TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Một năm yên bình ở Nam Đô trôi qua tựa như một giấc chiêm bao dịu ngọt. Nhưng giữa lúc nhân gian đang say trong hương rượu nồng, thì từ bốn phương tám hướng của Đại Lục, những đám mây đen của chiến tranh đã bắt đầu kéo đến, che lấp cả ánh mặt trời.

Năm 651 Lịch Hoàng Kỳ, biên thùy rung chuyển. Các vương quốc lân bang vốn âm mưu từ lâu nay đột ngột kết thành liên minh, huy động hàng vạn hùng binh lăm le giày xéo bờ cõi.

Xa ngoài Nam Đô hoa lệ, những vùng đất biên viễn giờ đây đã trở thành địa ngục trần gian. Ở phía Bắc, lửa cháy ngút trời thiêu rụi những cánh đồng lúa chín; ở phía Tây, những dòng sông đỏ quạch máu tươi cuộn chảy qua những ngôi làng hoang phế. Tiếng gươm đao va chạm, tiếng ngựa hí vang trời hòa cùng tiếng khóc than ai oán của lê dân bách tính.

Càng nhiều người ngã xuống, oán khí tích tụ càng dày đặc. Những tia tàn linh mang theo sự thù hận, đau đớn và tuyệt vọng đen kịt như khói độc, không ngừng bay vút lên cao, xuyên qua tầng mây để lao thẳng về phía Hư Giới.

Đứng trên đỉnh cao nhất của hoàng cung Nam Đô, An Nguyên cảm nhận được sự rung chấn dữ dội từ tận sâu trong linh hồn. Cõi Hỗn Độn bên trong cậu đang gào thét.

"Vết rách... đang lan rộng."

An Nguyên thì thầm, đôi mắt u tịch nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một màu tím đen chết chóc đang dần xâm chiếm không gian huyền ảo của Hư Giới mà phàm nhân không thể nhìn thấy. Ác niệm của chiến tranh đang xé nát pháp tắc của thế gian. Nếu cậu không ra tay, Hư Giới sụp đổ, toàn bộ linh khí sẽ nổ tung, Tam Giới sẽ cùng nhau tan thành tro bụi.

Bên cạnh cậu, Lục Cảnh Hành đã trút bỏ cẩm bào nhàn nhã, thay vào đó là bộ chiến giáp hắc thiết uy nghiêm, thanh kiếm trấn quốc đeo bên hông tỏa ra sát khí lạnh người. Hắn là hoàng đế, và khi giang sơn lâm nguy, vị trí của hắn là ở nơi tiền tuyến nhất.

"Trẫm phải đi." Lục Cảnh Hành trầm giọng, đôi mắt rực lửa nhìn về phía những bản đồ chiến thuật đang được các tướng sĩ khẩn trương chuẩn bị bên dưới. "Phương Bắc thất thủ, phương Tây bị vây hãm. Trẫm sẽ đích thân dẫn quân bình định loạn quân, bảo vệ máu xương của trăm họ."

An Nguyên quay lại, nhìn nam nhân đã dành cho cậu hơi ấm suốt một năm qua. Cậu vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve những đường vân trên chiến giáp lạnh lẽo của hắn.

"Ngài bảo vệ Nhân Giới của ngài, còn ta... phải đi vá lại bầu trời." An Nguyên khẽ thở dài, giọng nói mang theo sự kiên định chưa từng có. "Oán khí quá nặng, nếu ta không thanh lọc chúng ngay lập tức, Hư Giới sẽ tan rã. Khi đó, dù ngài có thắng trận, thế gian này cũng không còn linh hồn để mà cai quản nữa."

Lục Cảnh Hành siết chặt lấy đôi vai mảnh khảnh của An Nguyên. Hắn biết, nhiệm vụ của cậu còn nặng nề hơn cả hàng vạn binh đao. Hắn không thể giữ cậu lại bên mình, và cậu cũng không thể sát cánh bên hắn trên chiến trường.

"Đợi trẫm." Lục Cảnh Hành gằn từng chữ, trán tựa vào trán cậu. "Khi khói lửa tan đi, trẫm muốn thấy ngươi đứng trên mái ngói Càn Thanh Cung chờ trẫm quay về. Nghe rõ chưa, lão quái vật?"

An Nguyên khẽ gật đầu, một giọt linh khí tinh thuần như nước mắt đọng lại nơi khóe mắt. "Đừng để bản thân chết dưới lưỡi kiếm của phàm nhân. Ta không muốn phải xuống tận Hoàng Tuyền để tìm ngài đâu."

Dứt lời, An Nguyên phẩy tay, thân hình cậu hóa thành một dải lụa trắng xé toạc không trung, bay thẳng về phía tâm điểm của những vết rách Hư Giới. Cậu phải đối mặt với hàng triệu tàn linh ác niệm, dùng chính căn nguyên của mình để thanh tẩy chúng.

Dưới mặt đất, Lục Cảnh Hành vung tay ra lệnh, tiếng kèn lệnh rền vang khắp kinh thành. Hắn dẫn đầu đoàn kỵ binh hùng hậu, lao đi giữa bụi cuốn mịt mù về hướng biên thùy khói lửa.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!