TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Mùa xuân năm ấy, kinh thành Nam Đô khoác lên mình một vẻ đẹp dị thường. Kể từ khi Thiên Đạo ban xuống Hồng Quang trong ngày đại hôn, linh khí từ Hư Giới dường như thẩm thấu vào từng tấc đất, khiến hoa cỏ nở rộ rực rỡ hơn, lòng người cũng trở nên nhẹ nhõm, an yên.

Bên trong Càn Thanh Cung, nếp sống của Vạn Hư Chi Chủ sau khi chính thức trở thành "Hoàng hậu" của Nam Đô lại mang một nhịp điệu rất riêng.

Dù đang trong tháng làm phàm nhân theo giao kèo giữa Thiên Đạo và Lục Cảnh Hành, An Nguyên vẫn giữ phong thái ung dung của một vị thần minh vạn cổ. Việc mất đi linh lực Hỗn Độn đối với cậu không còn là chuyện gây bàng hoàng, bởi cậu hiểu rõ đây là quá trình thanh lọc cần thiết để giữ cho bản thể không bị vẩn đục.

Sáng sớm, khi sương mù còn lờ mờ bao phủ các cung điện, An Nguyên đã thức giấc. Không cần linh lực để điều khiển, Sổ Tàn Linh vẫn tự động bay lơ lửng bên cạnh giường, các trang giấy khẽ lật sột soạt, tỏa ra ánh vàng dịu nhẹ. Vì không bị xích phong ấn, cuốn sổ vẫn là người bạn đồng hành trung thành, liên tục cập nhật tình hình từ các giới diện cho cậu xem như một thú vui tiêu khiển.

"Yêu Giới mới mở mà Tô Khả Yến đã cho xây xong ba dãy phố mua sắm rồi sao? Con hồ ly này đúng là nhanh tay." An Nguyên tựa lưng vào gối, ngón tay thanh mảnh chỉ vào một huyễn ảnh đang hiện lên trên mặt sách.

Sổ Tàn Linh rung lên một cái, lập tức chuyển cảnh sang Linh Giới. Ở đó, Diêm Dã đang bận rộn thiết lập con đường dẫn hồn mới để phân loại linh hồn của yêu tộc và phàm nhân.

"Em lại đang 'giám sát' các giới đấy à?" Lục Cảnh Hành bước vào, tay bưng một chiếc khay gỗ nhỏ đựng trà hoa cúc mật ong.

An Nguyên thu hồi ánh mắt khỏi huyễn ảnh, mỉm cười nhìn vị phu quân của mình: "Chỉ là xem qua một chút cho đỡ buồn chán thôi. Hư Giới hiện tại rất ổn định, linh khí dồi dào chảy về bốn giới còn lại theo đúng quỹ đạo. Ca ca ta chắc hẳn đang rất hài lòng."

Lục Cảnh Hành ngồi xuống cạnh giường, tự nhiên vòng tay ôm lấy bờ vai mỏng manh của An Nguyên. Dù không còn lớp hộ thể linh lực, An Nguyên vẫn toát ra khí chất thanh khiết, chỉ là cơ thể giờ đây mang theo hơi ấm thực thụ của con người, khiến Lục Cảnh Hành mỗi khi chạm vào đều nảy sinh cảm giác muốn chiếm hữu mãnh liệt.

"Đệ ấy hài lòng, còn trẫm thì đang rất lo lắng." Lục Cảnh Hành đặt chén trà vào tay cậu, hơi thở ấm nóng phả lên vành tai. "Thái y nói phàm nhân vào mùa này rất dễ bị phong hàn. Em lại cứ thích ngồi bên cửa sổ đọc sách, nếu để mình ốm, trẫm sẽ phong tỏa luôn cái Sổ Tàn Linh này của em đấy."

An Nguyên hớp một ngụm trà, vị ngọt thanh lan tỏa làm cậu khẽ nheo mắt: "Ngài đừng có dọa ta. Sổ Tàn Linh là bản mệnh, Thiên Đạo còn không khóa thì ngài lấy quyền gì mà phong tỏa? Ta chỉ là mất đi sức mạnh dời non lấp bể thôi, chứ kiến thức và nhãn quan của ta vẫn còn nguyên đó."

Lục Cảnh Hành bật cười sảng khoái. Hắn thích nhất là dáng vẻ bướng bỉnh này của cậu. Hắn với tay lấy một chiếc áo choàng lông cáo trắng, cẩn thận khoác lên vai An Nguyên rồi thắt nút dây lụa.

"Được rồi, Vạn Hư Chi Chủ vĩ đại. Trẫm không dám phong tỏa bảo vật của em. Nhưng hôm nay trẫm có một việc cần em 'tư vấn' bằng nhãn quan vạn năm của mình."

Lục Cảnh Hành cầm lấy một bản tấu chương, đặt lên đùi An Nguyên.

"Kể từ khi Yêu Giới mở ra, ở vùng núi phía Tây Nam xuất hiện một nhóm tiểu yêu thảo mộc đang giúp bá tánh chữa bệnh, nhưng các pháp sư dân gian lại cho rằng đó là tà thuật và đòi trừ yêu. Em xem, việc này nên phân xử thế nào cho vẹn cả đôi đường?"

An Nguyên không cần đọc tấu chương, chỉ khẽ vỗ nhẹ lên mặt Sổ Tàn Linh. Cuốn sổ lập tức hiện ra dòng chữ ghi chép nhân quả của vùng đất đó.

Cậu nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói mang theo sự thông tuệ vượt ngoài tuổi tác: "Nhân gian sợ hãi những gì họ không hiểu. Những tiểu yêu đó thực chất là linh khí từ Hư Giới tràn ra, hóa hình để trả ơn cho mảnh đất đã nuôi dưỡng chúng. Ngài hãy ban một đạo thánh chỉ, công nhận 'Yêu Y' là một bộ phận của Thái Y Viện, cho phép chúng hành nghề dưới sự giám sát của quan địa phương. Khi phàm nhân thấy được lợi ích thực sự, định kiến sẽ tự khắc tan biến. Còn đám pháp sư kia, cứ để Diêm Dã phái vài âm sai lên 'hỏi thăm' là bọn họ sẽ ngoan ngoãn ngay."

Lục Cảnh Hành nhìn thiếu niên trong lòng, đôi mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ và thâm tình. Hắn gấp bản tấu chương lại, rồi đột ngột cúi xuống, hôn sâu lên môi An Nguyên. Nụ hôn mang theo hương trà mật ong và sự khát khao bị kìm nén bấy lâu.

An Nguyên hơi bất ngờ nhưng rồi cũng nhắm mắt, vòng tay ôm lấy cổ hắn. Khi là phàm nhân, cậu cảm nhận được nụ hôn này nồng cháy và chân thực hơn bao giờ hết. Không có linh lực ngăn cách, nhịp tim của cả hai dường như đang đập cùng một tần số.

"Ba tháng này... thực sự rất đáng giá." Lục Cảnh Hành thì thầm sau khi buông đôi môi cậu ra. "Trẫm cảm thấy mình không phải đang đối diện với một vị thần, mà là đang yêu một linh hồn bằng xương bằng thịt."

Buổi chiều, An Nguyên thường cùng Lục Cảnh Hành dạo bước trong ngự uyển. Sổ Tàn Linh trung thành bay theo sau, thỉnh thoảng lại biến ra những huyễn ảnh về các loài thú quý hiếm ở Hư Giới cho Lục Cảnh Hành xem. Dù không có người ở, nhưng Hư Giới qua lời kể của An Nguyên và hình ảnh từ cuốn sổ hiện lên như một thiên đường của ánh sáng và năng lượng thuần khiết.

Nếp sống của họ cứ thế trôi qua, giản đơn nhưng tràn đầy dư vị. Lục Cảnh Hành phê tấu chương, An Nguyên nằm cạnh đọc sách thần thoại. Lục Cảnh Hành lo chuyện nhân gian, An Nguyên giúp hắn điều phối nhân quả. Sự kết hợp giữa một đế vương đầy quyết đoán và một vị thần minh bao dung đã tạo nên một Nam Đô thịnh trị chưa từng có, nơi ranh giới giữa năm giới diện bắt đầu hòa quyện một cách kỳ diệu dưới bàn tay của họ.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!