Tiếng gươm đao va chạm chát chúa nhuộm đỏ cả một vùng bình nguyên biên giới. Khói lửa mịt mù, tiếng la hét vang trời. Giữa vòng vây của hàng vạn đại quân địch, Lục Cảnh Hành với bộ chiến giáp hắc thiết đã loang lổ vết máu, thanh kiếm trấn quốc trên tay cũng đã bắt đầu run rẩy. Hắn đơn độc đứng đó, che chở cho những binh sĩ cuối cùng, hơi thở dồn dập nhưng đôi mắt vẫn quật cường đến cực điểm. Đại quân Nam Đô đã lâm vào thế yếu, cái chết dường như chỉ còn cách một nhát kiếm.
Đúng lúc thanh đao của quân địch vung lên cao nhất, một âm thanh trầm hùng, cổ quái tựa tiếng tù và vang lên từ tận chín tầng mây xanh, xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp mây đen chiến trận.
Bầu không khí đang đặc quánh mùi máu bỗng chốc trở nên thanh khiết lạ thường. Một điều kỳ diệu diễn ra trước mắt vạn quân: Từ mặt đất khô cằn, đẫm máu, những đóa hoa trắng muốt, tinh khôi bất chợt đâm chồi, nở rộ rực rỡ chỉ trong một nhịp thở như để chào đón một vị thần lâm phàm. Kỳ lạ thay, thi thể của những binh sĩ vừa ngã xuống bỗng được bao bọc bởi một tầng ánh sáng vàng kim ấm áp, che chở họ khỏi sự dày xéo của vó ngựa.
Giữa hư không, một luồng linh khí trắng như khói cuộn tròn lại, nhẹ nhàng lơ lửng rồi dần hiện ra hình bóng một nam tử. Người đó vận y phục trắng tinh khôi, thoát tục như không thuộc về cõi trần. Quyển Sổ Tàn Linh vươn dài ra giữa không trung, hóa thành một chỗ dựa vững chãi để nam tử ấy lười biếng dựa lưng lên, dáng vẻ như đang nằm nghỉ giữa đại ngàn nhưng lại mang uy áp khiến đất trời phải cúi đầu.
Đó chính là An Nguyên.
Cậu không nhìn vào Lục Cảnh Hành ngay, mà đưa mắt lướt qua chiến trường đầy huyết lệ. Giọng nói của cậu trong trẻo, nhẹ bẫng nhưng lại vang vọng vào tận tâm khảm của từng tướng sĩ:
"Các vị tướng sĩ, có thể nể mặt một linh hồn lang thang như ta mà thu binh, rút lui được hay không?" An Nguyên khẽ thở dài, thanh âm mang theo sự u tịch vạn năm. "Vốn dĩ ta không định nhúng tay vào nhân quả trần thế, nhưng những binh sĩ đã nằm xuống kia đang cầu xin ta. Họ đã quá lầm than, quá đau đớn rồi..."
Tướng lĩnh quân địch sau một thoáng bàng hoàng liền nổi giận. Hắn cho rằng đây chỉ là một kẻ dùng ảo thuật lừa người, lập tức hạ lệnh: "Chỉ là một tên yêu nhân! Tiến lên! Giết hết bọn chúng cho ta!"
An Nguyên khẽ nhíu mày, đôi mắt tĩnh lặng thoáng qua một tia lạnh lẽo. Cậu lười biếng quơ nhẹ bàn tay mảnh khảnh. Tức thì, Sổ Tàn Linh bùng nổ hào quang kim sắc chói lòa. Những tia sáng từ mặt giấy bắn ra, không giết chóc nhưng mang theo sức mạnh đẩy lùi tuyệt đối, tạo thành một cơn địa chấn linh hồn khiến hàng vạn quân địch bị hất văng ra xa, binh khí trên tay đồng loạt vỡ vụn.
Sự kinh hoàng tột độ bao trùm quân địch. Nhìn thấy sức mạnh vượt xa tầm hiểu biết của phàm nhân, quân liên minh lân bang hoảng loạn giẫm đạp lên nhau mà rút chạy, không dám quay đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
Chiến trường bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đến lạ kỳ.
Lục Cảnh Hành đứng giữa đống đổ nát, nhìn lên thiếu niên áo trắng đang nằm trên cuốn sổ thần kỳ. Hắn không hề sợ hãi, trái lại, nơi đáy mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi bỗng hiện lên một nụ cười rạng rỡ và nhẹ nhõm đến lạ thường. Hắn biết, cậu đã vì hắn mà quay lại.
Đám tướng sĩ Nam Đô đồng loạt quỳ sụp xuống, vừa tôn kính vừa run rẩy hỏi: "Đa tạ tiên nhân cứu mạng! Xin hỏi... danh tính cao quý của người là gì?"
An Nguyên định lướt mắt qua, khẽ nói "không thể cho biết". Thế nhưng, khi chạm phải nụ cười đầy thâm tình và đắc thắng của Lục Cảnh Hành phía dưới, trái tim cậu bỗng mềm nhũn. Cậu đổi ý, khẽ bật cười một tiếng, tay vẫn dựa vào Sổ Tàn Linh, nghiêng đầu nhìn xuống vạn quân, giọng nói mang theo sự ngạo nghễ của bậc bề trên:
"Tại hạ sinh ra cùng trời đất, không thuộc về Tam Giới, cũng chẳng nằm trong luân hồi. Là một kẻ bất tài không danh không tính..." Cậu ngừng lại một chút, ánh mắt lấp lánh như chứa cả ngân hà, nhìn thẳng vào Lục Cảnh Hành mà tuyên bố:
"Nhưng nếu phải gọi một cái tên, thì ta chính là Vạn Hư Chi Chủ. Kẻ cai quản Hỗn Độn, chủ nhân của cội nguồn vạn vật."
Lời vừa dứt, linh khí giữa đất trời đồng loạt cộng hưởng, rung động rền vang như để minh chứng cho thân phận chí cao vô thượng của vị chủ nhân vừa trở về. Giữa chiến trường hoang tàn, bóng dáng áo trắng dựa lưng trên cuốn sổ thần kỳ trở thành một bức tranh vĩnh hằng, khắc sâu vào tâm trí của nhân gian về một tồn tại đứng trên cả thần minh.