Sự trừng phạt của Lục Cảnh Hành đối với những kẻ dám mưu hại người thân của hắn tàn khốc và lạnh lùng tựa như một cơn bão tuyết quét qua đại lục.
Ngay khi Lục Chiêu vừa qua cơn nguy kịch và An Nguyên an ổn chìm vào giấc ngủ dưỡng thương, cỗ máy chiến tranh của Nam Đô dưới sự điều khiển của vị hoàng đế trẻ tuổi chính thức khởi động. Sùng Quốc vốn cho rằng cái chết của tiểu công chúa sẽ khiến Lục Cảnh Hành mất trí, triều đình Nam Đô rối loạn. Nhưng chúng đã nhầm, sự bi thương không làm Lục Cảnh Hành yếu đi, mà biến hắn thành một Tu La sát thần thực sự.
Chỉ trong một đêm, lưới tình báo do chính tay Lục Cảnh Hành bủa giăng đã nhổ tận gốc mạng lưới điệp tác của Sùng Quốc ẩn nấp tại kinh thành. Không cần thẩm vấn dài dòng, máu của hàng trăm kẻ phản trắc nhuộm đỏ cổng Ngọ Môn để tế cờ.
Ngay sáng hôm sau, Lục Cảnh Hành đích thân ngự giá thân chinh. Hắn không dùng chiến thuật vây hãm rườm rà như trước, mà sử dụng kỵ binh nhẹ kết hợp với địa hình hiểm trở, tung ra những đòn đánh úp quỷ khốc thần sầu.
Dưới sự chỉ huy thiên tài của hắn, đại quân Nam Đô thế như chẻ tre, đánh đâu thắng đó. Lục Cảnh Hành như một bóng ma trên chiến trường, phán đoán chính xác từng đường đi nước bước của địch. Chỉ trong vòng mười lăm ngày ngắn ngủi, mười hai tòa thành trì kiên cố của Sùng Quốc liên tiếp vỡ nát dưới vó ngựa của Nam Đô. Đại quân Lục Cảnh Hành đạp tung cổng hoàng cung Sùng Quốc, ép quốc vương nước này phải quỳ gối dâng ngọc tỷ, vĩnh viễn tước bỏ quốc hiệu, biến Sùng Quốc thành một quận châu phụ thuộc của Nam Đô.
Trên bình nguyên ngập tràn cờ xí chiến thắng, Lục Cảnh Hành thân khoác áo bào nhuốm máu, cầm trường kiếm đứng sừng sững dưới ánh mặt trời. Khí tràng đế vương phàm tục của hắn giờ phút này rực rỡ và cường đại đến mức khiến cả quỷ thần cũng phải e dè. Hắn đã dùng chính thực lực, dùng vạn dặm sơn hà để chứng minh cho cả thiên hạ thấy: Nam nhân của Vạn Hư Chi Chủ tuyệt đối không phải là kẻ dựa dẫm vào thần linh, mà là một vương giả hoàn toàn xứng đáng đứng sóng vai cùng cậu, che chở cho cậu những lúc yếu ớt nhất.
Trong khi nhân gian đang rung chuyển bởi cơn thịnh nộ của đế vương, thì trên đỉnh Cửu Trùng Thiên và ranh giới cõi âm ty, một cuộc chấn động khác mang tầm vóc vũ trụ cũng đang diễn ra.
Thần Chủ sau trận giao tranh bất phân thắng bại với Linh Chủ Diêm Dã, vốn đang rắp tâm chờ thời cơ đánh lén lúc An Nguyên bị "thiên phạt" trói buộc Sổ Tàn Linh. Bọn ngụy thần cho rằng, Vạn Hư Chi Chủ đã bị rớt đài, thiên đạo ruồng bỏ.
Nhưng ngay khi đội quân tiên giới vừa định giẫm chân lên ranh giới Hư Giới mỏng manh, bầu trời Tam Giới đột nhiên biến sắc.
Không phải là mây đen của bão táp, mà là một màu vàng kim rực rỡ, uy nghiêm và tuyệt đối không thể kháng cự. Những đám mây xoắn lại thành một vòng xoáy khổng lồ che lấp cả chín tầng trời. Từ trong vòng xoáy ấy, hàng vạn sợi xích đỏ rực mang theo phù văn của quy luật không gian và thời gian trườn ra. Đám Thần Minh nhận ra ngay lập tức, đây chính là "Thiên Phạt" đã khóa chặt Sổ Tàn Linh của An Nguyên!
Thế nhưng, những sợi xích này không nhắm vào Hư Giới. Chúng hóa thành những mũi giáo khổng lồ, chỉ thẳng vào yết hầu của Thần Chủ và hàng vạn thiên binh thiên tướng.
Một ý chí cổ xưa, lạnh lẽo, vô tình vô dục mang theo uy quyền tối thượng vang vọng khắp cõi hư không, đánh thẳng vào linh hồn của vạn vật:
"Kẻ nào dám bước nửa bước vào Hư Giới, chạm đến một tia bản nguyên của đệ đệ ta, trẫm sẽ lập tức tước đoạt thần cách, đập nát nguyên thần, đày xuống Vô Gián Địa Ngục vạn kiếp vĩnh viễn không siêu sinh!"
Giọng nói ấy không phát ra từ An Nguyên, mà phát ra từ chính quy luật của vũ trụ. Là Thiên Đạo!
Đến lúc này, toàn bộ Thần Giới và Linh Giới mới kinh hoàng tỉnh ngộ.
Bọn họ ngây thơ cho rằng Thiên Phạt là để tiêu diệt Vạn Hư Chi Chủ. Bọn họ nào biết, đó chỉ là cái cớ để Thiên Đạo "cấm túc" đứa em trai ngỗ nghịch thích bẻ cong quy tắc của mình. Sự trừng phạt ấy bản chất là sự bảo bọc tuyệt đối. Anh trai nhà người ta đóng cửa dạy dỗ em mình, thì đến lượt đám người ngoài các ngươi xen vào sao? Lại còn dám mang sát ý với Vạn Hư Chi Chủ? Thiên Đạo không nổi điên lật tung cái Cửu Trùng Thiên này lên đã là nhân từ lắm rồi!
Sắc mặt Thần Chủ trắng bệch như tờ giấy tẩm nước. Dưới uy áp rợp trời của Thiên Đạo, sự kiêu ngạo của thần linh vỡ vụn. Hắn cuống cuồng vứt bỏ thể diện, hoảng loạn hạ lệnh lui binh, tháo chạy thục mạng về Thần điện và lập tức đóng chặt phong ấn, không dám ngó ngàng xuống nhân gian thêm dù chỉ một cái liếc mắt.
Ở ranh giới vực sâu, Linh Chủ Diêm Dã thu hồi hắc kim loan đao, ngước nhìn vòng xoáy vàng kim trên bầu trời, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt. Quả nhiên, tên ngốc tóc đen kia có hậu đài cứng hơn bất kỳ ai. Hắn phất áo choàng đen, hóa thành một làn khói biến mất, tiện đường định ghé qua ngự uyển Nam Đô xem tiểu công chúa ồn ào kia đã tỉnh lại hay chưa.
Sau ngày hôm đó, trật tự của vũ trụ hoàn toàn bị viết lại.
Thiên Đạo giáng hạ thần dụ, các cuốn sổ thiên thư trên tay các vị thần tự động lật trang, ép buộc thay đổi dòng lịch sử. Thế giới không còn gói gọn trong "Tam Giới". Khái niệm "Tứ Giới" chính thức được xác lập, lưu truyền từ vạn vị thần minh cho đến muôn vàn linh hồn dưới cõi âm.
Hư Giới được đặt ở vị trí cao nhất, nằm trên cả Thần Giới, là cội nguồn của mọi sức mạnh, là sự tồn tại tối thượng không thể mạo phạm. Và cái tên Vạn Hư Chi Chủ - An Nguyên, từ một lời đồn thổi trên chiến trường, nay đã trở thành tín ngưỡng chí cao vô thượng, là cái tên mà bất kỳ thần minh nào nhắc đến cũng phải cúi đầu kính cẩn.
Trong khi cả vũ trụ đang chấn động vì sự ra đời của một trật tự mới, thì ở một góc nhỏ êm đềm tại Càn Thanh Cung của Nam Đô...
"Há miệng."
Vạn Hư Chi Chủ quyền khuynh thiên hạ lúc này đang ngoan ngoãn há miệng, nuốt lấy một miếng táo ngọt lịm từ tay vị hoàng đế vừa khải hoàn trở về.
Lục Cảnh Hành vẫn mặc thường phục, trên người thoang thoảng mùi huân hương cọ rửa sát khí chiến trường. Hắn thỏa mãn nhìn đôi má hồng hào của An Nguyên, ôm cậu gọn lỏn trong lòng mình. Bọn họ, một người dùng vạn dặm trần thế làm sính lễ, một người mang theo bí mật của cả Hỗn Độn và sự bao che của Thiên Đạo. Quả thực là một bức tranh nhân duyên bá đạo và hoàn mỹ nhất mà thế gian này từng được chứng kiến.