TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Hai năm ở nhân gian trôi qua êm đềm như một bản nhạc không lời.

Sau khi thời hạn cấm túc kết thúc, phong ấn đỏ rực trên Sổ Tàn Linh tự động tan biến vào hư vô. An Nguyên đứng giữa đỉnh núi cao nhất của đại lục, mái tóc đen tung bay trong cuồng phong, đôi mắt đã khôi phục lại sự tĩnh lặng và thâm thúy của vạn cổ. Linh lực Hỗn Độn cuồn cuộn chảy trong huyết mạch, không còn sự chật vật của một phàm nhân mười sáu tuổi, cậu chính thức trở lại với vị thế Vạn Hư Chi Chủ.

"Đã đến lúc thu lưới rồi."

An Nguyên khẽ búng tay, Sổ Tàn Linh mở bung giữa không trung, tỏa ra vạn đạo hào quang kim sắc nhàn nhạt. Suốt hai năm qua, những kẻ mang ác niệm từ các giới vẫn âm thầm lén lút gây rối, tưởng rằng vị chủ nhân của Hư Giới đã thực sự lụi tàn. Nhưng tất cả dấu vết của chúng đều đã bị cuốn sổ ghi lại không sót một nét.

Cậu đi qua từng vùng đất, lướt qua ranh giới của Thần và Linh. Cậu không giết chóc, không tàn sát. An Nguyên dùng linh lực tinh thuần của mình bao phủ lấy những kẻ lầm đường lạc lối, nhẹ nhàng rút đi những sợi oán niệm đen kịt trong linh hồn chúng như rút đi những sợi gai đâm vào da thịt. Ánh sáng vàng đi tới đâu, oán hận tan biến tới đó, trả lại sự thanh bình cho vạn vật.

Mẻ lưới khổng lồ được thu lại, Hư Giới được bồi đắp thêm linh khí tinh khiết, trở nên rực rỡ và vững chãi hơn bao giờ hết. Khi việc cuối cùng hoàn thành, An Nguyên vươn vai một cái, trong đầu chỉ còn hình bóng của một nam nhân bá đạo ở kinh thành Nam Đô.

Tại Đại điện điện Thái Hòa – Nam Đô.

Không khí vô cùng trang nghiêm. Lục Cảnh Hành ngồi trên ngai vàng, vận long bào đen thêu kim long uy dũng. Bên dưới, bá quan văn võ đang quỳ rạp, tranh luận gay gắt về việc định ngày đại hôn cho công chúa Lục Chiêu và... "người kia" từ phương xa tới.

"Bệ hạ, việc công chúa gả cho một kẻ lai lịch bất minh, lại mang đầy quỷ khí như vậy, thật là..." Một vị lão thần đang thao thao bất tuyệt, đột nhiên cảm thấy một luồng gió lạnh thanh khiết lướt ngang qua gáy.

Vút!

Giữa thanh thiên bạch nhật, ngay trước bàn dân thiên hạ, một luồng khói trắng tinh khôi đột ngột cuộn tròn ngay phía sau ngai vàng.

An Nguyên trong bộ y phục trắng muốt, thoát tục như trích tiên, cứ thế xuất hiện từ hư không. Vì mải mê nhớ nhung người thương, cậu hoàn toàn quên mất lúc này đang là giờ thiết triều. Vừa hiện hình, cậu đã theo thói quen cũ, vui vẻ nhào tới vòng tay ôm chặt lấy cổ Lục Cảnh Hành từ phía sau, cằm tựa lên vai hắn, giọng nói trong trẻo vang lên đầy nũng nịu:

"Cảnh Hành! Ta về rồi đây, có nhớ ta không?"

Toàn bộ đại điện bỗng chốc im bặt đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Hàng trăm cặp mắt của các đại thần trợn trừng, hàm muốn rớt xuống đất. Bút lông trong tay sử quan rơi "tõm" vào nghiên mực. Vị lão thần đang nói dở dang thì nghẹn họng, suýt chút nữa là đứt hơi mà ngất xỉu.

Lục Cảnh Hành khựng lại một giây, rồi khóe môi lập tức giương cao một độ cung vô cùng đắc thắng và sủng ái. Hắn không hề đẩy ra, ngược lại còn vòng tay ra sau vỗ vỗ cái mông của thiếu niên, giọng trầm thấp đầy dung túng: "Về rồi sao? Chơi có vui không?"

Lúc này, An Nguyên mới chợt nhận ra điều gì đó sai sai. Cậu hé mắt nhìn xuống dưới... Một rừng đầu người đang quỳ rạp, ai nấy đều nhìn cậu như nhìn thấy quỷ... à không, nhìn thấy thần tiên hạ phàm ban phước (hoặc ban họa).

"Á..."

An Nguyên đỏ bừng mặt từ tận mang tai đến tận cổ. Cậu luống cuống buông tay ra, lúng túng nhìn Lục Cảnh Hành rồi nhìn đám đại thần đang hóa đá.

"Ta... ta đi nhầm chỗ! Các người cứ tiếp tục, cứ tiếp tục đi!"

Bùm!

An Nguyên thẹn quá hóa giận, lập tức hóa thành một làn khói trắng biến mất ngay lập tức, để lại Lục Cảnh Hành ngồi trên ngai vàng bật cười sảng khoái, và một đám đại thần đang run rẩy không biết nên tung hô "Vạn tuế" hay "Vạn Hư Chi Chủ" trước.

Tại Phượng Tê Cung – Cung của Lục Chiêu.

Khác với sự trang nghiêm của đại điện, nơi này đang náo nhiệt và nhộn nhịp đến mức phát điên.

Treo đầy lầu gác là những dải lụa đỏ rực, chữ "Hỷ" vàng chói lọi dán khắp nơi. Đám cung nữ, thái giám chạy ngược chạy xuôi bưng bê sính lễ. Và ở giữa sảnh chính, "chú rể" Diêm Dã đang đứng đó với bộ dạng vô cùng... khó coi.

Vị Linh Chủ của vực sâu, người thường ngày vận hắc y lạnh lùng, giờ đây đang bị Lục Chiêu ép mặc một bộ hỷ phục đỏ chói. Hắn đứng thẳng tắp như một pho tượng đá hắc ám, khuôn mặt đen như đít nồi, trên tay cầm một chiếc quạt lụa thêu hoa mẫu đơn mà Lục Chiêu bắt hắn phải cầm để "cho có khí chất".

"Huynh không được nhăn mặt! Hôm nay là ngày dạm ngõ, huynh phải cười lên!" Lục Chiêu vừa dặm phấn vừa ríu rít chỉ huy.

"Nha đầu này, nàng có biết bộ hỷ phục này làm ta trông giống một con tôm luộc không?" Diêm Dã nghiến răng rít lên, nhưng đôi mắt đỏ rực lại tràn ngập sự bất lực và dung túng.

Vút!

An Nguyên đột ngột hiện hình ngay cạnh Lục Chiêu, vẫn còn đang ôm đôi gò má đỏ hồng vì xấu hổ.

"An ca ca!" Lục Chiêu reo lên, nhào tới ôm cánh tay cậu. "Huynh về thật đúng lúc! Mau nhìn xem, phu quân của muội mặc màu đỏ có đẹp không?"

An Nguyên nhìn Diêm Dã đang cầm quạt mẫu đơn, nhịn không được mà bật cười thành tiếng: "Đẹp... rất có 'khí chất' của Linh Giới."

Diêm Dã hừ lạnh một tiếng, nhưng nhìn thấy An Nguyên đã khôi phục linh lực, hắn cũng thầm thở phào: "Cuối cùng cũng chịu về rồi sao? Thiên Đạo ca ca của ngươi suýt chút nữa là lật tung Linh Giới của ta để tìm người đấy."

An Nguyên cười hì hì, rồi vẻ mặt cậu trở nên nghiêm túc và ấm áp. Cậu vươn tay lên hư không, một vầng sáng bạc dịu dàng hội tụ trong lòng bàn tay.

"Lục Chiêu, ta từng hứa sẽ tặng muội một vì sao khi muội lấy chồng."

Cậu nhẹ nhàng bứt lấy một tia sáng tinh tú rực rỡ nhất từ đỉnh đầu Hư Giới, nặn nó thành một viên ngọc trai tỏa sáng lung linh rồi gắn lên đỉnh vương miện phượng bào của Lục Chiêu. "Đây là ngôi sao hộ mệnh của Hư Giới. Nó sẽ bảo vệ muội bình an, giữ cho dung nhan muội mãi như mùa xuân, và quan trọng nhất là... giúp muội có thể đi lại tự do giữa nhân gian và Linh Giới mà không bị tổn hại bởi ma khí."

Lục Chiêu sững sờ nhìn viên ngọc lấp lánh, rồi cảm động đến mức ôm chầm lấy An Nguyên mà khóc nức nở. Diêm Dã đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh lẽo cũng trở nên mềm mại vô cùng. Hắn gật đầu với An Nguyên, một cái gật đầu của những vị thần đã chính thức coi nhau là người một nhà.

Cung điện tràn ngập tiếng cười và sắc đỏ rực rỡ. Ngoài kia, Lục Cảnh Hành cũng đang vội vã bãi triều để chạy về tìm "người vợ" vừa bỏ trốn của mình. Một chương mới rực rỡ và hạnh phúc của Tứ Giới, rốt cuộc cũng đã bắt đầu từ những rung động chân thành nhất của trái tim.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!