Trên đỉnh Cửu Trùng Thiên, nơi không gian và thời gian chỉ là những khái niệm mờ nhạt, một luồng ý niệm mang theo sức mạnh vạn cổ vừa được cô đặc lại thành một cuộn kim giản lấp lánh. Đó là ý chỉ của Thiên Đạo — quy luật tối cao điều hành sự vận hành của vũ trụ.
Để thông cáo sự thay đổi vĩ đại này đến vạn vật, chỉ có một tồn tại duy nhất đủ tư cách đứng ra làm người truyền lời.
Tại Thần Giới — Linh Tiêu Điện.
Quang Lỗi, vị Thần Chủ trẻ tuổi vừa tiếp quản chiếc ghế tối cao sau cuộc thanh trừng, đang cùng chư tiên bàn việc phân bổ lại linh mạch. Bỗng nhiên, chín tầng mây tía trên đỉnh điện Linh Tiêu cuồn cuộn vặn xoắn. Một uy áp tĩnh lặng nhưng nặng tựa ngàn ngọn thái sơn giáng xuống, khiến toàn bộ tiên khí trong Thần Giới lập tức ngưng trệ.
Từ trong vòng xoáy ánh sáng, cuốn Sổ Tàn Linh khổng lồ từ từ hạ xuống. Những trang sách ngập tràn kim quang mở rộng, cuộn lại thành một chiếc nhuyễn tháp lơ lửng giữa hư không.
Trên mặt sách lấp lánh, một thiếu niên vận bạch y tựa như tuyết đầu mùa đang lười biếng dựa lưng. Tà áo mỏng manh bay phấp phới, mái tóc đen nhánh buông xõa hờ hững, đôi mắt trong vắt, tĩnh lặng như mặt hồ thu vạn cổ. Không mang theo binh khí, cũng chẳng cần phô trương lôi điện, sự tồn tại thoát tục ấy lại khiến toàn bộ chư thần phải nín thở.
"Quang Lỗi, nghênh tiếp Thiên chỉ." Giọng nói của An Nguyên nhẹ bẫng, thanh lãnh như sương sớm nhưng lại truyền rành rọt vào tận nguyên thần của từng vị tiên gia.
Quang Lỗi lập tức rời bảo tọa, dẫn đầu hàng vạn tiên quân quỳ rạp xuống nền mây: "Thần Giới Quang Lỗi, cung kính lắng nghe."
An Nguyên khẽ lật cổ tay, cuộn kim giản lơ lửng bay lên, tỏa ra ánh sáng rực rỡ chiếu rọi cả Cửu Trùng Thiên. Cậu mạn phép thay lời quy luật đất trời, dõng dạc tuyên bố:
"Thiên Đạo hạ chỉ: Tam Giới vận hành đã lâu, vạn vật muông thú, thảo mộc hấp thụ linh khí trời đất ngày một nhiều nhưng lại chịu cảnh bơ vơ, không có nơi chốn quy tụ. Nay, quy luật đất trời chính thức khai mở giới diện thứ năm — Yêu Giới. Từ khắc này, Thần Giới tuyệt đối không được tự ý hạ phàm săn giết, tước đoạt linh cốt của yêu tộc để tư lợi. Nếu kẻ nào làm trái, Sổ Tàn Linh sẽ tự động xóa tên khỏi lục đạo luân hồi!"
Uy áp từ ý chỉ khiến Cửu Trùng Thiên rung chuyển. Quang Lỗi dập đầu thật sâu: "Thần Giới tuân mệnh, tuyệt đối không bước qua ranh giới."
Tại Linh Giới — Vực Sâu Luân Hồi.
Chỉ một cái chớp mắt, thân ảnh bạch y trên cuốn sách vàng kim đã rời khỏi mây xanh, xuất hiện giữa cõi âm ty tăm tối.
Sự hiện diện rực rỡ của linh khí Hỗn Độn tựa như một vầng mặt trời nhỏ thắp sáng cả Diêm Phủ. Trên đại điện u minh, Linh Chủ Diêm Dã đang ngồi phê duyệt sổ sinh tử. Cảm nhận được uy áp của Thiên Đạo giáng lâm, vị sát thần vực sâu lập tức thu lại vẻ tùy ý thường ngày.
Diêm Dã đứng thẳng người, hắc bào tung bay, khuôn mặt góc cạnh trở nên vô cùng nghiêm nghị và thành kính. Hắn bước xuống thềm đá, hướng về phía cuốn sách đang lơ lửng giữa không trung mà chắp tay cúi đầu. Dẫu có mối quan hệ thân thiết ở nhân gian, nhưng trước mặt ý chỉ của vũ trụ, lễ nghi của kẻ cai quản luân hồi không thể thiếu hụt một phân.
"Linh Chủ Diêm Dã, nghênh tiếp ý chỉ."
An Nguyên hơi thu lại tư thế lười biếng, gật đầu nhìn hắn: "Thiên Đạo hạ chỉ, Yêu Giới thành hình. Từ nay, những linh hồn cỏ cây, cầm thú có tu vi khi thoát xác sẽ không phải đi qua cầu Nại Hà để vào luân hồi như phàm nhân nữa, mà sẽ được đưa thẳng về Yêu Giới. Linh Giới các ngươi hãy chuẩn bị mở thêm một con đường Tẫn Đồ (đường dẫn hồn) để phân luồng sinh khí."
"Linh Giới tuân mệnh." Diêm Dã đáp lời, giọng trầm khàn vang vọng khắp cõi âm.
Tại Nhân Giới — Nam Đô Kinh Thành.
Nơi cuối cùng tiếp nhận thông cáo, cũng là nơi náo động nhất.
Trưa hôm đó, toàn bộ bầu trời kinh thành Nam Đô đột nhiên rực sáng bởi những vầng mây ngũ sắc. Hàng vạn bá tánh, quan lại, học giả đều đổ xô ra đường phố, ngước nhìn lên cao.
Tại quảng trường Thái Hòa, Lục Cảnh Hành vận long bào nghiêm trang bước ra, theo sau là bá quan văn võ. Hắn ngước nhìn lên không trung, khóe môi khẽ cong lên một nét cười đầy tự hào nhưng lập tức được giấu đi dưới vỏ bọc uy nghiêm của bậc đế vương.
Trên đỉnh mây, Sổ Tàn Linh trải dài như một tấm lụa vàng. Thiếu niên áo trắng an tọa trên đó, đẹp đến mức khiến nhân gian như ngừng thở.
"Vạn vật hữu linh, chúng sinh bình đẳng."
Thanh âm của An Nguyên như tiếng chuông ngân vang dội vào lòng từng người dân phàm tục.
"Nay Thiên Đạo khai mở Yêu Giới. Non cao nước biếc của nhân gian từ nay sẽ xuất hiện những sinh linh mới mang linh trí. Phàm nhân các ngươi không được lạm sát vô cớ, yêu tộc cũng không được nhiễu loạn bá tánh. Sinh tồn hòa hợp, tự có nhân quả tuần hoàn. Nam Đô đế vương, ngài có nghe rõ?"
Lục Cảnh Hành chắp tay trước ngực, khí thế của chân long thiên tử đáp lại lời của thần minh: "Nam Đô Lục Cảnh Hành kính nhận chỉ ý. Trẫm sẽ ban bố lệnh cấm lạm sát linh thú, mở ra một kỷ nguyên chung sống thái bình."
Lời vừa dứt, những vầng mây ngũ sắc hóa thành cơn mưa ánh sáng nhạt lấm tấm rơi xuống nhân gian, tưới mát ruộng đồng, thanh lọc chướng khí. Đám đông bá tánh đồng loạt quỳ lạy, tung hô vạn tuế.
Thân ảnh áo trắng trên bầu trời mỉm cười, rồi từ từ tan biến vào hư không, bỏ lại một trần thế đang hân hoan bước vào một thời đại mới.
Đêm xuống, sự ồn ào của kinh thành đã lắng lại.
Bên trong tẩm cung Càn Thanh tĩnh lặng, An Nguyên đã cởi bỏ bộ Hư Phục trang trọng, trở lại với chiếc áo lụa mềm mại thường ngày. Cậu cuộn tròn trên chiếc giường rộng lớn, thở hắt ra một hơi.
"Làm thần minh uy nghiêm mỏi lưng thật đấy." Cậu lầm bầm.
Lục Cảnh Hành vừa tắm xong, trên người chỉ khoác lớp trung y mỏng, bước tới vòng tay ôm trọn lấy thiếu niên vào lòng. Hắn tựa cằm lên đỉnh đầu cậu, trầm thấp bật cười: "Hôm nay em xuất hiện, bá quan văn võ của trẫm suýt nữa thì quỳ gãy cả đầu gối. Dáng vẻ ngồi trên kim thư của em... thực sự rất đẹp."
An Nguyên lười biếng dụi đầu vào ngực hắn tìm hơi ấm, ngước đôi mắt trong veo lên nhìn: "Ngài đã nghe kỹ chỉ vụ chưa? Thế gian sắp có yêu tộc xuất hiện rồi, có thể sẽ có yêu hồ, xà tinh quyến rũ lắm đấy. Hoàng đế bệ hạ có định nạp thêm phi tần yêu tộc không?"
Lục Cảnh Hành siết chặt eo cậu, cúi xuống cắn nhẹ lên vành môi đang trêu chọc kia một cái, ánh mắt sâu thẳm mang theo sự cuồng nhiệt và chung tình tuyệt đối:
"Trẫm đã có một vị 'yêu nghiệt' vạn năm ôm gọn trong tay rồi, sáu cung lục viện đều bỏ trống, giang sơn này trẫm chỉ dâng cho một mình em, lấy đâu ra chỗ cho kẻ khác chen chân vào?"
An Nguyên cong môi cười, vòng tay ôm lấy cổ vị hoàng đế phàm trần. Kỷ nguyên mới có thể mang đến vô vàn điều kỳ lạ, nhưng ở tại nơi này, trong vòng tay của nam nhân này, cậu biết trái tim mình đã tìm được một bến đỗ vĩnh hằng mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể nào lay chuyển.