huy hoàng và chấn động nhất.
Tầng mây trắng trên bầu trời Nam Đô đột ngột rẽ ra làm đôi. Một đạo ánh sáng màu đỏ rực rỡ — rực rỡ hơn bất kỳ tấm lụa nào ở nhân gian, mang theo vượng khí hồng trần và sức sống mãnh liệt tuôn trào như thác đổ, bắn thẳng từ đỉnh Cửu Trùng Thiên xuống điện Thái Hòa.
Là Hồng Quang của Thiên Đạo!
Luồng sáng đỏ rực ấy không tàn phá, mà bao phủ trọn vẹn lấy Lục Cảnh Hành và An Nguyên. Nó hóa thành hàng vạn cánh hoa mai lấp lánh bằng ánh sáng, xoáy vòng quanh họ, rồi tản ra, lướt qua từng bá quan văn võ, bay khắp mọi ngõ ngách của Nam Đô.
Những lão thần từng kịch liệt phản đối bỗng cảm thấy lồng ngực mình ấm áp lạ thường. Sự cố chấp, định kiến về "âm dương giao hòa" phút chốc tan biến như băng tuyết dưới nắng mặt trời. Trong tâm trí họ vang lên một âm thanh vô hình của quy luật vũ trụ: Vạn Hư Chi Chủ vượt ngoài giới tính phàm tục, người là cội nguồn của sinh khí. Đế vương phàm trần dung chứa được thần linh, đó là đại phúc của quốc gia.
Trần lão Thượng thư run rẩy quỳ sụp xuống, nước mắt tuôn rơi vì xúc động: "Thiên Đạo ban phúc! Trời xanh đã chứng giám! Đây là điềm lành vạn năm có một của Nam Đô ta!"
Dưới ánh Hồng Quang rực rỡ, toàn bộ quảng trường, rồi lan rộng ra cả kinh thành, hàng vạn người đồng loạt quỳ lạy, hô vang những lời chúc tụng tận đáy lòng. Lòng người quy thuận tuyệt đối. Không còn một lời dị nghị, chỉ còn lại sự thành kính và niềm vui sướng tột độ.
Trên bậc thềm cao nhất, An Nguyên ngước nhìn luồng ánh sáng ấm áp, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ. Cậu biết, ông anh trai "mặt than" ở trên kia tuy ngoài miệng khó chịu, nhưng vẫn luôn dành cho cậu sự dung túng và bảo bọc vĩ đại nhất.
Lục Cảnh Hành siết chặt bàn tay An Nguyên, nhìn biển người đang quỳ rạp tung hô. Uy danh của Nam Đô dưới sự bảo hộ của Thiên Đạo và Vạn Hư Chi Chủ đã đạt đến đỉnh cao chưa từng có.
"Trẫm đã nói rồi, cả đất trời này đều phải công nhận em là của trẫm." Lục Cảnh Hành thì thầm vào tai cậu, rồi không kiêng dè bất kỳ ai, cúi xuống hôn sâu lên môi vị "Hoàng hậu" của đời mình giữa bầu trời ngập tràn cánh hoa ánh sáng.
Đại hôn khép lại trong sự thái bình thịnh trị. Kể từ ngày đó, Nam Đô bước vào một kỷ nguyên vàng son, nơi quốc gia uy danh lừng lẫy, bá tánh an cư lạc nghiệp, và câu chuyện tình rực rỡ giữa bậc vương giả và vị thần linh áo trắng trở thành thiên tình sử đẹp nhất truyền mãi muôn đời.