Tại nơi sâu thẳm nhất của Hư Giới, nơi ánh sáng và bóng tối giao thoa tạo thành những dải lụa mờ ảo, ngọn núi Cẩm Dịch sừng sững đứng đó như một vị thần hộ pháp vạn cổ. Đây không phải là một ngọn núi bằng đất đá tầm thường, mà là cột trụ chống đỡ cả bầu trời của Hư Giới, là nơi hội tụ những long mạch linh lực tinh thuần nhất của vũ trụ.
Thế nhưng, sau mấy trăm năm luân chuyển, trên sườn núi cao vạn trượng bỗng xuất hiện một vết rách đen ngòm, lởm chởm như một vết thương hở toác. Từ kẽ hở ấy, những luồng khí hỗn loạn rít gào thoát ra, khiến không gian xung quanh vặn xoắn, đe dọa đến sự ổn định của cả giới diện.
An Nguyên đứng lơ lửng giữa hư không, tà áo trắng bay phần phật trong cơn cuồng phong linh lực. Gương mặt cậu lúc này không còn vẻ nghịch ngợm thường ngày mà trở nên thanh lãnh, uy nghiêm tột bậc.
Cậu chầm chậm đưa tay lên, Sổ Tàn Linh lập tức hiện ra, những trang sách lật mở sột soạt phát ra tiếng vang tựa như tiếng gầm của loài rồng thiêng. An Nguyên hít một hơi thật sâu, hai tay kết ấn phức tạp, linh lực từ sâu trong cõi Hỗn Độn bắt đầu trào dâng, hóa thành những dòng thác màu vàng kim cuồn cuộn chảy tràn ra từ đầu ngón tay.
"Vá!"
Một tiếng quát khẽ vang lên xé toạc màn sương mù.
An Nguyên áp hai bàn tay vào vết rách của núi Cẩm Dịch. Ngay lập tức, một luồng áp lực kinh khủng dội ngược trở lại. Vết nứt kia giống như một cái miệng khổng lồ của hư vô, điên cuồng cắn nuốt linh lực của cậu. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên vầng trán thanh tú, sắc mặt An Nguyên nhợt nhạt dần đi khi cậu phải dốc hết căn nguyên để lấp đầy khoảng trống vô đáy kia.
Những sợi tơ linh khí màu vàng rực rỡ bắt đầu đan xen, dệt lại từng mảng không gian bị vỡ nát. Núi Cẩm Dịch rung chuyển dữ dội, những tiếng ầm oanh vang động cả một vùng hư vô. Mỗi một tấc không gian được vá lại đều tiêu tốn của cậu một lượng tu vi khổng lồ tích lũy suốt hàng trăm năm.
Thời gian trôi qua không rõ bao lâu, khi tia linh lực cuối cùng khâu chặt kẽ hở, ngọn núi Cẩm Dịch phát ra một luồng hào quang rực rỡ, lấy lại vẻ uy nghi vốn có. Vết rách biến mất, nhường chỗ cho những vân đá lấp lánh như tinh tú.
An Nguyên kiệt sức, cơ thể lảo đảo giữa hư không. Sổ Tàn Linh vội vàng bay tới đỡ lấy lưng cậu, tỏa ra ánh sáng ấm áp để che chở. Cậu mệt đến mức không còn sức để xé rách không gian quay về Nam Đô.
Vừa lúc đó, một bàn tay vô hình, to lớn và tràn đầy hơi ấm thiên đạo nhẹ nhàng nhấc bổng cậu lên, đưa cậu xuyên qua tầng tầng lớp lớp mây mù, tiến vào vùng không gian yên tĩnh nhất của Cửu Trùng Thiên.
Thiên Đạo hiện thân dưới dạng một vầng thái dương nhạt màu, lặng lẽ nhìn đệ đệ của mình đang nằm lả đi vì kiệt sức.
"Đã bảo đệ hãy chia nhỏ linh lực ra để tu bổ, cớ sao lần nào cũng dốc cạn kiệt như vậy?" Giọng nói của Thiên Đạo vang lên, mang theo sự xót xa thầm kín.
An Nguyên nằm trên nhuyễn tháp dệt bằng mây trắng, hơi thở mong manh, chỉ khẽ cử động khóe môi: "Làm một lần cho xong... đệ còn phải về... Cảnh Hành đang đợi..."
Thiên Đạo khẽ thở dài, không nói thêm lời nào, chỉ vẫy tay gọi Sổ Tàn Linh bay đến. Cuốn sổ lơ lửng trên ngực An Nguyên, bắt đầu một quá trình hồi phục thần kỳ. Những dòng linh khí tinh túy nhất tích lũy trong sổ từ thuở khai thiên lập địa bắt đầu từ từ chảy ngược vào cơ thể An Nguyên.
Dưới sự bảo hộ của Thiên Đạo, An Nguyên chìm vào giấc ngủ sâu. Trong trạng thái mơ màng, cậu cảm thấy cơ thể mình như một mảnh ruộng khô hạn vừa được đón cơn mưa rào. Từng kinh mạch, từng lỗ chân lông đều đang tham lam hấp thụ linh lực từ Sổ Tàn Linh.
Hồng quang từ Thiên Đạo bao phủ lấy cậu, tạo thành một cái kén ánh sáng tuyệt đối an toàn. Ở nơi này, không có lo âu, không có trách nhiệm, chỉ có sự tĩnh lặng để cậu tìm lại chính mình. Thế nhưng, dù trong cơn mê sảng, bàn tay An Nguyên vẫn vô thức nắm chặt lấy một góc áo, như thể đang muốn níu giữ hơi ấm của một người phàm trần xa xôi ở phía dưới tầng mây kia.
Cậu biết, lần này ở lại tu dưỡng có lẽ sẽ mất một khoảng thời gian dài. Sẽ không có những bữa cơm nóng, không có tiếng cười đùa của Lục Chiêu, và quan trọng nhất là không có cái ôm siết chặt của Lục Cảnh Hành. Nỗi nhớ nhung ấy len lỏi vào cả giấc ngủ, khiến chân mày cậu khẽ nhíu lại giữa những vòng hào quang rực rỡ.
Sổ Tàn Linh như cảm nhận được tâm tư của chủ nhân, nó khẽ rung lên, một trang sách mở ra tái hiện lại huyễn ảnh của cung điện Nam Đô. An Nguyên trong cơn ngủ say dường như thấy được dáng hình một vị hoàng đế đang đứng trên lầu cao, ánh mắt đăm đắm nhìn về phía bầu trời xa xăm, nơi mà hắn biết, thần minh của mình đang đơn độc chiến đấu với định mệnh để bảo vệ thái bình cho vạn vật.