TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Ý Hoa là một tỳ nữ có dung mạo nhạt nhòa, thuộc loại người dẫu có ném vào giữa đám đông cũng chẳng ai buồn liếc nhìn lần thứ hai. Nàng ta nhập cung từ năm mười hai tuổi, hầu hạ bên cạnh Lục Chiêu bằng sự cẩn trọng, nhu thuận và im lặng tuyệt đối. Trong mắt vị công chúa nhỏ, Ý Hoa là một tỷ tỷ trung thành, hiền lành đến mức con kiến cũng không nỡ đạp.

Nhưng chẳng ai ở Nam Đô biết được, bên dưới lớp vỏ bọc thô kệch ấy là một trái tim đã sớm mục rỗng vì thù hận, và đôi bàn tay giấu trong vạt áo kia đầy rẫy những vết chai sần của một tử sĩ được rèn giũa từ trong chảo lửa.

Ý Hoa là mật thám mang thẻ bài cao nhất của Sùng Quốc — vương quốc từng bị vó ngựa của Lục Cảnh Hành giẫm đạp không thương tiếc trong trận chiến năm xưa.

Đứng trong góc khuất của ngự uyển, Ý Hoa lạnh lùng nhìn bóng dáng Lục Chiêu đang khoác chiếc áo choàng đỏ rực, vui vẻ cầm hộp mứt quế hoa đi đi lại lại bên hồ sen tĩnh lặng.

“Công chúa, xin đừng trách nô tỳ.” Ý Hoa cụp mắt, giấu đi tia sát ý lạnh lẽo cuối cùng. “Sùng Quốc của ta đã máu chảy thành sông, cha mẹ ta đã phơi thây ngoài quan ải. Cẩu hoàng đế Lục Cảnh Hành quá mạnh, ta không thể giết hắn. Nhưng nếu ngươi chết thảm, trái tim hắn sẽ vỡ nát, Nam Đô sẽ rơi vào đại loạn. Ngươi, chính là cái giá phải trả cho vương triều này.”

Nàng ta chỉnh lại nét mặt hiền hòa thường ngày, bưng khay ngọc đựng một bát canh sen bốc khói nghi ngút, từng bước tiến lại gần Lục Chiêu. Trong bát canh ấy, Hạc Đỉnh Hồng — thứ kịch độc vô phương cứu chữa của Tây Vực — đã được hòa tan một cách hoàn hảo.

"Công chúa, trời đêm sương lạnh, người mau dùng chút canh ấm kẻo ốm." Ý Hoa dịu dàng dâng lên.

Lục Chiêu vốn không chút phòng bị. Nàng đang mãi ngóng chờ một bóng đen quen thuộc từ Linh Giới, chỉ thuận tay bưng bát canh lên nhấp một ngụm lớn.

"Canh hôm nay hơi..."

Chữ "đắng" chưa kịp thoát ra khỏi miệng, nụ cười trên môi Lục Chiêu bỗng chốc cứng đờ. Một cơn đau xé rách lục phủ ngũ tạng như bị ngàn vạn mũi kim đâm chọc cuộn trào lên. Bát ngọc rơi loảng xoảng xuống nền đá, vỡ vụn. Lục Chiêu ngã khuỵu, một ngụm máu đen ngòm phun ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn, nhuộm bẩn cả nền tuyết trắng.

Nàng trừng lớn đôi mắt trong veo, khó hiểu và bàng hoàng nhìn tỳ nữ thân cận nhất của mình.

Ý Hoa không còn vẻ khép nép thường ngày. Nàng ta rút từ trong ống tay áo ra một thanh chủy thủ sắc lẹm, bước tới sát Lục Chiêu. "Vì nước mất nhà tan, đành mạn phép mượn mạng của công chúa!"

Cùng lúc đó, từ phía Càn Thanh Cung cách đó mấy lớp cửa viện, An Nguyên đang điên cuồng chạy dốc sức trong màn đêm.

Dẫu đã nhìn thấy trước thiên cơ, dẫu biết rõ mũi dao sẽ đâm xuống vào lúc nào, nhưng thể xác phàm nhân mười sáu tuổi này lại trở thành thứ gông cùm tàn nhẫn nhất. Thiếu đi linh lực chèo chống, buồng phổi cậu như muốn bốc cháy vì phải hít thở không khí buốt giá. Đôi chân mỏng manh vấp phải thềm đá, An Nguyên ngã nhào xuống đất, đầu gối rách toạc, máu rỉ ra ướt đẫm vạt áo.

“Nhanh lên... Nhanh lên một chút nữa!” Cậu cắn nát môi, lảo đảo đứng dậy, cưỡng ép cơ thể phàm tục vượt qua giới hạn của nó. Vạn Hư Chi Chủ từng phẩy tay dời non lấp bể, nay lại hận không thể mọc thêm đôi cánh để vượt qua khoảng cách vật lý của một cái ngự uyển nhỏ bé. Cậu đã quá tự tin vào mẻ lưới của mình, quá kiêu ngạo cho rằng mình có thể nắm thóp mọi biến số. Nhưng cậu quên mất, sinh mệnh của nhân loại lại giòn tan như sương mai.

Khi An Nguyên lảo đảo lao qua lăng cửa ngự uyển, đập vào mắt cậu là một màn huyết sắc đâm mù con mắt.

"DỪNG TAY!" An Nguyên gào lên, thanh âm xé nát cổ họng.

Nhưng đã quá muộn.

Phập!

Thanh chủy thủ lạnh lẽo không chút nương tình cắm ngập vào ngực trái của Lục Chiêu. Ý Hoa nghe tiếng bước chân, biết đã kinh động đến người khác, ả lập tức rút dao, ném lại một quả bom khói mù mịt rồi phi thân biến mất vào màn đêm.

"Chiêu nhi!"

An Nguyên lao đến, trượt dài trên nền đá lạnh buốt, ôm chầm lấy cơ thể đang co giật, run rẩy của cô bé vào lòng. Máu tươi từ ngực Lục Chiêu trào ra như suối, tuôn xối xả lên đôi bàn tay trắng bệch, lạnh toát của cậu. Khắp người nàng đã bắt đầu nổi lên những đường gân đen kịt do độc Hạc Đỉnh Hồng phát tác. Vô phương cứu chữa. Dẫu thần tiên hạ phàm giờ phút này cũng phải bó tay.

"An... An ca ca..."

Lục Chiêu thoi thóp mở hờ mí mắt. Nước mắt xen lẫn máu ứa ra từ khóe mi nàng. Sự sống đang tuột khỏi cơ thể nàng nhanh như cát chảy qua kẽ tay.

"Đừng nói, đừng nói nữa! Ta sẽ cứu muội, ta là Vạn Hư Chi Chủ cơ mà, ta sẽ vá lại linh hồn cho muội..." An Nguyên luống cuống lấy tay bịt chặt vết thương, nhưng máu vẫn lạnh lùng tràn qua kẽ tay cậu. Lần đầu tiên trong ngàn vạn năm, một vị thần biết rơi nước mắt. Từng giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát của An Nguyên rơi lã chã xuống khuôn mặt tái nhợt của vị tiểu công chúa.

Lục Chiêu yếu ớt nâng bàn tay dính đầy máu lên, khó nhọc vươn tới, chạm nhẹ vào giọt nước mắt trên gò má cậu. Nàng mỉm cười — một nụ cười thê lương, vụn vỡ nhưng vẫn trong trẻo vô ngần.

"Tiên nhân ngàn năm... sao lại khóc... vì một nha đầu ngốc nghếch chứ..." Nàng đứt quãng, mỗi một chữ thốt ra lại kéo theo một búng máu tươi. "Muội đau quá... An ca ca..."

"Sẽ hết đau nhanh thôi... Muội cố lên, hoàng huynh muội đang tới..." An Nguyên nấc lên, trái tim phàm tục trong lồng ngực cậu như bị hàng vạn mũi dao băm vằm.

Lục Chiêu lắc đầu nhè nhẹ, ánh mắt dần mờ đục đi, hướng về khoảng không vô định.

"Chỉ tiếc là... Chiêu nhi vẫn không thể... không thể đợi đến ngày được thấy... An ca ca và hoàng huynh... bái đường thành đôi rồi..." Nàng cong môi, nụ cười chất chứa sự nuối tiếc vô vàn của một đứa trẻ. "Cũng không biết... tên mặt lạnh ở Linh Giới kia... thấy muội thế này... có vì muội mà rơi một giọt nước mắt nào không..."

Bàn tay nhỏ bé đang chạm vào má An Nguyên đột ngột mất đi sức lực. Rơi thõng xuống nền đá dính máu.

Đôi mắt trong veo như chứa cả ngân hà của Lục Chiêu từ từ nhắm lại. Hơi thở mỏng manh chính thức đứt đoạn.

Nàng đi rồi. Tiểu công chúa rực rỡ nhất Nam Đô đã mãi mãi nằm lại giữa đêm xuân lạnh lẽo. Lời hứa về một vì sao trên trời làm sính lễ, vĩnh viễn không còn cơ hội để thực hiện.

Không gian xung quanh hồ sen tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít qua những cành mai khô khốc.

An Nguyên ôm chặt lấy thi thể cứng đờ của Lục Chiêu, gục đầu xuống. Bờ vai gầy gò của cậu run lên bần bật.

Nỗi đau đớn, sự ân hận tột cùng cắn xé linh hồn cậu. Và rồi, từ tận cùng của sự thống khổ ấy, một ngọn núi lửa cuồng nộ ngàn năm chưa từng bùng nổ, bắt đầu thức giấc.

Khí tức của Hỗn Độn vốn dĩ bị thiên đạo phong ấn bỗng nhiên bạo động. Hình phạt của đất trời sao có thể cản được cơn thịnh nộ của kẻ đã tạo ra nó?

Rắc... Rắc...

Nhiệt độ trong ngự uyển tụt dốc không phanh, lao thẳng xuống mức băng giá tuyệt đối. Từ nơi An Nguyên đang quỳ, một tầng băng giá màu lam buốt rợn người bắt đầu lan tỏa ra xung quanh. Nước dưới hồ sen lập tức đông cứng thành một khối băng tảng. Cây cối, hoa cỏ, thậm chí cả màn sương lờ mờ trong không khí cũng bị đóng băng thành những tinh thể sắc nhọn.

Mái tóc đen nhánh của An Nguyên dưới sức ép của sự cuồng nộ từ từ biến thành màu trắng bạc. Ấn ký ngọn lửa giữa trán bừng lên ánh sáng chói mắt, thiêu rụi mọi gông cùm.

Ầm!

Từ trong ấn đường của cậu, Sổ Tàn Linh xé toạc hư không lao ra.

Nhưng lần này, cuốn sổ không tỏa ra ánh sáng vàng kim ấm áp để vá trời nữa. Nó bị bọc trong một luồng oán khí đen đặc và sát ý ngút trời của Hư Chủ. Những trang sách bị lật tung lên một cách cuồng loạn, phát ra những tiếng phập phập xé rách không gian tựa như những nhát chém chí mạng.

Sổ Tàn Linh vốn là bảo vật có linh tính, nhưng lúc này, vạt sáng của nó rung lên bần bật. Nó đang sợ hãi. Lần đầu tiên từ lúc được sinh ra từ thuở hồng hoang, cuốn sổ cảm nhận được chủ nhân của nó không muốn "vá" lại thế giới nữa, mà cậu ta muốn... HỦY DIỆT tất cả.

Giữa ngự uyển bị đóng băng vĩnh cửu, An Nguyên từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt tĩnh lặng vạn năm giờ đây đã hoàn toàn hóa thành một màu đỏ như máu.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!