TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp giấy dán bích sa trù, rọi vào tẩm cung thoang thoảng mùi long diên hương xen lẫn mùi thuốc đắng ngắt.

Trên chiếc giường rồng rộng lớn, An Nguyên từ từ mở mắt. Đập vào tầm nhìn của cậu vẫn là khuôn mặt góc cạnh quen thuộc của Lục Cảnh Hành. Vị hoàng đế trẻ tuổi nắm chặt lấy bàn tay cậu, hốc mắt thâm quầng, râu ria lún phún, dường như đã thức trắng cả đêm để canh chừng từng nhịp thở của người thương.

"Em tỉnh rồi? Trong người thấy thế nào? Có chỗ nào đau không?" Lục Cảnh Hành thấy cậu mở mắt, vội vàng chồm tới, giọng nói khàn đặc mang theo sự nhẹ nhõm tột độ nhưng vẫn không giấu được vẻ hoảng sợ còn sót lại. Cảnh tượng An Nguyên thổ huyết ngã gục đêm qua thực sự đã lấy đi nửa cái mạng của hắn.

An Nguyên chớp mắt, cảm nhận một chút cõi Hỗn Độn bên trong. Quả nhiên, phong ấn lại giáng xuống, linh lực bị khóa chặt chẳng chừa lại một khe hở. Thân xác phàm nhân này thì ê ẩm, nặng trịch.

Cậu khẽ lắc đầu, khóe môi nhợt nhạt cong lên một nụ cười bất đắc dĩ: "Ngài làm bộ dạng như trời sập đến nơi vậy. Ta không sao, Lục Chiêu thế nào rồi?"

"Thái y đã xem qua, muội ấy mạch tượng bình ổn, độc tố tan sạch, hiện đang ngủ say bên trắc điện." Lục Cảnh Hành vuốt ve gò má lạnh toát của cậu, đáy mắt cuộn trào sự xót xa: "Muội ấy sống lại, còn em thì sao? Ngự y nói kinh mạch em tổn hao nặng nề. Kẻ gánh vác thế gian như em, cớ sao lại để bản thân bị thiên đạo trừng phạt đến mức này?"

Nghe hai chữ "thiên đạo", An Nguyên bỗng bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo, mang theo vài phần trào phúng vang lên giữa tẩm cung.

"Lục Cảnh Hành, ngài thực sự nghĩ thứ gọi là 'thiên đạo' trên đỉnh Cửu Trùng Thiên kia có bản lĩnh lấy mạng ta sao?"

Vừa nói, An Nguyên vừa lật ngửa bàn tay. Một ý niệm khẽ động, từ giữa trán cậu, Sổ Tàn Linh lập tức xé rách hư không bay ra.

Lúc này, cuốn sổ đang bị quấn chặt bởi chín sợi xích màu đỏ rực của hình phạt nghịch thiên. Thế nhưng, trái với vẻ hung hiểm bề ngoài, cuốn sổ bay đến cọ cọ vào lòng bàn tay An Nguyên một cách vô cùng ngoan ngoãn và thân thiết. Nó là bản mệnh pháp khí, sinh ra từ cõi lòng An Nguyên, trong mắt nó thiên địa luật pháp đều là rác rưởi, nó chỉ nhận duy nhất Vạn Hư Chi Chủ làm chủ nhân.

An Nguyên khẽ vuốt ve bìa sách. Từ những trang giấy bị khóa chặt, một luồng linh khí tinh thuần màu vàng kim lặng lẽ rỉ ra, hóa thành những sợi tơ ánh sáng chui vào lòng bàn tay cậu. Linh khí chạy dọc kinh mạch, nhanh chóng xoa dịu những cơn đau nhức, sắc mặt nhợt nhạt của thiếu niên cũng theo đó mà hồng hào trở lại.

Lục Cảnh Hành kinh ngạc nhìn cảnh tượng kỳ diệu ấy: "Đây là..."

"Sổ Tàn Linh là bản mệnh của ta. Dẫu thiên đạo có khóa nó lại, ta vẫn có thể rút linh khí từ nó để bồi bổ cho cái thân xác phàm tục mỏng manh này." An Nguyên thong thả giải thích, rồi ngước lên nhìn vẻ mặt ngơ ngác của vị hoàng đế.

Cậu vỗ vỗ vị trí trống bên cạnh, ra hiệu cho Lục Cảnh Hành nằm xuống, rồi chậm rãi kể:

"Ngài luôn tò mò về sự tồn tại của ta. Thực ra, Vạn Hư Chi Chủ không phải là một dị số cô độc. Thuở sơ khai, 'Hư' sinh ra từ Hỗn Độn, và 'Hư' đã tạo ra hai ý chí song hành cùng nhau để quản lý Tam Giới."

"Hai ý chí?" Lục Cảnh Hành nhíu mày.

"Đúng vậy." An Nguyên gật đầu. "Một là cội nguồn của mọi sức mạnh, là linh lực thuần túy nhất – chính là ta. Còn ý chí thứ hai, chịu trách nhiệm thiết lập các quy tắc, luân hồi, sinh tử, giữ cho thế giới này vận hành không bị sụp đổ – nhân gian các ngài vẫn thường gọi bằng cái tên kính sợ là... Thiên Đạo."

Đồng tử Lục Cảnh Hành co rụt lại. Ý của thiếu niên này là...

"Nói theo ngôn ngữ của trần thế các ngài, Thiên Đạo chính là 'ca ca' sinh đôi của ta." An Nguyên bật cười mỉm chi. "Chỉ có 'hắn' mới biết rõ ta là ai, cũng chỉ có 'hắn' mới có đủ tư cách can thiệp vào sức mạnh của ta."

An Nguyên chỉ tay lên bầu trời vô hình: "Ta nắm giữ linh khí vạn vật, sức mạnh vốn dĩ vô biên, làm việc lại tùy hứng. Để tránh việc ta buồn chán mà lật tung cả cái Tam Giới này lên, Thiên Đạo đã xin 'Hư' ban ra những điều lệ để trói buộc ta lại. Bất cứ khi nào ta dùng sức mạnh Hỗn Độn để bẻ cong quy tắc sinh tử của hắn, hệ thống hình phạt sẽ tự động kích hoạt."

Cậu thu hồi Sổ Tàn Linh, nhún vai một cái nhẹ bẫng: "Nên cái thứ xích đỏ kia, hay việc phong ấn linh lực, thực chất chỉ là cách 'ca ca' của ta cấm túc ta mà thôi. Còn việc ta thổ huyết ngất đi, đơn giản là vì cái thân xác phàm nhân mười sáu tuổi này quá yếu, không chịu nổi lực phản phệ khi ta dùng linh lực ép mở Sổ Tàn Linh. Nghỉ ngơi vài ngày, hấp thụ chút linh khí từ sách là sẽ khỏe lại. Ngài hiểu chưa, tên ngốc này?"

Lục Cảnh Hành nghe xong toàn bộ bí mật động trời về nguồn gốc vũ trụ, lồng ngực phập phồng kịch liệt, rồi cuối cùng hóa thành một tiếng thở phào nhẹ nhõm, dở khóc dở cười.

Hắn đường đường là bậc đế vương, vậy mà lại đi lo lắng thừa thãi cho một vị thần linh coi Thiên Đạo là anh trai nhà mình?

"Nói vậy... việc em cứu Lục Chiêu đổi lấy việc tiếp tục bị cấm túc, chỉ giống như việc trẻ con cãi lời huynh trưởng rồi bị phạt úp mặt vào tường thôi sao?" Lục Cảnh Hành vươn tay, véo nhẹ má An Nguyên, không biết nên giận hay nên thương. "Em làm trẫm sợ chết khiếp. Trẫm còn tưởng em vì Nam Đô mà phải tan hồn nát vương."

An Nguyên cong mắt cười, chủ động rúc vào vòm ngực rộng lớn, ấm áp của hắn: "Thì ta hiện tại đang bị phong ấn linh lực thật mà. Ta bây giờ là một phàm nhân thứ thiệt, không có ngài bảo vệ, một tên sát thủ quèn cũng có thể lấy mạng ta. Lục Cảnh Hành, đoạn thời gian tới... lại làm phiền ngài che chở cho cái thân tàn này rồi."

Bàn tay Lục Cảnh Hành siết chặt lấy vòng eo thiếu niên. Đáy mắt hắn xẹt qua một tia âm lãnh và tàn nhẫn khi nhớ đến kẻ đã đẩy Lục Chiêu vào cửa tử, ép An Nguyên phải chịu phản phệ.

"Em cứ yên tâm dưỡng thương." Lục Cảnh Hành cúi xuống hôn lên ấn ký đã mờ nhạt giữa trán cậu, giọng điệu chuyển sang lạnh lẽo sát phạt của một bạo chúa: "Còn những kẻ ở Sùng Quốc, hay những con chuột nhắt ẩn nấp trong bóng tối dám đụng đến hai bảo bối của Lục Cảnh Hành này... trẫm sẽ tự tay lôi cổ chúng ra, băm vằm vạn đoạn, bắt chúng trả giá gấp trăm ngàn lần!"


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!